Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cưới Người Đã Có Vợ (Nụ)

Chương 2

« Chương TrướcChương Tiếp »
Tôi biết việc mình bị lừa lấy về làm lẽ không phải nghe từ miệng những người làm, mà nghe ngay chính người vợ cả của người đàn ông mang danh chồng tôi nói.

Ngay khi tôi được cưới về, chẳng có thắp hương gia tiên, chẳng có người dẫn vào động phòng, chẳng có cả một cái rạp cưới đàng hoàng. Chỉ có mấy chiếc bàn được kê ra giữa sân dưới ánh đèn le lói. Sau khi ăn cơm xong tôi bà lại đưa tôi vào cái buồng bên trái nhà rồi nói:

– Từ nay con ở đây nhé.

Dưới này chỉ có một bóng đèn vàng mờ mờ. Chiếc giường cũng chẳng được trang trí hoa văn gì, chỉ có một bộ ga trắng muốt được trải lên đó. Tôi cởi giày ngồi thu lu trên giường nhìn xung quanh bỗng dưng nhớ ngoại vô cùng. Khi tôi còn đang đỏ hoe mắt thì cánh cửa chợt mở ra, nhưng không phải chú rể mà là một người phụ nữ rất xinh đẹp, ăn mặc cũng sang trọng bước vào. Vừa thấy tôi người ấy đã cau mày rồi nói:

– Câm hay sao? Không biết chào mợ sao?

Thực lòng tôi cũng chẳng biết đó là ai nhưng tôi vẫn lễ phép nói:

– Con chào mợ.

– Biết mợ là ai không?

– Dạ con không.

Nghe vậy mợ liền tát mạnh một phát vào mặt tôi rồi rít lên:

– Biết vì sao tao tát mày không?

Tôi bị tát thì bàng hoàng, lắc đầu thút thít đáp:

– Dạ, con làm gì sai hả mợ?

– Mày không làm gì sai, nhưng mày về đây là mày sai. Tao là vợ của cậu Quyền, mày biết không?

– Mợ nói gì con không hiểu.

– Tao nói tao là vợ của cậu Quyền. Mày biết chưa? Phải rồi, mày làm sao mà biết mẹ chồng tao làm gì dám nói là mua mày về để thay tao đẻ con cho cậu Quyền. Hay mày đang nghĩ mày đường đường chính chính làm vợ cậu ấy? Nếu không phải vì suốt ngày bị đay nghiến còn lâu tao mới cho mày bước chân về đây hiểu chưa? Tao tát mày để mày biết ngày hôm nay mày đến đây mày chỉ có nhiệm vụ đẻ con cho cậu Quyền, còn mày đừng bao giờ có tơ tưởng gì khác. Nếu tao thấy mày quyến rũ cậu thì đừng trách tao. Hiểu chưa?

Dù tôi còn chưa hết bàng hoàng, nhưng nghe giọng đanh thép của mợ tôi không dám cãi chỉ gật đầu đáp:

– Dạ, con hiểu rồi thưa mợ.

– Nhìn mặt mày cũng xinh đẹp đấy… trát chút phấn son đã khác vài hôm trước. Từ nay tao cấm mày tô son trát phấn, quần áo tao cũng sẽ may riêng cho mày.

– Dạ, dạ con biết rồi.

Mợ thấy vậy thì liền quay đi, mợ vừa đi thì có một cô bé trạc tuổi tôi bước vào nói:

– Mợ hai, mợ có đói không con múc cho mợ chén cơm?

Tôi ngơ ngác nhìn cô bé hỏi lại:

– Mợ hai? Cô gọi tôi?

– Dạ vâng, con là Hằng, người làm của nhà này.

Nghe xong tôi như vớ được vàng liền hỏi:

– Hằng, kể cho tôi nghe được không?

– Kể chuyện gì hả mợ?

– Tôi… sao tôi lại được mua về đây? Sao… ban đầu bà bảo lấy tôi về cho cậu cả mà giờ tôi lại… lại thành vợ lẽ?

Cái Hằng nghe vậy ngồi xuống bên cạnh giường thì thầm:

– Mợ, mợ đừng nói con nói nha. Mà con không nói thì mợ cũng biết thôi. Cậu Quyền và mợ cả lấy nhau hơn mười năm nhưng chưa có con. Nhà mợ cả môn đăng hộ đối với nhà mình lắm nên ông bà cũng không dám bắt cậu bỏ. Nhưng cụ cố thì không chấp nhận việc mợ cả không đẻ được, với lại lâu quá ông bà cũng nản, thuốc thang mất nhiều tiền lắm rồi mợ vẫn không sinh được cho ông bà người cháu nào nên cuối cùng bà đành phải mua mợ hai về để sinh con cho cậu. Mợ cả không thích, nhưng biết mình phận gái độc nên phải chấp nhận.

