Chương 36

"Kỷ tiểu thư, ta thực sự là nghĩ không ra biện pháp, mới tới quấy rầy ngươi, Mộ Tịch nàng quá hiếu thắng, sự tình đã đến bước này cũng không chịu cầu người. Ba nàng ở bên ngoài thiếu nợ một số lớn, trước ngày mai phải giao ra 10 vạn đồng, bằng không những người kia cuống lên sẽ không bỏ qua cho Mộ Tịch... Trong thời gian ngắn chúng ta làm sao có thể lấy ra được nhiều tiền như vậy, ta thật sợ sệt Mộ Tịch nàng vì nợ tiền, mà nghĩ quẫn... Mấy ngày trước, nàng còn lôi kéo ta lên tầng thượng, còn nói muốn từ lầu sáu nhảy xuống, không muốn sống..."

Đây chính là buổi sáng, Triệu Thải Nam nghẹn ngào nói với Kỷ Dữ Đường, đem tất cả tội lỗi đều đẩy lên trên người người đàn ông kia.

Kỷ Dữ Đường sau khi nghe xong, không hoàn toàn tin tưởng trăm phần trăm, nàng chỉ mới gặp qua Triệu Thải Nam có một lần, Triệu Thải Nam có thể có được số điện thoại riêng của nàng cũng đã rất kỳ quái rồi. Lại nghĩ tới lời nhắc nhở tối hôm qua của Triệu Mộ Tịch, "... Nàng người kia ngươi không cần tin, ngươi cũng không cần để ý nàng."

Nhưng mặc kệ Triệu Thải Nam nói mấy phần thật, mấy phần giả, Triệu Mộ Tịch rất thiếu tiền, hơn nữa không phải thiếu bình thường. Chuyện này Kỷ Dữ Đường có thể khẳng định, dù sao chính Triệu Mộ Tịch cũng từng thừa nhận qua, Kỷ Dữ Đường vĩnh viễn nhớ tới ngày đó trong con ngươi của nàng lộ ra tuyệt vọng, nhưng vẫn cười nói nói, "Có lúc thậm chí cảm thấy, tiền so với mệnh còn trọng yếu hơn."

Lúc trước, Kỷ Dữ Đường cảm thấy nàng là đang nói đùa, nhưng vẻ mặt lại cực kỳ nghiêm túc, bây giờ nghĩ lại, lúc đó có lẽ là tâm tình chân thực của nàng.

Kỷ Dữ Đường muốn giúp nàng, nhưng nàng lại không muốn mở lòng với mình. Giống như Triệu Thải Nam nói, Triệu Mộ Tịch rất hiếu thắng. Nàng thà rằng một mình một người chống đỡ hết tất cả, sau đó ngụy trang tươi cười đối với người ngoài, chỉ sợ người khác nhìn thấy cố sự sau lưng nàng.

Đêm đó, lúc Triệu Mộ Tịch ôm Kỷ Dữ Đường khóc rống lên, Kỷ Dữ Đường cũng cảm giác được, Triệu Mộ Tịch giống như dựng lên một tấm bình phong trong suốt ở xung quanh mình, Kỷ Dữ Đường chỉ có thể ở xa xa nhìn thấy sự yếu đuối của nàng, lại không thể tới gần nàng được.

Kỷ Dữ Đường không có nói cho Triệu Mộ Tịch biết tình huống, nàng đã cho Triệu Thải Nam 10 vạn đồng, nếu như đưa cho Triệu Mộ Tịch, nàng nhất định sẽ không tiếp nhận số tiền kia. Kỷ Dữ Đường biết như vậy đối với Triệu Mộ Tịch rất không công bằng, nhưng Triệu tiểu thư dựa vào khôn vặt liều lĩnh nguy hiểm đi "Làm việc", đó tuyệt đối không phải là biện pháp tốt, lời nói không êm tai, vạn nhất ngày nào đó xảy ra vấn đề...

