Chương 18: Một Mớ Rau Lang Làm Khó Nữ Anh Hùng.

Thỏ bị trói ngược hai chân sau, treo lên, rồi thọc tiết, rạch lột da và bỏ phần nội tạng.

Thịt chừa một con đủ cho cả gia đình ăn, phần còn lại được Mạc Lệ Quyên ướp thêm gia vị và ớt, sau đó mang đi hong khói.

Thịt hong khói chẳng những ăn ngon mà còn giữ được lâu nữa.

Còn gần mười tấm da thỏ, mặc dù đã cực kỳ cẩn thận nhưng vì thiếu kinh nghiệm nên những tấm đầu Lý Cường lột không được hoàn chỉnh lắm. Có điều chàng trai này thông minh, sau khi lột hai ba con thì những con kế tiếp đã không phải là vấn đề.

Mạc Lệ Quyên nhớ được ở kiếp trước có đọc được cách xửa lý da thỏ. Da thỏ sau khi lột phải ngâm với dung dịch muối phèn, ngâm liên tục trong ba bốn ngày. Trong thời gian này, mỗi ngày phải đảo chúng lên và vắt khô vài lần. Sau đó phơi ở nơi có bóng râm cho khô rồi đem để vào tủ cất chứa. Phải ba bốn tháng sau mới có thể đem ra thuộc.

Da thuộc rồi mới có thể giữ lại độ mềm mại và co dãn, thích hợp làm bao tay, mũ thậm chí là chăn, nệm.

Da thỏ nổi tiếng giữ ấm cực tốt!

Cơm chiều hôm đó, không có gì bất ngờ, cả nhà được ăn no nê một bữa thỏ hầm cay.

Thịt thỏ cắt khối, cho thêm gia vị cùng với ớt, hầm nửa chừng đã thơm nứt mũi. Cô bé tham ăn Mạc Lệ San ngửi thấy rồi liền cố chấp ngồi ở trong bếp mà canh.

Lý Cường và Mạc Đình Sơn đều nuốt một ngụm nước miếng, sau đó cố gắng nhanh tay hoàn thành xong công việc đang làm.

Bữa cơm ngon hơn tưởng tượng rất nhiều, và tất nhiên ngay cả một hạt cơm thừa cũng không có.

Mấy ngày kế tiếp, thời tiết cũng xen kẽ một ngày mưa hai ba ngày nắng.



Cả nhà Mạc Lệ Quyên cũng dần dần đi vào quỹ đạo.

Vào những ngày nắng, Lý Cường và Mạc Đình Sơn vác cuốc đào mương, Mạc Lệ Quyên và hai em gái thì nhặt nấm và củi gỗ. Cách hai ba ngày Lý Cường lại đi thăm bẫy rập, mỗi lần đều mang về hai bao tải thỏ, số lượng trên dưới mười con.

Còn ngày mưa, cả gia đình quay quần bên nhau làm việc, Lý Cường xử lý da thỏ, Mạc Đình Sơn bổ củi, Mạc Lệ Quyên hong khói thịt thỏ còn Mạc Lệ Vân thì trông giữ cô em nghịch ngợm Mạc Lệ San.

Thỉnh thoảng thấy nhiều ếch quá bọn họ lại lấy thùng mà bắt, rồi làm thành khô ếch.

Từ sáng đến tối làm việc quần quật nhưng bọn họ chẳng những không gầy ốm mà còn có phần béo thêm.

Nguyên nhân là do Mạc Lệ Quyên nấu ăn ngon quá, cho cô một phần thịt cô có thể nấu cả trăm món không trùng lặp, sắc hương vị đều đầy đủ.

Chẳng những vậy, hàng ngày, mỗi người đều được Mạc Lệ Quyên cho uống hai ly sữa mạch nha vào sáng và tối. Riêng cô bé Mạc Lệ San thì thay sữa mạch nha thành sữa bột.

Bởi vậy chẳng có gì là lạ khi tất cả thành viên trong gia đình đều béo. Nhất là Lý Cường và Mạc Đình Sơn, chiều cao hai người tăng lên rõ rệt.

Khi những trận mưa thu cuối cùng trút xuống, nơi này đã bước qua tháng chín.

Có lẽ ông trời muốn bù lại tháng vừa rồi nên tháng này toàn nắng chang chang. Những cây lúa ngoài đồng đã thi nhau kết hạt.

Đúng theo lời nông trường trưởng, hạt lúa nơi này vừa to vừa dài, đòng đòng nặng trĩu, cong gập xuống.

Hạt thóc cuối tháng mới có thể thu hoạch, nhưng nông trường vốn dĩ không chỉ trồng mỗi lúa nước. Vì vậy, bây giờ ở một số nơi đã bắt đầu thu hoạch khoai lang, khoai tây và bắp ngô.

Đáng lí ra năm nay nhà Mạc Lệ Quyên chưa kịp gieo trồng nên thu hoạch vụ mùa không liên quan đến gia đình cô.



Ngặt nổi Mạc Lệ Quyên dòm ngó mớ rau lang ở ngoài ruộng. Thông thường sau khi thu hoạch củ, người nông dân thường bỏ đi phần dây của cây khoai. Một số nhà hái lá khoai để cho heo ăn nhưng phần lớn đều ngại mất công mà vứt bỏ chúng.

Mạc Lệ Quyên lại thấy họ vứt bỏ thật nhiều thật nhiều đồng tiền.

Ai cũng biết mùa đông tuyết rơi thì không thể có rau xanh ăn nên đến lúc đó rau chua rất được ưa chuộng, giá cả cũng cao hơn những mùa khác rất nhiều.

Rau chua cũng có nhiều loại, vừa khéo có một loại làm từ cọng rau lang.

Và Mạc Lệ Quyên may mắn còn nhớ rõ cách làm.

Nhớ tới đây là món rau mà Lý Cường thích ăn nhất vào kiếp trước. Lúc đầu cô cũng đâu có biết làm, nhưng thấy anh thích ăn đến như vậy, cô liền mài mò thật nhiều lần, khổ nỗi mãi vẫn không thể thành thông.

Lý Cường khuyên cô từ bỏ, nhưng cô đâu có chịu. Khó khăn lắm mới có một món rau làm anh thích.

Cô tìm đến tận cửa hàng của bác bán rau chua, năn nỉ mấy tháng trời, vừa làm không công cho bác đồng thời hứa sau khi học được thì chỉ làm cho gia đình ăn chứ không đem bán, hoặc là có bán cũng không bán ở gần đó. Bác bán hàng chua thấy cô kiên trì lâu thế, cuối cùng cũng cảm động mà dạy cho.

(Chứ không phải là bị dây dưa nhiều quá rồi phiền ^^)

Có công thức cách làm rồi, làm sao để thu dây khoai lang cũng là vấn đề.

Theo ý cô, tốt nhất là dùng tiền mua được. Nhưng cách này rất nguy hiểm, cô không thể để cho mọi người biết cô làm nhiều đồ chua như vậy, hơn nữa số đồ chua này cô còn định mang đi bán.

Bây giờ mặc dù nhà nước chưa cấm buôn bán, nhưng lo trước khỏi hoạ, nhất quyết không thể để người khác biết nhà cô đã từng làm buôn bán, nếu không, thời đại kia tiến đến, nếu có kẻ xấu cử báo thì rất khó thoát khỏi.