Chương 29

Sau khi giao giấy tờ đất và nhận lại ngân phiếu, Vân Nùng liền chuẩn bị rời đi.

Dù sao thì nàng cũng chỉ đến xem nhà thôi, ẩn tình gì nàng cũng chẳng hứng thú, Sở Huyền Thần và Sầm Tự có quan hệ gì cũng không liên quan đến nàng.

Cảnh Ninh theo Vân Nùng đến, giờ Vân Nùng muốn đi thì nàng cũng không có cớ gì để ở lại. Nhưng khi ra tới cửa thì lại nhịn không được mà hỏi:

“Sở Huyền Thần tại sao lại đến nơi này nhỉ? Cũng thật kỳ quái.”

Vị Sở đại công tử này cái gì cũng tốt, chỉ tiếc là chân bị tật nên không thể làm quan lớn.

Vân Nùng không chút để ý nói:

“Nghe nói hắn là người thiện tâm, thường xuyên giúp đỡ người gặp hoạn nạn, sau khi được đề tên lên bảng vàng trạng nguyên thì chắc là vẫn còn muốn cảm ơn? Có thể vị Sầm công tử này được hắn để mắt cho nên mới đến giúp đỡ.”

“Có vẻ không giống như vậy.”

Cảnh Ninh cũng biết chuyện này, lắc đầu nói:

“Nếu thật sự là thế thì hắn chỉ cần cho người đến đưa tiền thôi, cần gì tự thân hắn phải đến? Hắn thiện tâm là một chuyện, nhưng nếu mọi chuyện hắn đạt được là tự thân tự lực thì cũng không vội vàng đến như vậy.. Theo như ta thấy, có lẽ là có liên quan đến án tử của Sầm gia kia.

Cảnh Ninh nói cũng có lý, Vân Nùng quay đầu lại nhìn nhìn:

“Nếu như ngươi muốn biết thì đến hỏi thăm một chút đi.”

Vân Nùng rất hiểu Cảnh Ninh, đôi khi chỉ nhìn ánh mắt thôi cũng biết đối phương đang nghĩ gì, nàng thấy được Cảnh Ninh có chút hứng thú với chuyện của vị Sầm công tử kia, cho nên nàng mới nói đùa như vậy.

Cảnh Ninh do dự một chút rồi lắc đầu:

“Thôi, phiền toái lắm.”

Thân phận nàng cao quý như vậy, nếu thật sự muốn biết thì cũng không phải khó gì. Chẳng qua là nhiều năm như vậy, cho tới bây giờ nàng cũng không nhúng tay vào chuyện triều chính, cũng không nhúng tay vào sự tình nhà người khác.

Cũng bởi vậy nên tiên đế mới có thể dung túng cho nàng như vậy.

Hiện thời nàng đã là đại trưởng công chúa, ngay cả hoàng đế cũng phải gọi nàng một tiếng "Cô mẫu", nhưng nàng vẫn với tác phong cũ,việc gì tránh được thì nên tránh, không cần rước phiền toái làm gì.

“Đúng rồi,”

Vân Nùng phủi phủi ống tay áo, phụ họa nói:

“Quan tâm nhiều càng phiền toái chứ chẳng được gì.”

Về điểm này, nàng và Cảnh Ninh cũng rất tâm đầu ý hợp.

Nói xong, nàng lại nhìn A Lăng nói:

“Ngôi nhà này có lẽ không mua được rồi, phiền ngươi tìm giúp ta một ngôi nhà khác được không?”

A Lăng cười khanh khách đồng ý: "Cô nương không cần khách khí."

“Cứ từ từ tìm, không cần sốt ruộc đâu.”

Cảnh Ninh dặn dò một câu rồi nhìn Vân Nùng nói:

“Ngươi yên tâm ở chỗ ta đi.”

Vân Nùng gật gật đầu cười nói: “Được.”

“Nếu không phải vừa rồi gặp Sở Huyền Thần thì xém chút nữa ta đã quên rồi.”

Cảnh Ninh bỗng nhớ tới một chuyện,

“Ngày mai ta sẽ đi Trung nghĩa bá phủ dự tiệc, sẵn tiện đem tín vật đính hôn trả cho Sở nhị phu nhân luôn, ngươi có đi cùng ta không?”

