Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cuộc Sống Hạnh Phúc Hàng Ngày Của Nữ Phụ Tái Sinh

Chương 27: Rút thăm

« Chương TrướcChương Tiếp »
Nghe đại phu nhân nói thế, tất cả mọi người đều ngồi nghiêm chỉnh.

Đại phu nhân thấy mọi người sợ hãi uy nghiêm của mình như thế, hài lòng gật đầu.

"Đại điển sắc phong Thái tử phi sắp tới, đại tiểu thư nhà chúng ta xuất giá, không chỉ phải mang của hồi môn đáng giá, còn phải từ trong tộc tuyển ra hai nữ nhi làm dắng nữ vào cung, hầu hạ đương kim Thái tử điện hạ."

Nói xong Đại phu nhân chắp tay hướng về phía trước thi lễ, tỏ vẻ tôn trọng hoàng gia.

Lại nói: "Hiện giờ ta đã từ bàng chi tuyển chọn một người, còn lại một người.”

Đại phu nhân nhìn vẻ sợ hãi của các di nương phía dưới, mới dần dần nói ra miệng: "Người còn lại này, ta muốn chọn ở đại phòng chúng ta, không biết các ngươi có cao kiến gì?”

Đại phu nhân không nói mình kỳ thật đã sớm chọn xong Lâm Lang, chỉ là để cho người phía dưới tự mình tranh, đối với bà ta mà nói, bất kể là định Lâm Lang hay là Lâm Đan đều rất tốt.

Lâm Lang là biết y thuật, người lại cẩn thận, nhưng trong nhà Lâm Đan có tiền, sau khi vào cung, có thể làm túi tiền của nữ nhi.

Lâm Lang nghe thấy lời của Đại phu nhân, liền biết, rốt cục cũng tới!

Vinh thị ngồi ở bên cạnh Lâm Lang, nghe được lời của Đại phu nhân còn có cái gì không rõ, muốn từ đại phòng chọn nữ nhi, chỉ sợ chỉ có hai người là Lâm Đan cùng Lâm Lang, Lâm Đan lại luôn được lão gia sủng ái, nhà ngoại lại có tiền, lão gia làm sao có thể bỏ chạy một túi tiền nhỏ như vậy.

Chỉ là nghĩ nếu Lâm Lang vào cung, đó là cả đời không gặp được nhau, nhịn không được bi thương trong lòng, vành mắt cũng dần dần đỏ lên.

Lý di nương vừa nghe nữ nhi mình có khả năng muốn vào cung làm dắng nữ, đôi mắt lộc cộc chuyển đổi, cân nhắc đối sách, vội vàng đứng dậy quỳ xuống: “Đại phu nhân, Đan nhi ngày hôm trước mới phạm chứng ngứa, da đều bị cào rách, hiện giờ còn chưa khôi phục tốt, làm sao có thể làm dắng nữ, huống hồ năm nay nàng ấy bất quá mới mười ba tuổi, còn chưa cập kê.”

Bà ta biết trong cung vinh hoa phú quý, nhưng nữ tử cả đời ở hậu viện, muốn vinh hoa thì có ích lợi gì? Phú quý bọn họ lại không thiếu, nếu là tiến cung, nữ nhi nhà mình tính tình tùy tiện, chỉ sợ ngay cả mạng cũng không giữ được.

Lâm Đan thấy di nương nhà mình như vậy, cũng vội vàng đi tới trước mặt Đại lão gia quỳ xuống, trong mắt rưng rưng, lời nói khẩn thiết nói: "Phụ thân, nữ nhi không muốn tiến cung làm dắng nữ.”

Lâm lão gia vươn tay sờ sờ tóc tóc Lâm Đan cảm thán nói: "Phụ thân biết con không muốn làm, chỉ là thánh mệnh ban xuống, phụ thân khó có thể làm trái.”

Lâm Đan nghe được lời của phụ thân, kinh hãi thất sắc, chẳng lẽ phụ thân thật sự muốn nàng ta làm dắng nữ sao?