Kỷ Dữ Đường cho Triệu Thải Nam 10 vạn đồng, giữa nàng và Triệu Mộ Tịch lại hình thành một loại quan hệ giao dịch, cũng giống như lúc ban đầu của các nàng vậy.

"Mẹ ngươi liên hệ với ta..."

"Nàng tìm ngươi làm cái gì..."

Kỷ Dữ Đường không có đem toàn bộ lời nói của Triệu Thải Nam nói cho Triệu Mộ Tịch nghe, chỉ nói đến vấn đề trả nợ, xem phản ứng của Triệu Mộ Tịch, Triệu Thải Nam hẳn là không nói dối.

Nghe Kỷ Dữ Đường nói xong, Triệu Mộ Tịch suýt chút nữa tức nổ phổi, Triệu Thải Nam cự nhiên tính toán đến trên đầu Kỷ Dữ Đường, "Ngươi đem tiền cho nàng? Ta đều đã nói ngươi không cần tin nàng! Không cần để ý nàng! Tiền chính ta sẽ nghĩ biện pháp..."

Một phần là vì lòng tự ái, nhưng điều Triệu Mộ Tịch lo lắng nhất, vạn nhất Triệu Thải Nam lợi dụng Kỷ Dữ Đường, vậy phải làm thế nào? Mẹ nàng là người vô lại, nếu như như vậy, Triệu Mộ Tịch thật muốn lôi kéo Triệu Thải Nam cùng nhau từ trên tầng thượng nhảy xuống.

"Dựa theo tiền lương tiêu chuẩn của ngành nghề, mỗi tháng ta cho ngươi 12 ngàn khối, ăn ở bao hết, trong hai ngày ngươi liền chuyển tới, còn công việc cụ thể như thế nào, ngươi hẳn là biết đến." Kỷ Dữ Đường cũng không để ý tới Triệu Mộ Tịch đồng ý hay không, mà có bài có bản nói đến đãi ngộ cùng tiền lương với nàng.

Để Triệu Mộ Tịch chuyển tới cũng được, khu vực nàng ở trị an không tốt, trời vừa tối liền có mấy tên côn đồ cắc ké ra vào, lần trước liền ăn vị đắng.

Ý tứ của Kỷ Dữ Đường, là để cho mình đến nhà nàng làm bảo mẫu. Triệu Mộ Tịch không cần suy nghĩ, liền cảm thấy không thể được, lắc đầu từ chối, "Kỷ tổng, ngươi như vậy không thích hợp."

Triệu Mộ Tịch còn chưa dứt âm, Kỷ Dữ Đường liền cường thế hỏi ngược lại, "Làm sao không thích hợp?"

Triệu Mộ Tịch biết Kỷ Dữ Đường là muốn giúp nàng, nhưng trong lòng chính là không thoải mái, nàng không muốn cùng Kỷ Dữ Đường gặp gỡ quá nhiều, càng không muốn bởi vì quan hệ tiền tài mà quấn lấy nhau. Nhưng 10 vạn đồng, Triệu Thải Nam đã cầm đi rồi. "Trở về ta sẽ viết giấy nợ cho ngươi, ta sẽ mau chóng gom tiền đưa cho ngươi..."

Triệu Mộ Tịch muốn xuống xe, Kỷ Dữ Đường trực tiếp khóa cửa xe lại, kéo tay nàng, hiện tại Kỷ Dữ Đường hiểu rất rõ tình trạng của Triệu Mộ Tịch, "Ngươi gom tiền như thế nào? Lại đi tìm những "Khách hàng" kia sao?"

"Trong lòng ta tự nắm chắc..." Triệu Mộ Tịch che dấu nói câu trong lòng nắm chắc, tính tình của nàng chính là như vậy, không chịu yếu thế ở trước mặt người khác.

"Triệu Mộ Tịch, việc tư là việc tư, việc công là việc công, ngươi có hiểu hay không?"

Triệu Mộ Tịch không rõ ý tứ của Kỷ Dữ Đường là gì.

