Chương 1.4

"A -- đau quá... anh đi ra đi..." Cái đau đớn khi bị mất đi tấm màиɠ ŧяiиɧ khó chịu hơn Hạ Bồi nghĩ, trên đôi mắt đẹp lập tức có giọt lệ tràn ra khóe mi.

Liêm Bân hôn lên đôi mắt ướt sũng của Hạ Bồi, thấp giọng an ủi: "Ngoan, nghe lời anh, tí nữa sẽ hết đau". Rồi dịu dàng đâm vào sâu thêm, anh khó khăn khi ©ôи ŧɧịt̠ anh đang được bao bọc bởi lớp thịt non mềm bên trong, hiện lớp thịt vì căng thẳng mà càng siết chặt.

Tay anh xoa nhẹ lên chỗ cả hai đang hòa vào nhau, để giảm một phần nào đau đớn cho Hạ Bồi, để l*и nhỏ tiết ra thêm nước nhờn. Anh đong đưa eo, đưa đẩy gậy thịt.

"A...ưʍ..." Hạ Bồi cảm nhận được cái bộ phận đang to lớn, nóng rực đang nằm bên trong cô. Biết anh đang khắc chế sự ham muốn của mình mà dịu dàng dỗ dành cô.

Thật sự Liêm Bân đang rất khó chịu, anh muốn đâm thật mạnh vào l*и cô. Nhưng anh hiểu cô khó chịu, vì lần đầu tiên này.

Nên anh kìm nén.

Cơ thể Hạ Bồi bắt đầu thích ứng được cái thứ to lớn bên trong: "Anh đâm vào đi..." Tay ôm cổ anh, ngẩng đầu hôn đến môi anh. Liêm Bân đáp lại nồng nhiệt: "Vậy anh đâm vào đấy".

Hạ thân bắt đầu đong đưa tiến vào sâu hơn tận bên trong mép thịt, tiến tới đâu thì lớp thịt bao phủ, khít chặt anh đến đó. Làm anh suýt chút nữa thì bắn tinh, dù sao anh cũng là lần đầu làʍ t̠ìиɦ.

Cũng may anh giữ lại được, may thật!

Là lần đầu tiên làʍ t̠ìиɦ, nên l*и của Hạ Bồi chật khít vô cùng, nó ép chặt Liêm Bân như muốn lấy hết tinh túy. Nɧu͙© ɖu͙© đến làm cả hai sung sướиɠ đến phát điên, anh đâm vào chín nông một sâu, nhưng cho dù anh có đâm vào hết thì vẫn còn dư một khúc ở bên ngoài, còn qυყ đầυ bên trong thì đâm tới lỗ tử ©υиɠ của Hạ Bồi.

"Thích anh làm em như vậy không hm?" Liêm Bân không khống chế được mà thở dốc, anh chỉ biết nhìn chầm vào chỗ mình đang đâm vào, càng đâm càng nhanh.

"Ưʍ...nhanh quá...Em thích..lắm..ưm ưm" Hơi thở Hạ Bồi đứt quãng bởi thứ đang dày vò trong l*и cô, những cơn đâm vào mạnh mẽ liên tục.

"Nhanh mới làm em thoải mái" Anh nói.

"Á..." Bỗng Hạ Bồi thét lên một tiếng, khi cục thịt cứng của Liêm Bân chạm đến một chỗ nào đó khiến cô phải rùng mình, vì sướиɠ.

Liêm Bân nghe thấy tiếng cô rên la sau khi anh chạm tới chỗ trong mép thịt, anh biết đó là điểm G, nơi tăng sự kí©h thí©ɧ cho chỗ ẩm ướt này, liền liên tục đâm vào nó,

Cơn sướиɠ đột ngột đến làm cơ thể Hạ Bồi run lên.

Liêm Bân tăng tốc độ sự va chạm, dưới háng của hai người dính đầy nước nhờn, anh nhìn xuống, thấy ©ôи ŧɧịt̠ anh dính sát vào l*и Hạ Bồi, dính nhau rồi tách ra mỗi khi anh đâm.

Nơi có một dòng máu đỏ đang bị nước nhờn cuốn trôi đi từ từ, nhưng vẫn còn đọng lại dấu vết. Bây giờ Hạ Bồi chính thức là của Liêm Bân anh: "Lỗ nhỏ của em làm anh muốn phát điên. Hút chặt như vậy là muốn anh ȶᏂασ em thật mạnh đúng không?"

"Anh nhanh quá...chậm thôi...ưm" Tiếng nói đứt quãng.

Liêm Bân nghe tiếng cô nói, nhưng anh không thể chậm lại, cũng không muốn. Bởi sự phấn khích khi chính thức được đâm vào nơi mình ướt ao bấy lâu. Nơi nhầy nhụa của cô như chất nghiện khiến anh trầm mê.

Tay anh mân mê vuốt ve xung quanh nơi giao hợp, ngón tay đè lên âʍ ѵậŧ đang cương lên vì hứng tình, nước nhờn từ l*и cô tiết ra càng nhiều, đọng ra một vũng nước nhỏ dưới mông.

"Em...em sắp...ra rồi ưm" Hạ Bồi cảm thấy cơ thể có dòng nước đang muốn tràn ra khỏi cửa. Liêm Bân chưa kịp nói gì thì phát hiện cô đã xuất nước nhờn, hình ảnh kí©h thí©ɧ, ©ôи ŧɧịt̠ anh bắt đầu giật giật rồi phun ra một đống tϊиɧ ɖϊ©h͙ trong l*и cô.

Do anh chưa rút ra nên tϊиɧ ɖϊ©h͙ cứ ngập tràn trong cơ thể, căng cứng, nhô cộm lên bụng Hạ Bồi, kɧoáı ©ảʍ vì lần đầu.

Liêm Bân nằm đè lên Hạ Bồi, cũng không rút ©ôи ŧɧịt̠ đang mềm nhũn trong động ra, cúi xuống mυ"ŧ mát lấy đôi môi non mềm của Hạ Bồi.

Hiện giờ Hạ Bồi đã quá mệt để nói chuyện, chỉ biết trúc trắc hôn đáp lại Liêm Bân. Anh nằm xuống bên cạnh cô, rồi để đầu cô áp lên ngực mình, vòng tay lại ôm chặt lấy cơ thể nhỏ nhắn.

Khi Hạ Bồi ngủ say, Liêm Bân ngồi dậy vào phòng tắm rửa, rồi cầm khăn lông thấm nước, bước lại giường, lau sạch người cho cô. Anh lau lấy bầu ngực một chốc, lại phủ môi xuống liếʍ láp, ngậm cắn một tí. Xuống phía dưới, anh banh rộng chân Hạ Bồi.