Chương 5

Thanh tra thiết kế, nghe thì oai, nhưng trong lòng hiểu rất rõ, cuối cùng cũng chỉ là làm công bị cấp trên bóc lột sức lao động

Nhưng như vậy cũng tốt, chứng minh tôi có giá trị lợi dụng với cấp lên, và nói lên năng lực của mình với cấp dưới. Xã hội này có rất nhiều việc, nhiều người hoặc là bóc lột hoặc là bị bóc lột, bị lợi dụng hoặc là lợi dụng, những mối quan hệ đến cuối cùng cũng chỉ là lợi dụng lẫn nhau thôi.

Ở chuyên ngành thiết kế này, bất luận có phải tổng thanh tra hay không, có tài năng hay không, cũng đừng hy vọng trong vòng mười năm có thể thoát khỏi máy tính, cho nên mục tiêu hiện tại của tôi là tranh thủ còn trẻ, kiếm thật nhiều tiền, sau đó nghỉ hưu ở tuổi bốn mươi, bỏ đi hết mọi thứ ở đây trở về Hà Sơn.

Hôm nay công ty nhận được một hợp đồng lớn, là thiết kế nội thất cho khách sạn LC vừa mới thi công xong, quản lý tài chính và khách sạn này là đối tác của nhau đã rất lâu, rất được coi trọng. So sánh bản thiết kế khách sạn LC với những công trình quốc nội khác coi như đẹp hơn, vừa mới xây xong không lâu nên bên trong vẫn chưa có gì, kiến trúc khách sạn nhìn vào rất bắt mắt, thanh lịch, làm tôi cả người hào hứng, lập tức triệu tập cuộc hội nghị bàn bạc kế hoạch kỹ lưỡng, cuối tuần khảo sát xong liền sẽ bắt đầu khởi công, chờ đến khi bàn giao xong công việc cho mọi người, một ngày dài công tác coi như đã hoàn thành.

Cuối tuần, Hồng San kêu tôi và Điền Hàm tụ tập, nói về hai người bạn tốt là Hồng San và Điền Ham liền cảm thấy buồn cười. Cha của Hồng San làm trong nhà bảo tàng, có rất nhiều đồ cổ, Hồng San từ nhỏ mưa dầm thấm đất, đối với đồ cổ rất có hứng thú, cậu ấy có thể nói cũng là dân trong nghề giám định đồ cổ, vốn định thi vào Bắc Đại chuyên ngành khảo cổ nhân văn học, nhưng không biết tâm tư lúc đó của cậu ấy như thế nào, lại biến thành chuyên ngành lịch sử trường Thành Hoa, nhưng cũng may là cậu ấy thi vào Thanh Hoa, nếu không bọn tôi đã không thể trở thành bạn bè. Hồng San trải qua hai mối tình, một là đại học, một lần là khi đi làm, lần đầu tiên là người ta làm cho cậu ấy đau lòng, lần thứ thứ hai lại là cậu ấy làm cho người ta đau lòng, Hồng San cười nói đây chính là lột xác, cậu ấy hay nói: “Đàn ông làm bậy, người gánh chịu tổn thương lại là phụ nữ, phụ nữ si tình, đến cuối cùng cũng người đau lòng cũng chỉ có phụ nữ, bởi vậy phụ nữ không cần đối với đàn ông quá si.” Tôi nghĩ đây là kết luận của Hồng San sau khi đã trải qua hai mối tình.

Nói đến Điền Hàm, cậu ấy rất có cá tính, từ nhỏ đã có tham vọng, chỉ chọn thi vào trường Thanh Hoa, ba lần thi vào thì hai lần rớt, đến lần cuối cùng tự nói với mình, chuyện bất quá tam, nếu vẫn không đậu vào Thanh Hoa, thề không đi học, may sao trời động lòng thương, lần thứ ba cuối cùng cũng đậu vào chuyên ngành báo chí, sau khi tốt nghiệp liền vào làm ở tòa soạn, trở thành phóng viên, cả ngày mệt mỏi tìm tin tức. Điền Hàm suy nghĩ rất nhanh nhạy, nói chuyện cũng nhanh, hơn nữa khi tranh luận với cánh đàn ông, không nói tới khi bọn họ câm họng sẽ không bỏ qua. Điền Hàm thường nói, phụ nữ nhất định phải đối xữ tử tế với chính mình, không cần mê đắm đàn ông, không cần dựa vào đàn ông, lại càng không muốn cho đàn ông thấy như chính bọn họ mới là trụ cột gia đình, phụ nữ nhất định phải có cá tính và công việc. Điền Hàm rất độc lập, vô luận là tinh thần hay vật chất, cũng không muốn bản thân dựa dẫm vào đàn ông, trải qua ba lần yêu đương, một lần trung học, một lần đại học, một lần là đồng nghiệp, thời gian duy trì tình cảm mỗi lần lại mỗi ngắn hơn, mà bởi vì cậu ấy thi đại học ba lần, trải qua ba mối tình, cùng số “3” lại rất có duyên, đôi khi tôi và Hồng San sẽ kêu cậu ấy là “Tiểu Tam” rồi cười rộ lên, mỗi lần như vậy mặt Điền Hàm sẽ nhăn nhó, rất đáng yêu.