Tôi nghe xong, không hiểu sao toàn thân run lên, nỗi sợ hãi xen lẫn nỗi cay đắng khiến tôi bất giác rùng mình. Cái Hằng thấy vậy an ủi:

– Mợ đừng buồn, phận mình nghèo nên phải thế. Như nhà con nợ tiền nhà ông bà không thể trả, con phải đi ở đợ từ năm sáu tuổi để trả nợ, mà giờ mười hai năm rồi vẫn chưa trả hết.

Cái Hằng vừa nói dứt lời bên ngoài lại có tiếng cạch cửa, nó ngó ra ngoài rồi cất tiếng lanh lảnh:

– Dạ, con chào cậu cả.

– Mày ngồi đấy làm gì, ra ngoài dọn dẹp mau lên

– Dạ.

Tôi nhìn lên, lúc này mới biết cậu Quyền đang bước vào. Sáng nay tôi đón dâu vội nên không nhìn rõ cậu, lúc này tôi mới thấy được nhưng tôi không hề hào hứng chỉ thấy nỗi sợ hãi càng lúc càng lớn. Cậu nhìn tôi, không nói không rằng tắt điện rồi lao thẳng lên giường đè tôi ra sau đó cởi phăng bộ quần áo tôi đang mặc tiến sâu vào cơ thể tôi. Tôi thấy mình đau như chết đi sống lại, nhưng cũng không dám kêu than, nằm đấy nghĩ những lời mợ cả nói, nghĩ lời cái Hằng nói nước mắt cứ chảy ròng ròng.

Tôi không ngờ đêm tân hôn lại đau đớn tủi nhục đến vậy, vừa biết mình bị lừa, vừa bị người ta cướp đời con gái trong sự mạnh bạo, thô lỗ, vừa thương thân phận mình hèn kém, vừa thương ngoại ở nơi xa xôi.

Nước mắt tôi chảy ướt đẫm bên dưới, để mặc thân xác bị dày xéo, vò nát cùng tiếng rêи ɾỉ hoan lạc của người đàn ông xa lạ. Đến khi xong việc đột nhiên cậu khẽ đưa tay chạm lên mặt tôi rồi nói:

– Cô khóc à? Tôi làm cô đau sao?

Tôi lắc đầu, khẽ đáp:

– Dạ không.

Cậu nghe vậy cũng không hỏi thêm, ngồi dậy rút tấm khăn trăng kê dưới mông tôi rồi nói:

– Cô ngủ đi, tôi lên nhà đây.

– Dạ, cậu đi cẩn thận

– Ừ!

Đến khi cậu cả đi khuất tôi mới ôm mặt khóc nức nở, khóc lên thành tiếng. Cuộc đời tôi còn gì nhục nhã ê chề hơn thế này. Tôi cứ nằm khóc mãi như vậy, đến khi ngủ thϊếp đi. Khi còn đang say trong giấc mơ đột nhiên tôi giật bắn mình khi thấy có ai đó dội nước ướt sũng lạnh buốt lên người tôi. Tôi liền bật dậy, trời bên ngoài vẫn nhá nhem tối nhưng trong phòng ánh đèn đã được bật lên. Lúc này tôi mới biết mợ cả vừa dội nguyên chậu nước lên người tôi. Còn không kịp đợi tôi nói mợ đã rít lên:

– Mấy giờ rồi mày còn ngủ? Mày biết con Hằng dậy từ lâu rồi quét sân quét nhà không? Hay mày đang nghĩ mày muốn thay tao làm chủ cái nhà này.

– Dạ, con xin lỗi mợ, con dậy ngay đây.

Nói rồi tôi liền đứng dậy ra ngoài đánh răng rửa mặt, nhìn lên đồng hồ mới thấy chưa đến năm giờ sáng. Khi tôi đang đánh răng thì bà Quế nhìn tôi rồi nói:

– Nụ này, chắc con cũng biết hết chuyện rồi đúng không?

– Dạ…

– Con từ nay gọi ta là bà. Nếu ai đến con cũng không được nói con làm lẽ của thằng Quyền mà chỉ được nói con về ở đợ thôi nhé. Không thì chính quyền người ta biết cả bà cả con đi tù mọt gông đấy. Con yên tâm tháng nào bà cũng gửi tiền cho ngoại con tiền tiêu, con không phải lo. Yên tâm ở đây mà sống biết chửa. Nếu không mày mà có ý định bỏ trốn là ông gϊếŧ mày đấy biết chưa?

Tôi nghe xong cũng chỉ còn biết gật đầu, bà đưa cho tôi cái bánh bao rồi nói:

– Ăn đi rồi ra ngoài kia quét sân với con Hằng.

Bà Quế đưa xong thì đi luôn, tôi cầm chiếc vừa cho vào miệng đã thấy đắng ngắt không nuốt nổi. Bên cạnh lại có tiếng rít lên của mợ cả:

– Ăn thì ăn đi không ăn đưa tao cho chó.

– Dạ…con ăn

– Rồi xéo ra quét sân đi, đừng õng ẹo ở đây ngứa mắt tao

– Dạ mợ!

———
« Chương TrướcChương Tiếp »