"Phụ thân, nữ nhi không muốn tiến cung làm dắng nữ, không phải còn có Lâm Lang sao? Hãy để tỷ ấy đi đi!”

Lâm Đan đột nhiên nhớ tới, thứ nữ đại phòng có ba người, chỉ có Lâm Lang cùng nàng ta đều tròn mười ba tuổi.

Vinh thị nghe Lâm Đan nhắc tới nữ nhi của mình, vội vàng lôi kéo Lâm Lang quỳ xuống, vẻ mặt đưa đám nói: “Lão gia, Lang nhi cũng không muốn tiến cung làm dắng nữ đâu."

Lâm Lang bị di nương kéo vội vàng, thiếu chút nữa nằm sấp kia, vội vàng đứng dậy quỳ xuống, theo lời di nương nhìn Đại lão gia nói: "Phụ thân, nữ nhi cũng không muốn tiến cung làm nữ nhi!

Đại phu nhân nhìn thấy đến đây cũng là một bộ dáng đau lòng con nhỏ, cầm lấy khăn tay chấm chấm vào hai gò má, mơ hồ che môi mũi, ho hai tiếng, mới nói: "Lão gia, thϊếp thân cũng không muốn để cho nữ nhi đại phòng làm dắng nữ, chỉ là mấy ngày trước, thϊếp thân đã ở bàng chi tuyển chọn một tiểu nha đầu không cha không mẹ, hiện giờ muốn chọn ở dong bên, chỉ sợ cùng thanh danh lão gia có đáng ngại.”

Lâm đại lão gia luôn coi trọng thanh danh, nghe được thanh danh của mình có trở ngại, vẻ thương yêu đối với nữ nhi cũng trong nháy mắt biến mất, đứng dậy ném xuống một câu: "Loại chuyện nhỏ này, phu nhân xem mà làm đi! "

Liền phất tay áo rời đi.

Đại phu nhân thấy lão gia rời đi, khóe miệng khẽ nhếch lên, bà ta liền biết lão gia sĩ diện, sẽ không quản loại chuyện này, cho nên mới nói những lời kia.

Hai vị di nương thấy Đại lão gia rời đi đều thất vọng vô cùng, bọn họ cũng thật không ngờ, hạnh phúc của nữ nhi, dĩ nhiên không thể so sánh thanh danh của ông ta.

Đại phu nhân thấy lão gia rời đi, cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói: "Về chuyện dắng nữ, ta cũng không biết chọn ai, dù sao đều là nữ nhi đại phòng, đều khó dứt bỏ.”

Dứt lời chỉ vào một cái hộp gỗ nhỏ màu đỏ đã sớm đặt ở một bên, nhìn Lâm Lang cùng Lâm Đan nói: "Hai người các con rút thăm đi, tờ giấy trong hộp có ghi chữ định, mặc kệ là ai rút trúng chính là người đó, không được nháo nữa.”

Đại phu nhân sắc mặt nghiêm khắc, Lý di nương cùng Vinh thị đều là trong lòng lạnh lẽo, lần này sợ là phải làm thật.

Lâm Đan thấy cái hộp kia, liền trốn đến phía sau Lý di nương: “Di nương con không muốn rút thăm.”

Lý di nương cũng là trong lòng lưu giữ may mắn, hi vọng nhìn đại phu nhân nói: "Không bằng để nhị cô nương bắt trước?

Nếu nhị cô nương bắt được, vậy nữ nhi của bà ta không cần tiến cung làm dắng nữ.

Lâm Lang sớm biết việc này không thể lật ngược, cũng là an tĩnh quỳ ở chỗ đó, chỉ Vinh thị theo lý mà cố gắng tranh đấu: “Vì sao phải để cho Lang nhi bắt trước, ngươi là sợ nữ nhi ngươi thoáng cái bắt được chữ định sao?”

Vinh thị tuy rằng tính tình ôn hòa, nhưng trước kia bà ở trong gánh hát vào nam ra bắc, trải qua nhiều thứ, bà cũng không phải ngốc, mơ hồ có cảm giác, chuyện này chính là hướng về phía Lang nhi nhà bà, chỉ là bà không có chứng cớ, nói không được.