Sau sự việc ở nam phong quán, Cảnh Ninh cũng bị bệnh tình của thái hoàng thái hậu làm cho phân tâm, cả hai nàng đều quên mất chuyện này.

Đứng đắn mà nói, nếu tín vật này không được trả lại thì việc hôn nhân này cũng chưa đoạn tuyệt được, chung quy vẫn không thể tránh khỏi phiền toái.

“Ta không đi,”

Vân Nùng chớp mắt,

“Với thân phận hiện thời của ta thì không nên đi, huống hồ mấy cái yến tiệc này cũng rất phiền toái, nên trốn đi thì hơn. Việc này làm phiền ngươi rồi.”

Cảnh Ninh biết nàng sẽ nói như vậy, cũng không miễn cưỡng:

“Ta phải đi một chuyến để thay ngươi làm chuyện này mới được.”

Sau khi dừng một chút, nàng như nhớ tới điều gì đó,

“Năm đó thái hoàng thái hậu còn từng nghĩ sẽ se duyên cho ngươi và Sở Huyền Thần, không ngờ may rủi thế nào mà bây giờ lại thành hôn ước của ngươi và Sở tam công tử.”

Nếu không nhờ Từ Tư Nhụy phá hỏng thì có lẽ việc hôn sự sẽ được tiến hành, Vân Nùng sẽ là em dâu của Sở Huyền Thần rồi.

Vân Nùng lúng ta lúng túng nở nụ cười nhẹ, không biết nên nói cái gì cho phải.

Cuộc sống thật vô thường, không ai có thể nói trước được chuyện tương lai, mấy năm trước nàng còn sống tốt với Cố Tu Nguyên, vậy mà không ngờ bây giờ quan hệ hai người lại trở nên như vậy.

Từ sau ngày đó, Vân Nùng cũng không gặp Cố Tu Nguyên, nhẹ nhàng thở ra rất nhiều, nhưng cũng có chút lo lắng bất an, không biết rốt cuộc hắn có chủ ý gì.

Vân Nùng nhẹ nhàng giở ống tay áo, rũ mắt nhìn xuống, trên cổ tay vẫn còn vết hằn ngày ấy, chưa phai nhạt đi.

“Sao lại không vui rồi?”

Cảnh Ninh thoáng nhìn thấy bộ dáng ỉu xìu buồn bã của nàng, hỏi:

“Có tâm sự gì sao?”

Vân Nùng vỗ về cổ tay áo, coi như không có việc gì lắc lắc đầu:

“Không có gì, chẳng qua là đi cả nửa ngày nên có chút mệt mỏi.”

“Nếu vậy thì chúng ta trở về phủ đi.” Cảnh Ninh lập tức phân phó cho lái xe.

Vân Nùng đã sớm suy nghĩ cẩn thậm vào ngày ấy, thái độ rất rõ ràng, cho nên bây giờ cũng chỉ nghĩ thoáng qua thôi.

Ngày hôm sau, Cảnh Ninh đến Trung nghĩa bá phủ dự tiệc, Vân Nùng ngủ đến khi mặt trời lên cao mới dậy rời giường rửa mặt chải đầu.

Vân Nùng ở phủ trưởng công chúa tự do hơn rất nhiều, sáng sớm Cảnh Ninh đã phân phó các thị nữ cẩn thận hầu hạ Vân Nùng.

Thúy Kiều chải tóc cho nàng, cảm khái nói:

“Đại trưởng công chúa đối xử với tiểu thư thật tốt, nếu ta không đi theo bên cạnh tiểu thư thì có lẽ đã cho rằng hai người đã quen biết nhiều năm, nếu không thì làm sao có thể có giao tình như vậy.”

Vân Nùng hơi chột dạ, không nói lời nào.

“À nhắc mới nhớ…”

Thúy Kiều thay nàng búi tóc, nhìn một vết đỏ trên cổ Vân Nùng hỏi:

“Cái này sao lại bị vậy ạ?”

Sau một đêm hoang đường ở nam phong quán, trên người Vân Nùng để lại không ít dấu vết, nhiều ngày nay luôn tìm cách giấu diếm trốn tránh, ngay cả tắm cũng không để cho Thúy Kiều hầu hạ.

Hôm nay lại không cẩn thận che giấu nên có một chỗ bị Thúy Kiều phát hiện.