"Ngươi chịu tiếp công việc của những người khác, tại sao không chịu tiếp công việc của ta?"

"Ta..."

"Bởi vì chúng ta quá quen thuộc?" Kỷ Dữ Đường ôn hòa nhã nhặn nói với nàng, "Trên phương diện công việc ta là khách hàng của ngươi, sau lưng chúng ta là bằng hữu, Triệu tiểu thư ngay cả năng lực công và tư phân minh cũng không có sao?"

Kỷ Dữ Đường, ai muốn làm bằng hữu với ngươi a.

Lại nói, đều chuyển tới ở cùng nhau, nào có cái gì gọi là sau lưng. Nếu như trước đây Kỷ Dữ Đường nói như vậy, Triệu Mộ Tịch có thể sẽ đáp ứng, nhưng hiện tại, Triệu Mộ Tịch không muốn đáp ứng, nếu như mỗi ngày đều nhìn thấy Kỷ Dữ Đường, đây không phải là tự tìm dày vò cho mình sao...

"Cảm ơn lòng tốt của ngươi, nhưng công việc này ta không thể tiếp thu." Triệu Mộ Tịch vẫn cự tuyệt nói, "Chuyện tiền bạc ta sẽ nghĩ ra biện pháp... Kỷ tổng, không cần tiếp tục phản ứng mẹ ta, tuyệt đối không nên."

Triệu Mộ Tịch biết 10 vạn đồng này đối với Kỷ Dữ Đường mà nói không tính là gì, nhưng đây là vấn đề nguyên tắc, Triệu Thải Nam là hạng người gì, Triệu Mộ Tịch là người hiểu rõ nhất, hưởng qua một lần trái ngọt sẽ muốn lần thứ hai, mãi mãi lấp không đầy cái động không đáy đó.

"Ngươi hiện tại ngay cả công việc cũng không có, lấy cái gì để nghĩ biện pháp?" Kỷ Dữ Đường chính là muốn "Dây dưa" với nàng, hơn nữa lần này còn "Dây dưa" đến cùng, cái tính khí cường ngạnh này của Triệu tiểu thư, có thể hay không ăn mềm chứ không ăn cứng, "Trước khi ngươi tìm được công việc phù hợp, tạm thời làm ở chỗ ta bên này đi, chờ ngươi có lựa chọn tốt hơn, lúc đó muốn từ chức cũng không muộn."

Người có thể làm cho Kỷ tổng biến đổi trò gian thỏa hiệp, cũng chỉ có Triệu Mộ Tịch, thế nhưng Triệu tiểu thư chính là không cảm kích.

Tuy rằng Kỷ Dữ Đường vẫn nắm lấy tiền để nói chuyện, nhưng lần này, rõ ràng Kỷ Dữ Đường có cân nhắc đến cảm thụ của nàng, chí ít không bảo nàng nấu một lần cháo, liền cho nàng hết mấy vạn, Triệu Mộ Tịch trong lòng cảm kích nàng, nhưng mà...

"Chuyện công việc chính ta sẽ giải quyết." Triệu Mộ Tịch vẫn cứ quật cường nói, cửa xe bị khoá rồi, Triệu Mộ Tịch không mở ra được, "Kỷ tổng, mở cửa xe một cái."

Luôn miệng nói chính mình có thể, sau đó lặng lẽ trốn ở góc phòng khóc, đây chính là cách giải quyết của nàng? Kỷ Dữ Đường chỉ nhìn nàng, cũng không mở cửa cho nàng, ngày hôm nay nàng cũng muốn cường ngạnh cùng Triệu Mộ Tịch.

"Ta muốn xuống xe." Triệu Mộ Tịch đẩy cửa xe, nói lại một lần nữa.

"Ngươi không đáp ứng, ta liền không mở cửa xe."

Triệu Mộ Tịch sững sờ, không nghĩ tới Kỷ tổng đến từng tuổi này rồi còn nói ra lời nói như vậy?! Thật khiến cho người ta dở khóc dở cười.

