Chương 13: Vân Hạ nhận sai

Trên giường bệnh, Vân Hạ dịu

dàng cúi người nhìn đứa nhỏ non nớt

trên khuỷu tay, ngón tay thon dài nhẹ

nhàng vuốt ve khuôn mặt đỏ hồng

của đứa trẻ, khuôn mặt cô ta tràn đầy

nụ cười hạnh phúc.

Nghe tiếng mở cửa cùng tiếng

bước chân vang lên, Vân Hạ tưởng đó

Tiêu Hạng nhưng quay đầu lại nhìn

thấy Tần Di đang cười tươi như hoa

làm nụ cười trên mặt cô lập tức đóng băng.

“Tân…Tân Di, sao, sao cô lại đến đây!”

Tân Di dường như không nghe

thấy lời nói của cô ta. Toàn bộ sự chú

ý của cô đều bị thu hút bởi đứa nhỏ

mới được ba ngày tuổi nằm trên tay

„o †a, đó là con của đẻ của Tiêu Hạng

và Vân Hạ, cũng cái gai không thể xóa

bỏ trong trái tim cô.

Tay năm lấy tay Nghiêm Dịch

Trạch không tự chủ nắm chặt, lại nắm

chặt, bởi vì dùng sức quá mức, đốt

nón tay trở nên trắng bệch.

Nghiêm Dịch đang cười ngây ngô

thấy được sự khác thường của cô ánh

mắt loé lên hất tay cô ra, sải bước

đến ngăn chặn tầm nhìn của cô, nhìn

chăm chăm vào đứa bé trong tay Vân

Hạ kinh ngạc hô to gọi nhỏ, “A Hạng,

đây là con trai cậu sao! Xinh đẹp thật

đấy, anh có thể chạm vào nó không?”

Nghiêm Dịch Trạch quay đầu nhìn

Tiêu Hạng sắc mặt không thay đổi lộ

ra biểu cảm phấn khích vui mừng,

không đợi Tiêu Hạng trả lời liên giơ

tay muốn chạm vào đứa bé.

Vân Hạ gắt gao che chở đứa nhỏ

ngẩng đầu hung tợn nhìn chằm chằm

Nghiêm Dịch Trạch hét, “Bỏ ra! Đừng

chạm vào con trai tôi”

“A Hạng, cô ta hung dữ với anh!”

Nghiêm Dịch Trạch duõi ra tay dừng ở

giữa không trung, vẻ mặt cầu xin sự

giúp đỡ của Tiêu Hạng.

“Vân Hạ, không được phép nói

chuyện với anh họ tôi như thế! Nhanh

cho anh tôi nhìn đứa nhỏ!”

“Anh họ?” Vân Hạ mặt đần ra

chan chừ hoài nghi nhìn Nghiêm Dịch

Trạch, “Nhưng mà…”

Thấy Tiêu Hạng sắc mặt lạnh lẽo,

Vân Hạ đành phải ngoan ngoãn ngậm

miệng không tình nguyện đưa đứa bé

cho anh..

Cô ta khẩn trương nhìn đứa nhỏ

nằm trong ngực anh, sợ Nghiêm Dịch

Trạch trượt tay làm rơi đứa nhỏ xuống

đất.

Tiêu Hạng bên kia cũng rất khẩn

trương đôi mắt lóe lên,

Nghiêm Dịch Trạch quấy rối như

thế làm Tần Di cũng dần dần bình tĩnh

trở!ại, nụ cười trên mặt vẫn như cũ,

che giấu sự cay đắng bên trong.

“Vân Hạ, chúc mừng cô đã làm mẹ”

Tần Di lúc này mới mở miệng làm

Vân Hạ mới đột nhiên ý thức được sự

tồn tại của cô, nhìn nụ cười của Tần Di

toàn thân Vân Hạ lạnh toát chột

dạ cúi đầu không dám nhìn cô.

“Tân, Tần Di, xin… xin lỗi cô, tôi…”

Thấy biển hiện của Vân Hạ làm

Tân Di dễ chịu hơn nhưng cô vẫn

không thể nào tha thứ cho Vân Han,

cũng không thể tha thứ cho Tiêu

Hạng, cô chỉ muốn nhanh chóng hoàn

thành nhiệm vụ mà bà Nghiêm giao

cho để rời khỏi đây.

Tần Di hít sâu một hơi, cười nói,

“Thôi, không nói những chuyện không

vui đó nữa! Dịch Trạch cho tôi nhìn

đứa nhỏ một chút!”

Nghiêm Dịch Trạch chạy chậm tới

đưa đứa nhỏ vào tay cô, cúi đầu nhìn

ở. nhỏ cố nén nội tâm đau nhói, nụ

cười cứng đờ ngón tay nhợt nhạt

chạm vào khuôn mặt của đứa trẻ,

“Đứa nhỏ thật đáng yêu!”

“Tân Di đừng làm tổn thương đứa

nhỏ!” Vân Hạ tưởng Tần Di muốn ra

tay với đưa nhỏ kích động ngã xuống

giường đưa tay đi túm lấy Tân Dị,

quản gia mang theo vệ sĩ ngăn ở

trước mặt cô ta, “Cách xa cô chủ một

chút, không thì chúng tôi sẽ không

khách khí đâu”

Vân Hạ bị dọa đến khẽ run rẩy,

nhìn đám người sau lưng Tần Di và

đứa nhỏ trong tay cô quỳ trên mặt đất

không ngừng dập đầu, “Tần Dị, tôi biết

sai rồi! Tôi biết sai thật rồi! Tôi cam

đ.n với cô sau khi xuất viện sẽ cùng

đứa nhỏ biến mất, sẽ không làm

phiên đến cuộc sống của cô và Tiêu

Hạng! Tôi thề!”

Thấy Vân Hạ dập đầu như giã tỏi,

nước mắt nước mũi chảy ròng ròng

làm Tần Di sững người.

Vân Hạ tự dưng nói mấy cái này là

có ý gì?

Hoá ra cô ta không biết cô đã gả

cho Nghiêm Dịch Trạch, không có bất

cứ quan hệ nào với Tiêu Hạng rồi sao?