Chương 49

"Thực sự hết cách rồi, hay là ngươi mượn Kỷ Dữ Đường đi?"

Triệu Mộ Tịch phẫn nộ cúp điện thoại, nàng làm sao có thể đi mượn Kỷ Dữ Đường? Nàng tuyệt đối không thể đi mượn Kỷ Dữ Đường.

9:00 AM, sau khi Kỷ Dữ Đường đến văn phòng, mới gọi điện thoại cho Triệu Mộ Tịch, "Ăn điểm tâm chưa? Ngày hôm qua làm sao ngủ sớm như vậy?"

"Ừm, hơi mệt chút..."

Kỷ Dữ Đường đưa tay cầm lấy văn kiện ở một bên, cười chậm rãi trêu chọc nàng, "Buổi chiều ngủ lâu như vậy, buổi tối còn mệt mỏi, thực sự là biến thành heo."

Triệu Mộ Tịch nghe được nàng ở đầu bên kia điện thoại cười khẽ, còn có ngữ khí ôn nhu sủng nịch, trong lòng rất là khó chịu, "Ngươi phải đi làm, ta không quấy rầy ngươi."

"Buổi tối ta muốn qua chỗ ngươi ăn cơm."

"Hay là hôm nào đi..." Mấy ngày nay Triệu Thải Nam đều trốn ở chỗ nàng, Triệu Mộ Tịch không muốn Kỷ Dữ Đường lại đây.

Động tác trên tay Kỷ Dữ Đường cứng đờ, Triệu Mộ Tịch tựa hồ vẫn đang từ chối nàng, "Sao vậy?"

"Mẹ ta ở chỗ này..."

"Coi như bằng hữu bình thường đến ăn một bữa cơm, cũng không thể?" Kỷ Dữ Đường bắt đầu nhận ra Triệu Mộ Tịch đang lo lắng cái gì đó, "Mộ Tịch, ta muốn gặp ngươi."

"Kỷ tổng..."

Ngữ khí của Triệu Mộ Tịch rất khó khăn, Kỷ Dữ Đường đương nhiên nghe ra được, "Vậy thì hôm nào đi."

Giữa các nàng, quả nhiên vẫn là không quá thích hợp, Triệu Mộ Tịch sau khi cúp điện thoại, dựa vào góc tường khóc không thành tiếng, Triệu Thải Nam thấy nàng như vậy, còn tưởng rằng nàng khóc là vì sự tình ba mươi vạn, "Hiện tại không phải thời điểm khóc..."

Triệu Mộ Tịch ngẩng đầu lên, Triệu Thải Nam đang hốt hoảng thu thập đồ vật, buồn cười giống như con chuột chạy qua đường.

"Ngươi đi đâu?" Triệu Mộ Tịch nức nở nói.

Năng lực kinh tế của Triệu Mộ Tịch Triệu Thải Nam cũng rõ ràng, trong thời gian ngắn sợ là không kiếm nổi ba mươi vạn, Triệu Thải Nam nghĩ tới sớm muộn rồi cũng sẽ có một ngày như thế, nhưng lại không khống chế được tật đánh bài này, trong lòng hối hận cũng không biết nên làm cái gì.

"Không trả nổi tiền... Ta không thể lại chờ ở chỗ này... Ta đi ra ngoài trốn trốn..."

"Ngươi..."

Triệu Thải Nam đi rồi, chỉ lưu lại mớ hỗn độn cho nàng.

Đầu bên kia, sau khi Kỷ Dữ Đường để điện thoại di động xuống, trong lòng thủy chung vẫn không bỏ Triệu Mộ Tịch xuống được, nghĩ, Kỷ Dữ Đường lại gọi một cuộc điện thoại khác ra bên ngoài, "Nhị thúc, lần trước ta nhờ ngươi hỗ trợ tra người, ngươi đã giúp ta tra tra chưa."

Lần trước Kỷ Dữ Đường cho Triệu Thải Nam mượn tiền, đương nhiên không phải ở trạng thái không biết gì cả, nàng cho người điều tra cái sòng bạc ở lòng đất kia, điều tra Triệu Thải Nam. Triệu Mộ Tịch vẫn đối với chính mình do dự không quyết định, một phần nguyên nhân, là bởi vì Triệu Thải Nam đi, Kỷ Dữ Đường cũng nghĩ tới, có nên cùng Triệu Mộ Tịch chính diện nhấc lên vấn đề này hay không, nhưng cảm giác đến hiện tại còn chưa phải lúc, bởi vì Triệu Mộ Tịch còn chưa chủ động nói với nàng, nếu nàng đơn phương đâm thủng, nhất định sẽ tổn thương tới lòng tự ái của Triệu Mộ Tịch, sợ là đến lúc đó Triệu Mộ Tịch sẽ càng trốn tránh nàng.

