Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cuộc Phản Công Của Nữ Phụ!

Chương 1: Được Sống Lại Không Thích Sao?

Chương Tiếp »
Cô nhìn cơ thể của mình đang hoạt động xinh đẹp lộng lẫy, cô mỉm cười nhìn linh hồn trong sáng ấy...

Cô ấy là người lương thiện cô ấy đáng được sống, cô chỉ là cuộc đời của nữ phụ,có sống lại cũng chỉ là nữ phụ thôi

Khi cô chuẩn bị nhắm mắt lại để siêu thoát thì bỗng dưng có tiếng nói vang lên:

- Còn định nhắm mắt đến bao giờ?

San San chợt mở mắt ra nhìn xung quanh vẫn hoàn toàn là bóng đêm nhưng hoàn toàn không phải là bánh xe luân hồi.

- Cô tưởng đây là bánh xe luân hồi? - Giọng nói vang lên không rõ nam hay nữ

- Đây là đâu?

Cô ánh mắt lạnh lại hỏi, đừng nói với cô đây chính là cái hệ thống chó má nào đó nhé!

Giọng nói im lặng một chút cười nhạt cái, lần này nghe rõ là giọng nam:

- Hoá ra cuộc sống của cô chỉ mãi mãi an phận làm một nữ phụ thôi sao con bồ câu xinh đẹp bị nhốt trong l*иg?

Giọng nói quyến rũ tiêu soái làm cô ngước nhìn há hốc mồm rồi nhìn xung quanh không giống hệ thống lắm...

- Có muốn cùng ta lập một kế ước không con bồ câu xinh đẹp?

- Không.

Cô chẳng chút ngần ngại trả lời, giọng nói có chút cứng đờ liền lấy lại sự quyến rũ tiêu soái ban đầu:

- Vậy cô không muốn gặp lại người mình yêu lần nữa sao? Không muốn một lần nữa sống lại hay sao?

Cô ngưng đọng lại nhìn anh... Cười nhạt rồi nói:

- Tôi chỉ là một nữ phụ chua ngoa kiêu căng, có lập kế ước hay sống lại thì cuộc đời vẫn mãi mãi là tiểu tam thôi.

- Thú vị lắm, cô tên gì?

Giọng nói nghe có chút cợt nhả hỏi cô, cô bình thản trả lời

- San San, Tích San San.

- Vậy từ giờ ta sẽ gọi cô là Ngữ Kỳ!

Mắt cô giật giật... Này... Cô mới nói tên mình ra rồi kia mà....?

Một bản hợp đồng hiện ra trước mắt cô, giọng nói tiêu soái ấy vang lên

- Muốn cả đời làm nữ phụ nhút nhát hay phản công? Do dấu ấn bàn tay của cô đấy! Quyết định đi, ta mong người ta chọn vào làm nhiệm vụ lân này là một con bồ câu thông minh chứ không phải con bồ câu mù.

Cô im lặng chút rồi nhìn lọ mực cho cô ấn vào.... Cười nhạt:

- Cái gì mà sống lại chứ, ta không cần! Nhưng ta quyết không tiếp tục làm nữ phụ!

Ngữ Kỳ cho tay vào mực rồi ấn mạnh vào bản ký kết, giọng nói liền hiện ra một nam nhân anh tuấn, nam nhân đó nhìn cô cười nhạt một cái vỗ tay:

- Thông minh lắm, lựa chọn đúng đắn đấy, nhiệm vụ của cô chính là nhập vào linh hồn cầu xin được thỏa mãn uất ức của bản thân, nếu cô làm họ mãn nguyện thì cô được tiếp tục làm nhiệm vụ, còn không thì tiêu tan linh hồn.

Ngữ Kỳ cười nhạt một cái im lặng để cho nam nhân đó nói tiếp:

- Ngữ Kỳ, mong cô đừng làm ta thất vọng như những người trước.

Cô nhíu mày, vị nam nhân đó hiện lên trước mặt cô ba quyển tiểu thuyết định nói thì bị cô chặn:

- Tôi tên Tích San San, không phải Ngữ Kỳ!

Vị nam nhân đó bật cười:

- Cô vẫn thích cái tên mà người khác đã chiếm mất đấy à? Ta đặt cho cô là cho cô một đặc ân, từ bây giờ cô chính là Ngữ Kỳ, Tích San San đã chết rồi!

Cô cắn môi nắm chặt tay không muốn chịu uất ức... Nhưng cô vẫn im lặng, vị nam nhân đó mỉm cười hiện ra 3 hình tiểu thuyết nói:

- Chọn đi, nhiệm vụ đầu của cô được quyền chọn!

Ngữ Kỳ nhìn vào sắc mặt liền đen.... Cái gì mà Tiểu Bạch Thỏ Em Đừng Chạy? Cái gì mà Nữ Chính Ta Quyết PK Với Nam chính? ( PK là kiểu đối đầu nhau) Lại còn Ngoan, Thỏ Thỏ Theo Anh Về Nhà!

Cô nuốt nước miếng quay ra nhìn:

- Giờ tôi muốn siêu thoát có được không?

Vị nam nhân nhìn thấy cô rụt rè liền có chút buồn cười lắc đầu ra vẻ tiếc nuối nói:

- Không được, còn chỉ số của cô đây, đọc nhanh rồi mau chọn đi.

Giới Tính: Nữ (Mặc Định)

Tên: Ngữ Kỳ

Tuổi: 20

Trí Lực: 42 ( Max 100 Điểm)

Tướng Mạo: 66 ( Max 100 Điểm)

Thể Lực: 60 (Max 100 Điểm)

Kỹ Năng: Không

Năng Khiếu: Khiêu vũ trung cấp, ca hát sơ cấp

Mị Lực: 10 (Max 100 Điểm)

Vị Nam nhân đó mỉm cười:

- tướng mạo và thể lực cô đều có thể nói là xinh đẹp thanh tú mà mị lực và trí lực lại thấp, đã thế mị lực có 10, ta thật muốn biết quá khứ của cô đấy.