Vết đỏ đó ở phía sau cổ nên nàng không thể nhìn thấy trong gương, mặt nàng có chút nóng lên, nhất thời không biết nên giải thích như thế nào.

Nhưng chính Thúy Kiều lại tìm được một lý do:

“Có phải do muỗi đốt không? Vừa hay hôm nay trời đẹp, đem đệm giường ra phơi cho khỏi ẩm mốc nhỉ.”

Vân Nùng vội vàng gật đầu: “Được.”

Nói xong, nàng lại vân vê tay áo, nhìn cổ tay của mình.

Chuyện này coi như cho qua, nhưng Vân Nùng cũng biết rõ, nếu cùng Cố Tu Nguyên dây dưa thì nhất định cũng không có cách nào giấu diếm lâu dài, nàng cũng không biết nên giải quyết chuyện này như thế nào.

Nhất là Chúc ma ma, mặc dù hiện tại bà không nhắc đến, nhưng vẫn luôn mong ngóng Vân Nùng được gả vào một nhà tốt, giúp chồng dạy con. Nếu bà biết Vân Nùng lui tới không minh bạch với người khác, có lẽ bà sẽ ngất mất.

Mặc dù Vân Nùng không quan tâm người khác nghĩ như thế nào về mình, nhưng khi nghĩ đến những khả năng sẽ xảy ra với tình hình của mình thì nàng cũng cảm thấy da đầu run lên.

Nhưng việc đã đến nước này, cũng không còn cách nào, dù sao trên đời này cũng không thể có đường lui được.

Vân Nùng ăn một chút cháo đã no bụng, sau đó lại lôi kéo Thúy Kiều chơi cờ, xem như gϊếŧ thời gian. Đến giữa trưa nàng còn chưa được ngủ thì Cảnh Ninh đã trở về.

“Ta đã gặp Sở nhị phu nhân trả lại tín vật rồi, cũng nhân cơ hội này thay ngươi làm sáng tỏ rồi.”

Cảnh Ninh thông báo vài câu rồi sau đó mới giảng đạo kỹ càng,

“Từ gia này thật khiến người ta chướng mắt, đã không chịu trả tín vật đính hôn, tìm mọi cách nói bóng nói gió Sở gia, lại còn thừa cơ hội này nói ngươi là đứa cháu mưu đồ bất hiếu.”

Vân Nùng vẫn bình tĩnh đáp:

“Ta biết sẽ như vậy mà.”

“Nhưng Sở gia cũng không phải tốt lành gì,”

Cảnh Ninh dừng một chút sửa lại lời nói:

“Nhưng cũng không thể vơ đũa cả nắm, đại công tử ngược lại thì cũng không tệ, chỉ tiếc là hắn bị tật không thể làm quan, thật sự đáng tiếc. Về phần bên cạnh…chỉ có thể nói, cửa hôn này của ngươi cũng may không thành.”

“Vì sao lại nói như vậy?” Vân Nùng hiếu kỳ hỏi.

“Nếu như ngươi thấy bộ dáng của nhị phu nhân kia thì sẽ biết vì sao ta nói như vậy.”

Cảnh Ninh cười nhạo nói:

“Tuy rằng nâng người cao thải người thấp là chuyện bình thường, nhưng nếu rõ ràng quá thì thật sự buồn cười.”

Vân Nùng không chính mắt thấy nhưng có thể đoán được vài phần, dù sao nàng cũng đã lãnh giáo qua Sở Tử Du. Tuy rằng mẹ con chưa hẳn hoàn hoàn giống nhau, nhưng với lời nói cử chỉ của Sở Tử Du thì vẫn có thể nhìn ra gia phong gia giáo của nhà này.

“Lúc trước bà ta thấy Từ gia sa sút nên luôn muốn hủy bỏ hôn ước.”

Vân Nùng còn nhớ lúc trước lão thái thái như là muốn thực hiện lời hứa, thúc đẩy việc hôn sự này, nhưng vị nhị phu nhân kia lại có chút không tình nguyện, thậm chí còn muốn cản trở.

Cảnh Ninh trào phúng nói:

“Nhưng khi bà ta thấy ta thay người trả lại tín vật đính hôn thì lại trở mặt thành bộ dạng khác, nói bóng nói gió để nghe quan hệ của ta và ngươi… Thực là buồn cười.”