Triệu Mộ Tịch yếu ớt nhất chính là tự tôn, kiên cường nhất cũng là tự tôn.

Nhưng Kỷ Dữ Đường cảm thấy Triệu Mộ Tịch vẫn còn một cái khúc mắc khác, nếu như vẻn vẹn chỉ là bởi vì mẹ nàng thích đánh bài, cũng không đến mức như vậy.

- ------------------------------------------------------

Cả ngày mưa dông kéo dài, làm nhiệt độ chợt giảm xuống.

Triệu Thải Nam chỉ nói đi nơi khác tránh né khó khăn, Triệu Mộ Tịch cũng không lo lắng nàng, mẹ nàng vô lại như vậy, luôn có thủ đoạn bảo toàn chính mình, cuối cùng đem một mớ hỗn loạn đẩy cho người khác thu thập. Những năm này, Triệu Mộ Tịch cũng chịu đủ lắm rồi...

Buổi chiều, mưa rào xối xả, lúc Triệu Mộ Tịch về nhà, thì thấy dưới lầu có mèo hoang bị nước mưa xối ướt nhẹp, bộ lông thϊếp ở trên thân thể, vô cùng đáng thương co rút ở trong góc tối, Triệu Mộ Tịch giống như nhìn thấy chính mình.

Ở cửa thang gác, Triệu Mộ Tịch nhận được điện thoại của Kỷ Dữ Đường.

"Triệu Mộ Tịch, hiện tại ta liền muốn cùng ngươi gặp mặt." Kỷ Dữ Đường vừa mở miệng, ngữ khí rất hung hăng, không cho phép phản bác, "Có mấy lời, đêm nay ta liền muốn nói rõ với ngươi."

"Cái gì?" Triệu Mộ Tịch mơ hồ cảm giác được, Kỷ Dữ Đường giống như đã biết cái gì rồi.

"Ngươi ở nhà chờ, nửa giờ sau ta liền đến." Triệu Thải Nam lại thiếu nợ ba mươi vạn, Kỷ Dữ Đường biết, ba mươi vạn này đối với Triệu Mộ Tịch nói tới có ý vị như thế nào, vào lúc này nàng lại muốn gạt chính mình đi mượn tiền sao? Mượn không được nàng sẽ làm gì?

Lúc này, Kỷ Dữ Đường thậm chí có chút "Căm ghét" lòng tự ái của Triệu Mộ Tịch, bởi vì cái gọi là tự tôn đem hết tất cả đều chôn ở đáy lòng, không muốn người ta hiểu rõ, không muốn người ta an ủi, cũng không muốn người ta bảo vệ, cho dù hiện tại các nàng là người yêu.

Không thể tùy theo Triệu Mộ Tịch, bởi vì Triệu tiểu thư căn bản liền không hiểu được làm thế nào để bảo vệ tốt chính mình. Kỷ Dữ Đường nên sớm rõ ràng điểm ấy mới phải, đối xử với Triệu Mộ Tịch, chính là phải ngang ngược không biết lý lẽ mà đem nàng "Quấn vào" bên cạnh mình, chậm rãi đem viên tâm quật cường kia của nàng, ô ấm, ô mềm nhũn mới tốt.

Triệu Mộ Tịch đang chuẩn bị lên lầu, trong hành lang đen kịt đột nhiên vang lên mấy thanh âm của nam nhân.

"Chỗ này, giấu đủ sâu a ~ "

"Mỹ nữ, hỏi thăm người một chút."

"Ngươi biết Triệu Thải Nam không?"

Mấy người kia hút thuốc, tàn thuốc ở trong bóng tối chợt sáng chợt tắt, trên tay bọn họ đều cầm gậy, Triệu Mộ Tịch vừa nghe đến "Triệu Thải Nam", liền biết phải tránh, "Không quen biết."

Một nam nhân trong đó đem tàn thuốc vứt trên đất mạnh mẽ giẫm giẫm, "Làm nữ nhi ngay cả mẹ cũng không nhận?"

Triệu Mộ Tịch bị bọn họ bao quanh vây nhốt.

"Các ngươi đòi tiền tìm nàng đi, tìm ta làm cái gì?" Triệu Mộ Tịch trên mặt nhìn bình tĩnh, nhưng trong lòng cực kì sợ hãi, trước đây đám người kia chưa từng tìm tới cửa, nàng biết đám người kia không phải dễ trêu, ngoài miệng muốn kéo dài bọn họ để báo cảnh sát, nhưng căn bản không có cơ hội, màn hình điện thoại di động của mình vừa sáng lên, liền bị bọn họ đoạt đi.