Cô lườm không thèm chấp quay đi suy nghĩ, cô đâu có quan tâm gã nam nhân biếи ŧɦái kia nói mỉa gì mình cơ chứ, nhưng nghĩ đến phải chọn sắc mặt cô liền không thể khá nổi đen xì như đáy nồi....

Cái nào cũng có vẻ rất nguy hiểm a~ Cái Pk thì loại đi, cô không đủ khả năng đâu... Vậy cô thử cái Tiểu Bạch Thỏ Em Đừng chạy đi? Nghe có vẻ an toàn đây... Cô sẽ thử.

Ngữ Kỳ chỉ vào tiểu thuyết số 1 rồi rụt rè quay ra nhìn anh nói:

- Tôi... chọn tiểu thuyết này.....

Vị nam nhân chỉ cười nhạt một cái, hất tay cô liền rơi xuống.....

.

----Ta là dải phân cách----

.

-Họ Vương kia, còn không dậy? Muốn lười biếng à? Không phải cô chủ thương xót mày thì mày sớm bị đánh cho hỏng mặt rồi!

Giọng nói chua ngoa vang lên làm cô nhíu mày, nói thật đầu cô đau như búa đổ... Miệng theo thói quen của nguyên chủ đáp:

- Vâng, cháu biết rồi....

Mở mắt ra vẫn thấy bà béo liên mồm cô liền cố gắng gượng dậy thì bà béo liền hừ một cái rồi quay đi, cô bắt buộc phải đi ra chỗ vắng ngồi tiếp thu lấy nội dung của câu chuyện...

Thân thể này tên Vương Ngữ Kỳ, nghe thì có vẻ sang trọng nhưng nguyên chủ chỉ là một cô bé giúp việc trong nhà, cô mồ côi từ nhỏ được gia tộc Minh mang về làm giúp việc, cô cũng chỉ yên phận mà sống, nhưng cái ngày cô gặp Hạ Thiên cô đã đem lòng yêu... Cố gắng làm socola ngày valentine hay cố gắng trang điểm thật xinh đẹp, Hạ Thiên vẫn luôn dịu dàng với cô còn là học trưởng, cô chỉ là được đi học cùng tiểu thư đâu dám với cao chỉ là tặng socola với cô là đủ lắm rồi, nhưng khi cô tặng món quà đó cho Hạ Thiên anh liền đồng ý làm người yêu cô, đây là tình đầu của cô, sự sung sướиɠ xâm chiếm trái tim cô nhưng cô chủ của Vương Ngữ Kỳ thấy cảnh đó liền ghen tỵ không thôi, liên tục phá đám cô rồi làm cô bị mang danh trộm cắp đánh cho tơi tả, rồi thuê người cưỡиɠ ɧϊếp cô làm cô không còn là trinh nữ, hôm sinh nhật cô ta thì cô ta mời nguyên chủ lên phát biểu chúc mừng sinh nhật mình, nguyên chủ lên chúc mừng sinh nhật cô ta thì ảnh nguyên chủ bị cưỡng đoạt liền hiện lên làm cô chỉ biết ngơ mặt không nói gì, cô ta thì lại thản nhiên giả vờ giúp cô che đi cái màn hình lớn rồi kêu lên mọi người đừng nhìn, sau đó Hạ Thiên đau lòng rời bỏ cô mà đi nước ngoài dù cho cô cầu xin anh đến mức nào còn cô ta thì được danh hiệu tiểu bach thỏ thanh thuần dịu dàng, cả đời cô bị phỉ bám là lăng toàn lẳиɠ ɭơ rồi bị gia tộc đem gả cho gã công nhân đáng tuổi bố cô cho đỡ xấu mặt, khi Hạ Thiên về xuất hiện với danh nghĩa là người yêu của cô chủ, cô chỉ dám nhìn anh một cách hèn mọn mà không dám nói lời nào.... Cả đời cô bị đánh đập mãi không thể ngóc đầu dậy cho đến lúc hấp hối gần chết vì bệnh thì cô ta đến thăm cô kể lại mọi chuyện với bộ dạng đắc ý nói "cả cuộc đời cô không bao giờ thắng được tôi đâu!". Cô vì vậy mà chết linh hồn không thể siêu thoát...

Ngữ Kỳ thở dài một cái day trán sau khi tiếp nhận gần hai giờ đồng hồ nội dung cuộc đời nguyên chủ... Mong muốn của nguyên chủ không quá phức tạp cũng không quá cầu kì, mong muốn của một nữ phụ yếu đuối là có mối tình đầu kết thục trọn vẹn, không bị cưỡиɠ ɧϊếp mà cả đời có thể sống theo ý mình cũng không phải cưới người mình không yêu.

Đây là mong muốn chứ không phải trả thù, cô thở dài một cái ưu sầu.... Cái thế giới này nghe có vẻ dễ nhưng lại biếи ŧɦái vô cùng.... Ngữ Kỳ vuốt nhẹ mặt một cái rồi mỉm cười:

- Bắt đầu nhiệm vụ nào!

Chuyện gì sẽ xảy ra?.... Ai biết được....

.

( đôi lời tác giả, các nàng có gì đọc thấy ko hay nhớ cmt để ta biết ta sửa nha đây là lần đầu ta viết về mau xuyên, nó thật hại não a~ TT.TT các nàng buổi chiều vui vẻ :*)
Chương Tiếp »