Vân Nùng cũng lười quan tâm, thay Cảnh Ninh rót chén trà, cười nói:

“Đa tạ ngươi đã thay ta lo liệu việc này, tín vật đã được trả lại, chuyện này coi như giải quyết xong, không cần so đo với người ta nữa.”

Nàng ở trong phủ công chúa nên cũng chẳng làm gì ngoài điều chế hương, phần lớn thời gian đều nhàn rỗi, hoặc là xem sách, hoặc là cùng Cảnh Ninh đi dạo chơi.

Chỉ tiếc những ngày tốt lành này không kéo dài được lâu, trong cung lại truyền đến tin tức nói rằng thái hoàng thái hậu hôn mê bất tỉnh. Bệnh tình lần này rất nghiêm trọng, Cảnh Ninh phải vào cung ngày đêm chăm sóc, cũng không rời cung.

Vân Nùng biết được chuyện này cũng rất lo lắng, thậm chí còn chạy đến Hộ Quốc Tự một chuyến để cầu an cho thái hoàng thái hậu. Nàng ở ngoài cung cũng không thể làm gì, chỉ có thể làm những chuyện này để tự an ủi.

A Lăng đã tìm được một ngôi nhà mới rất tốt, lần này cũng không phát sinh vấn đề gì, Vân Nùng thanh toán tiền bạc rồi nhận giấy tờ đất.

Phủ trưởng công chúa rất vắng vẻ, một phủ đệ to như vậy lại không có chủ nhà ở nhà, Vân Nùng cũng chẳng còn gì thú vị, vì vậy nàng cho người tu sửa thêm ngôi nhà mới rồi chuyển vào ở.

Thúy Kiều cùng Chúc ma ma tất nhiên sẽ đi theo nàng, Vân Nùng cũng chọn thêm hai nha hoàn và một đầu bếp nữ, cũng coi như là một tân gia.

Vân Nùng có một tật xấu là không ngủ được ở chỗ lạ, đêm nay vừa chuyển đến nên nàng lăn qua lăn lại vẫn không ngủ được. Nàng cũng không để Thúy Kiều ở cùng nên đã cho nàng ấy đi ngủ, còn bản thân thì nhìn chằm chằm vào tấm màn thêu đầy hoa văn.

Cũng không biết qua bao lâu, ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến một âm thanh phá vỡ sự yên tĩnh.

Vân Nùng kinh ngạc, đang do dự không biết có nên ra ngoài gọi người đến hay không, nhưng lại nghe thấy được âm thanh quen thuộc kêu tên nàng.

“Cố Tu Nguyên.”

Vân Nùng nghiến răng, nỗi lo sợ mới vơi đi chút ít.

Nàng xốc màn xoay người xuống giường, ngay cả giày cũng chưa mang, chân không chạy đến bên cửa sổ, nâng tay mở chốt, quả nhiên nhìn thấy Cố Tu Nguyên.

Ánh trắng sáng tỏ chiếu thẳng trên mặt hắn càng khiến hắn thêm mê hoặc.

Trong mắt Cố Tu Nguyên mang theo chút ý cười nhạt nhẽo, lại kêu tên của nàng:

“Vân Nùng.”

“Ngươi…”

Trong lòng Vân Nùng như bị lửa đốt, nhưng khi đối diện với khuôn mặt này lại không thể tức giận được, lời chất vấn đều mất hết khí thế:

“Sao ngươi lại đến đây? Cửa chính không đi sao lại đi cửa sổ, không biết còn tưởng rằng ngươi là ăn trộm, suýt chút nữa ta đã gọi người đến rồi.”

Lời này còn chưa nói hết, Cố Tu Nguyên đã nhảy qua cửa sổ vào trong, động tác thật sự lưu loát.

Cố Tu Nguyên đưa tay nhéo khuôn mặt của nàng:

“Gần đây ta có chút bận rộn, còn không có thời gian để ngủ. Vừa rồi thấy ánh trăng rất vừa vặn, bỗng nhiên lại muốn gặp nàng… Cũng không để ý nhiều như vậy, đành phải làm một tên trộm phong lưu lén đến đây.”

Lời này càng nói càng không theo khuôn mẫu gì, ngữ khí lại nhẹ nhàng bình tĩnh, Vân Nùng biết bản thân nàng nên tức giận mới đúng, nhưng cuối cùng nàng lại đỏ mặt.