Ba người chúng tôi thật ra trở thành bạn rất ngẫu nhiên, năm hai đại học, ở lần kỷ niệm thành lập trường ngồi chung một bàn, ta nhìn người, người nhìn ta, vốn không nghĩ sẽ có thể trò chuyện cùng nhau, nhưng không hiểu sao nói chuyện một chút cùng nhau, rồi lại để lại số điện thoại của nhau, sau đó lại trở thành bạn tốt.

Mỗi lần có thời gian nhàn rỗi, cả ba sẽ tụ tập cùng nhau, thông thường sẽ không đi những quán bar, vì nơi đó rất ồn, bọn tôi cũng sớm đã đi qua cái tuổi nhốn nháo rồi, nên phần lớn sẽ tới nhà đối phương, hoặc là quán cà phê ngoài đầu đường phồn hoa, uống ly cà phê, tâm sự một chút, còn không thì lại nói ba cái chuyện vô vị, sớm đã thành thói quen.

Lúc tôi đến, Hồng San và Điền Hàm đã ngồi được một lúc, nhìn thấy tôi Hồng San liền ném sấp giấy vào tôi rồi nói: “Lần nào cũng đến trễ, tớ cùng Điền Hàm hết chuyện để nói cậu mới chịu xuất hiện.”

Tôi cầm lấy sấp giấy, mang dép lê vào, treo túi lên giá áo nói: “Tớ ở dưới lầu còn có thể nghe thấy tiếng gọi ma quỷ của hai người, cả lầu đều nghe được, vậy mà nói không còn chuyện để nói?”

“Cái đấy là gọi nhau, không phải nói chuyện.” Điền Hàm dựa vào ghế so pha, mắt nhìn tôi.

“Phương Ngưng, tớ vừa cùng Hồng San thảo luận, chúng ta tuổi cũng không còn nhỏ, cậu nói xem phải tính làm sao đây?”

Tôi hỏi: “Tính cái gì? Tính hôn nhân, hay lý tưởng cá nhân?”

“Cả hai, cả hai.” Hồng San tiếp lời nói: “Tớ và Điền Hàm lúc nãy cũng có nói qua, hiện tại đàn ông vừa mắt không có, phụ nữ vừa mắt cũng không có, cũng không có người cùng nắm tay thong thả trên đường, đến cả thái giám cũng không có, ba chúng ta điều kiện cũng đâu kém, cần bộ dạng có bộ dạng, cần thân hình có thân hình, cần học thức có học thức, cái gì cũng có…”

“Đến đàn ông không có cái ở dưới cũng muốn?” Điền Hàm cắt lời Hồng San khinh thường nói: “Chưa từng gặp qua đứa nào tự kỷ như cậu, đáng quan ngại.”

Hồng San lao vào người Điền Hàm, tay bóp cổ, tức giận nói: “Cậu hôm nay ăn nhầm thuốc hả? Hôm nay cứ móc họng tớ là sao? Cậu nhìn lại cậu xem.”

“Aiz~ tớ làm việc rất mệt nên cần phải trút ra chứ, trừ hai người các cậu tớ còn biết trút vào ai??” Điền Hàm giãy nãy bực bội nói: “Cơ mà cậu nói cũng đúng đi, chúng ta đều có thể coi là nhân tài, đều có địa vị, vậy mà vẫn không ai muốn là sao??”

“Cậu mới là không ai muốn, mà cậu cũng có cần ai đâu, đừng đem bọn tớ gộp chung.” Tôi ngồi bên cạnh Điền Hàm, tiện tay đưa cho cậu ấy tách trà, vui vẻ nói: “Cũng có sao đâu, ba đứa bọn mình cùng ở chung, so với gia đình một vợ một chồng còn nhiều hơn một người, càng náo nhiệt hơn chứ.”

“Đúng nha~ ý kiến hay nha~.” Điền Hàm giống như ăn phải chất kí©h thí©ɧ, đột nhiên cao hứng. đôi mắt sắc bén nhìn tôi và Hồng San, rồi ôm bọn tôi, ngữ khí cực đen tối nói: “Tớ tư tưởng rất thoáng, không có định kiến với threesome ( chuyện ba người:v ~) huống chi hai người các cậu, dáng có sắc cũng có, được thì cùng thử đi.”

Điền Hàm vừa nói xong thì cùng lúc làm tôi với Hồng San chết lặng, Hồng San đưa tay sờ vào ngực của Điền Hàm rồi cũng dùng ngữ khí cực kỳ đen tối nói: “Nếu đã muốn vậy thì để tớ thử trước coi xúc cảm như thế nào, cậu cũng biết, tớ cả ngày đều xem xét đồ cổ, đối với vật hay người đều có thể xem xét rất tốt nha~”

Điền Hàm đỏ mặt, nhảy dựng lên rồi cùng Hồng San làm loạn, tôi nhìn hai người bạn tốt của mình đang chửi nhau rất vui vẻ, tâm tình liền tốt hơn.

Tôi nghĩ nếu một người không có bạn thân chắc hẵn rất cô đơn, và thật may mắn là tôi có nhiều hơn một người bạn

P-note:

Trình edit vẫn còn non kém, nhiều khi đọc một lần mình cũng không hiểu rõ QT nó đang nói cái gì nữa T^T~ Nên lắm lúc là edit theo những gì mình có thể hiểu, lắm lúc sẽ không theo sát làm những gì QT thể hiện, còn có lắm lúc khó hiểu T^T

~