Đám người kia chính là lấy đòi nợ làm nghề sinh sống.

"Con mẹ nó, mẹ ngươi chạy trốn, chúng ta không tìm ngươi thì tìm ai?"

Tình hình này, Triệu Mộ Tịch chỉ có thể "Chịu thua", "Ca, bây giờ trên người ta không có tiền, ngày mai, muộn nhất là ngày kia, ta nhất định sẽ đưa cho các ngươi."

"Tiểu nha đầu chết tiệt, ngươi nghĩ mấy ca ca là ngồi không sao, ngày hôm nay chúng ta không cần tiền, cần người!"

Triệu Thải Nam đã kéo bọn họ hơn một tháng, bọn họ không thể tiếp tục kiên trì "Dàn xếp" xuống, không mang tiền trở về, tốt xấu gì cũng mang người trở về hướng lên trên báo cáo kết quả."Đừng phí lời nữa, trực tiếp mang đi!"

"Lại bán cho ta... A..." Triệu Mộ Tịch vẫn không có cơ hội tiếp tục đọ sức, liền bị gắt gao che miệng lại, đoàn người dùng sức đưa nàng tha lên xe van.

"Cô nàng sực lực còn không nhỏ..."

Triệu Mộ Tịch giãy dụa một trận, liền mê hôn mê bất tỉnh, lần này xong rồi...

Mấy người xoạch xoạch hút thuốc, trong xe mùi vị khó nghe cực kì.

"Lớn lên xinh đẹp như vậy, bán vào kỹ viện không chỉ có ba mươi vạn."

"Nếu như thủ lĩnh vừa ý, không chừng còn có thể làm đại tẩu của chúng ta..."

"Ha ha ha ha..."

"..."

Mấy người kia cười đến buồn nôn đến cực điểm, Triệu Mộ Tịch cả người tê liệt, không sử dụng ra được sức cũng không chen mồm vào được, đến một bước này, trong lòng nàng có thể nghĩ đến, chỉ có Kỷ Dữ Đường.

Bởi vì mưa lớn, trên đường lại kẹt xe, gần một tiếng sau Kỷ Dữ Đường mới đến chỗ ở của Triệu Mộ Tịch, hiển nhiên, nàng chỉ có thể chụp hụt.

Triệu Mộ Tịch không có ở nhà, trong phòng không mở đèn, điện thoại tắt máy, làm Kỷ Dữ Đường không khỏi lo lắng lên...

Nửa giờ sau, Kỷ Dữ Đường nhận được điện thoại của Triệu Thải Nam, nàng khóc nói, "Kỷ tiểu thư, ngươi nhất định phải cứu Mộ Tịch a..."

"Ngươi nói rõ một chút?!!"

Uy hϊếp đe dọa là thủ đoạn mà bọn cho vay lãi suất cao thường sử dụng, nói cho cùng mục đích to lớn nhất là vì tiền, bọn họ mang Triệu Mộ Tịch đi, chuyện đầu tiên phải làm tự nhiên là đe dọa Triệu Thải Nam.

Triệu Thải Nam nhận được điện thoại uy hϊếp, khi đó nàng đang chuẩn bị đi tàu hỏa tới nơi khác.

"Trước 12 giờ ngày mai không trả tiền lại, liền đem con gái ngươi bán vào kỹ viện gán nợ!"

Triệu Thải Nam vừa nghe xong cuộc điện thoại này, liền quỳ tại chỗ trên mặt đất, trong điện thoại di động còn thu được hình ảnh cùng video bọn họ phát tới để đe dọa, Triệu Mộ Tịch vẫn nằm ở trạng thái hôn mê, Triệu Thải Nam đã bắt đầu nói năng lộn xộn, "Ta còn... Ta còn... Các ngươi đừng động nàng... Trước mười hai giờ ngày mai, ta nhất định trả lại... Các ngươi tuyệt đối đừng động nàng, đừng động nàng... Tiền ta nhất định còn..."

Loại chuyện kia, từng có một lần, cả đời sẽ bị phá huỷ. Triệu Thải Nam nghĩ, có thể chính mình chết rồi, mới là giải thoát đối với hai người các nàng, nàng một lòng không muốn Triệu Mộ Tịch trải qua giống như nàng, nhưng từng bước một lại bức Triệu Mộ Tịch hướng về con đường đó, dần biến nàng trở thành bộ dạng mà chính mình lúc trước chán ghét, nhưng vẫn đẩy nàng đi trên con đường tiến tới cái dạng dơ bẩn kia.