Cuối cùng, hai người ở trong xe không ai nhường ai.

"Kỷ Dữ Đường!" Triệu Mộ Tịch quýnh lên, trực tiếp đem cả tên họ ra để gọi Kỷ Đại tiểu thư, ồn ào nói, "Ngươi không nói lý a!"

Ngày hôm nay, Kỷ tổng chính là không nói lý, nàng không nhanh không chậm nói cho Triệu Mộ Tịch hai sự lựa chọn, "Hoặc là hiện tại trả ta tiền, hoặc là đi nhà ta làm công gán nợ, ngươi chọn đi."

Như vậy còn có thể chọn sao? Triệu Mộ Tịch thở phì phò ngồi ở vị trí ghế phụ, viền mắt hồng hồng mà nhìn Kỷ Dữ Đường, khí đều dồn lại ở ngực, có chút muốn khóc, "Kỷ Dữ Đường, ngươi chơi ta như vậy rất vui sao?"

Triệu Mộ Tịch vừa khóc, thái độ của Kỷ Dữ Đường liền mềm xuống, đưa tay lau nước mắt cho nàng, "Đừng cương nữa."

Lúc nàng dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau qua khóe mắt của chính mình, Triệu Mộ Tịch liền yên tĩnh lại, Kỷ tổng hoàn toàn không biết động tác này của mình có "Lực sát thương" lớn như thế nào, Triệu Mộ Tịch suýt chút nữa đã nghiêng thân mình qua, đưa tay ôm lấy nàng, nhưng vẫn nhịn xuống, mạnh mẽ nhịn xuống.

Kỷ Dữ Đường lau lau nước mắt cho Triệu Mộ Tịch, đau lòng nhìn nàng, từ trong lời nói của mẹ nàng mẫu, từ nước mắt của nàng, Kỷ Dữ Đường có thể cảm giác được áp lực mà nàng đang chịu đựng lớn như thế nào.

"Tạm thời nghe ta, biết không?"

Kỷ Dữ Đường ôn nhu nói ra câu này, đâm trúng điểm nước mắt của Triệu Mộ Tịch. Cho tới nay, tất cả mọi áp lực đều là nàng cắn răng một người chịu trách nhiệm, từ xưa tới nay chưa từng có ai che chở ở trước người nàng như vậy, cho nàng dựa vào.

Nàng từ đầu đến cuối không có biện pháp chán ghét Kỷ Dữ Đường.

Triệu Mộ Tịch đã từng có một đoạn cảm tình, năm ấy nàng mười tám tuổi, người nam sinh kia đối với nàng rất tốt, cùng một chỗ ba năm, thậm chí còn hứa hẹn muốn cưới nàng, Triệu Mộ Tịch rất cảm động, nghĩ chính mình rốt cục cũng có người để dựa vào, nhưng cuối cùng vẫn là chia tay, bởi vì mẹ của nàng, bởi vì hắn biết được nghề nghiệp trước đây của mẹ nàng, cảm thấy nàng dơ.

Từ đó về sau, Triệu Mộ Tịch không tiếp thu thêm một đoạn cảm tình nào nữa, thủ đoạn chót lưỡi đầu môi của nam nhân nàng nhìn thấy quen rồi, nàng hiểu rõ người duy nhất có thể dựa vào chỉ có bản thân mình. Hiện tại Triệu Mộ Tịch, biểu hiện ra là một người có thể ứng phó tất cả, nhưng đó là nàng giả vờ, trong lòng nàng rất mệt, nàng so với bất luận người nào đều khát vọng hơn sẽ có một người chân chính hiểu mình, có thể tiếp thu tất cả của mình xuất hiện.

Nghe được câu nói này của Kỷ Dữ Đường, Triệu Mộ Tịch khóc đến lợi hại, có phải Kỷ Dữ Đường mỗi lần đều có thể đâm trúng điểm mềm của nàng hay không, ban đầu nghe được giao dịch giữa Kỷ Dữ Đường cùng Triệu Thải Nam, Triệu Mộ Tịch xác thực tức đến nổ phổi, bình tĩnh lại, nàng vẫn còn tức giận, nhưng phía sau tức giận còn có cảm động, là Kỷ Dữ Đường ở thời điểm nàng không biết nên làm gì, giúp nàng trải ra một con đường tốt nhất...