"Ngươi không nói lý, Đan nhi thân là muội muội, nhường cho tỷ tỷ thì có cái gì sai. Muốn ta nói là ngươi chột dạ, sợ rút trúng chữ định, mới không dám để cho Lang nhi đi lên rút.”

Lý di nương nghe thấy lời của Vinh thị thì vội vàng phản bác, bà ta cũng sợ, vạn nhất ai rút trước chính là trúng người đó, vậy nữ nhi của bà ta không phải tiến cung sao?

Lý di nương trước sau như một nhanh mồm dẻo miệng, Vinh thị tự biết nói không lại bà ta, chỉ là quay đầu nhìn Đại phu nhân ngồi ở trên, đang muốn nói chuyện lại bị một đôi bàn tay nhỏ bé ngăn cản.

"Di nương, để con rút."

Lâm Lang vươn bàn tay nhỏ bé ngăn cản lời nói của Vinh thị, thần sắc an ổn, thong dong đứng lên đi đến trước hộp gỗ màu đỏ rút thăm.

Trong lòng nàng suy nghĩ hồi lâu, cũng hiểu được một chiêu hôm nay là tránh không thoát, thay vì phản kháng, liên lụy di nương, không bằng tiếp nhận, đến lúc đó tiến cung, lại nghĩ biện pháp tìm đường ra.

Lâm Lang vươn tay dò xét vào cái hộp đỏ kia, nhắm mắt lại dùng tinh thần lực chậm rãi thăm dò.

Quả nhiên, cái hộp màu đỏ này là một cái hộp cơ quan, một tầng giấy trắng viết chữ định, tầng còn lại lại không viết.

Lâm Lang đưa tay lấy ra một tờ giấy mở ra, không ngoài dự liệu của nàng, trên tờ giấy tuyên thành hình vuông màu trắng, chữ "Định" màu đen ở trước mắt.

Nhìn Lâm Lang thần sắc an tĩnh, Vinh thị thấy thế trong lòng chỉ nói không tốt, đã thấy Lâm Lang hướng đại phu nhân phúc thân làm lễ nói: "Nữ nhi nguyện làm dắng nữ cùng trưởng tỷ vào cung, chỉ là..."

Lâm Lang nhìn trái nhìn trái nhìn, dường như là không dễ nói ra miệng.

Đại phu nhân thấy thế, trong lòng hiểu rõ, Lâm Lang sợ là có yêu cầu gì muốn nhắc tới, liền nói với các di nương tiểu thư đang chờ phía dưới nói: "Nếu chuyện dắng nữ hồi môn đã định, các ngươi cứ trở về trước đi."

Được Đại phu nhân phân phó, gánh nặng trong lòng Lý di nương buông lỏng, dẫn theo các di nương cũng đều lui ra.

Chỉ có Vinh thị lo lắng cho nữ nhi, không muốn rời đi.

Lâm Lang xoay người đi tới trước mặt Vinh thị, làn váy màu hồng nhạt tản ra từng đóa hoa, trong mắt hạnh tràn đầy vẻ rõ ràng đối với Vinh thị: “Di nương, chuyện do trời định, hiện giờ nữ nhi đã làm dắng nữ hồi môn, đó là đi vào trong cung an hưởng vinh hoa, mong di nương chớ lo lắng."

“Lang nhi, nữ nhi ngoan của ta~"

Vinh thị sinh dưỡng Lâm Lang mười mấy năm, làm sao không rõ Lâm Lang suy nghĩ gì, chỉ là nghĩ đến, vừa vào cửa cung sâu như biển, sợ là sau này rốt cuộc không thể gặp được nữ nhi của mình, nhịn không được lệ rơi đầy mặt, ngữ khí nghẹn ngào bắt lấy bàn tay nhỏ bé của Lâm Lang nói: "Là di nương không có bản lĩnh, không thể che chở cho con.”
« Chương TrướcChương Tiếp »