Lúc này trong đầu toàn bộ hỏng bét, cách 12 giờ ngày mai còn chưa tới hai mươi bốn tiếng, hơn một tháng nay nàng đều tập hợp không ra tiền, làm sao có khả năng trong một đêm có thể kiếm ra? Nhưng nhóm người này tâm địa độc ác, nói làm là sẽ làm được...

Triệu Thải Nam chỉ có thể nghĩ đến Kỷ Dữ Đường, người một hơi có thể lấy ra 30 vạn, cũng chỉ có thể nghĩ đến Kỷ tiểu thư. Ngày đó Triệu Mộ Tịch nói nàng cùng Kỷ Dữ Đường là loại quan hệ kia, Triệu Thải Nam trước sau không tin, nữ nhi là nàng sinh, lại tận mắt nhìn nàng lớn lên, Triệu Mộ Tịch là hạng người gì, không ai so với Triệu Thải Nam nàng rõ ràng hơn, cho dù là túng quẫn, Triệu Mộ Tịch cũng sẽ không làm loại chuyện kia.

Nàng liên hệ Kỷ Dữ Đường, một phút cũng không thể trì hoãn nữa.

Kỷ Dữ Đường nhìn hình ảnh cùng video mà Triệu Thải Nam phát tới, Triệu Mộ Tịch đang nằm ở trong một căn phòng hỗn tạp, hôn mê chật vật vô cùng, lòng nàng đau như dao cắt, trong nháy mắt không hề có một tiếng động mà rơi lệ đầy mặt.

Nàng trực tiếp báo cảnh, lại để Nhị thúc điều ra mấy người cùng chính mình đi sòng bạc cứu người, Nhị thúc hai bên trắng đen đều có tiếp xúc, đám người mở sòng bạc, cũng phải cho hắn mấy phần mặt mũi, Kỷ Dữ Đường cũng là nhờ hắn mới hỏi thăm được sự tình của Triệu Thải Nam.

Trong gian phòng bịt kín, bừa bộn nóng ẩm, trong không khí phiêu phiêu mùi vị làm người buồn nôn.

Từ lúc Kỷ Dữ Đường nhận được điện thoại của Triệu Thải Nam, cho tới lúc Kỷ Dữ Đường tìm được Triệu Mộ Tịch, vỏn vẹn chưa tới một canh giờ, mà khi Kỷ Dữ Đường nhìn thấy Triệu Mộ Tịch hôn mê nằm trên giường sắt tích đầy tro bụi, cả người tàn tạ thì, vẫn trách cứ chính mình đến quá muộn.

"Mộ Tịch..." Kỷ Dữ Đường cúi người, ở khoảng cách gần nhìn khuôn mặt nàng, nước mắt rơi xuống, Kỷ Dữ Đường nhẹ nhàng lau tro bụi trên mặt cho nàng, gọi nàng, "Mộ Tịch, ta tới đón ngươi..."

Triệu Mộ Tịch cảm giác được chất lỏng ấm áp rơi trên gương mặt của mình, ngất ngất nặng nề mở mắt ra, đầu tiên nhìn nhìn, thấy rõ ràng là Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch chua xót, trước mắt lập tức mông lung, vừa oan ức vừa sợ hãi khóc ra thành tiếng, đưa cánh tay ra ôm thật chặt lấy nàng.

"Không sao rồi, không sao rồi..." Kỷ Dữ Đường đưa tay nâng nàng dậy, gắt gao ôm vào trong lòng, hiện giờ ở trong lòng càng ngày càng xác định, sau này Triệu Mộ Tịch nàng có cương cũng vô dụng, cần phải đặt nàng ở dưới mí mắt của mình mới được.

Triệu Mộ Tịch chỉ biết khóc, ôm lấy Kỷ Dữ Đường vẫn là khóc, này đã là vạn hạnh rồi, chí ít mở mắt ra nhìn thấy, chính là người mà mình muốn gặp nhất.

"Chúng ta về nhà." Kỷ Dữ Đường cúi đầu lau lau nước mắt cho nàng.

Triệu Mộ Tịch nghẹn ngào, không muốn buông ra ôm nàng tay, "Ừm..."

"Đám người của bang này không có bắt nạt ngươi đi!" Triệu Thải Nam đi vào.

Kỷ Dữ Đường viền mắt hồng hồng, trừng mắt với Triệu Thải Nam, "Nàng là con gái ngươi, không phải công cụ kiếm tiền của ngươi! Ngươi không biết quý trọng nàng, tự nhiên sẽ có người đến quý trọng nàng."