Lần thứ ba ôm nàng là ở trong xe của nàng, Triệu Mộ Tịch không biết là chính mình chủ động ôm nàng, hay là nàng chủ động ôm mình, hoặc là thời điểm bản thân mình muốn ôm nàng, vừa lúc nàng cũng ôm lấy chính mình.

Kỷ Dữ Đường khẽ vuốt lưng nàng, lại nghĩ tới những câu nói hám làm giàu mà Triệu Mộ Tịch đã từng nói ra, hiện tại chỉ cảm thấy đau lòng, quả nhiên trước khi triệt để hiểu rõ một người, không thể từ đôi ba câu của nàng mà đưa ra kết luận.

"Từ từ đi, đều sẽ tới..."

"Ừm..." Triệu Mộ Tịch ôm nàng càng chặt hơn, lúc mới bắt đầu đầu óc trống rỗng, chỉ cảm thấy ôm nàng rất ấm rất thoải mái rất an tâm, sau khi ôm được một lúc, Triệu Mộ Tịch tự giác rút tay trở về, nhưng Kỷ Dữ Đường vẫn còn ôm nàng...

Trên vai Kỷ Dữ Đường bị Triệu Mộ Tịch khóc ướt một mảnh, Triệu Mộ Tịch nhìn thấy thật xấu hổ, lại một lần nữa khóc ở trước mặt Kỷ tổng, "Làm bẩn..."

Kỷ Dữ Đường lấy khăn tay lau lau vai, nhìn chằm chằm chỗ nước mắt kia, "Không có chuyện gì, trở về ngươi giúp ta giặt sạch sẽ là được."

"A?"

Kỷ Dữ Đường tiếp tục lau nước mắt cho nàng, "Ngươi nhận tiền lương của ta, các loại công việc giặt quần áo làm cơm, đương nhiên là ngươi làm."

Triệu Mộ Tịch không có gì để nói, lẽ nào bắt đầu từ hôm nay, nàng phải học tập thật giỏi bộ môn "Bảo mẫu tự mình tu dưỡng"?

Mắt của nàng lúc nào cũng vậy vừa khóc xong liền sưng lên, hồng hồng như con thỏ, Kỷ Dữ Đường nói, "Nghỉ ngơi một chút, chúng ta trở lên đi."

"Đi lên đâu?" Triệu Mộ Tịch khóc choáng váng.

Kỷ Dữ Đường giống như lại an bài cho nàng mỗi một bước rồi.

"Đi nhà Lâm Vi thu thập quần áo, từ tối muộn hôm nay bắt đầu, ngươi liền ở bên kia với ta."

Triệu Mộ Tịch lắc lắc đầu, nếu như Lâm Vi biết mình ở chỗ Kỷ Dữ Đường, không lật ngược bầu trời lên mới là lạ, nhất định sẽ lại hiểu lầm quan hệ của các nàng.

Nói lâu như vậy rồi vẫn nói không thông sao? Kỷ Dữ Đường cho rằng Triệu Mộ Tịch vẫn không muốn qua chỗ nàng, nàng đã rất lâu không có kiên trì qua như vậy, những câu nói kia nàng cũng không muốn nói thêm lần thứ hai, Kỷ Dữ Đường trực tiếp khởi động xe, không hỏi ý kiến của Triệu Mộ Tịch, liền lái về khu nhà ở của mình...

"Đi đâu?"

"Đêm nay tạm thời mặc quần áo của ta, ngày mai ngươi lại quay về nhà thu thập."

Kỷ tổng cứ như vậy nhíu mày lái xe, trực tiếp đem Triệu tiểu thư kéo về khu nhà ở tư nhân của mình...