Chương 3: Trêu chọc

Editor: Phương

Dung Hoan ngồi xuống đối diện với Phó Tư Diễn,cầm lấy dao nĩa đầu cúi vào đĩa đồ ăn.

Dung Khang Đạt nhìn thấy bộ dạng này của cô tưởng là cô đang xấu hổ,cười nói:"Hoan Hoan tính cách vẫn không thay đổi,vẫn hướng nội như vậy."

Phó Tư Diễn ngước mắt lên nhìn,môi mỏng cong lên:"Chắc là thấy cháu lạ mặt nên xấu hổ đấy."

Dung Hoan: "......"

Ông cụ vuốt ve bộ râu dê được chải gọn gàng:"Tối hôm qua muộn như vậy mà con vẫn cùng cô nhóc cách vách đi thư viện đọc sách à? Lần sau đi ra ngoài buổi tối nhớ bảo tài xế đưa đi."

"Thư viện?" Phó Tư Diễn âm cuối nâng lên.

Tay Dung Hoan run lên,dao nĩa rơi ở trên cái đĩa sứ trắng phát ra âm thanh lạch cạch.

Dung Khang Đạt gật đầu, tay tùy ý mà để ở trên quải trượng khắc hoa văn,liên tục khen Dung Hoan trước mặt Phó Tư Diễn:"Hoan Hoan học giỏi lắm,giống y hệt ba con bé thích học tập,hiện tại đã thi đậu khoa dương cầm của đại học S rồi."

Lòng bàn tay Dung Hoan đầy mồ hôi,đã chuẩn bị tốt tâm lý bị chọc thủng lời nói dối,nhưng mà một lúc lâu sau Phó Tư Diễn bình tĩnh mở miệng:"Vâng,vừa nhìn đã biết là một cô gái rất ngoan rồi."

Cô bỗng nhiên ngẩng đầu lên đối diện là ánh mắt tràn đầy ý cười của anh.

Anh vì sao lại lựa chọn giúp cô gạt ông cơ chứ? Hơn nữa cái từ "rất ngoan" kia giống như đang mỉa mai cô vậy.....

Phó Tư Diễn tiếp tục nói: "Nhưng mà thi đại học xong có thể thả lỏng một chút,có rảnh thì mời bạn bè qua DC uống một ly." Lời nói của anh dừng lại vài giây:"Không biết Hoan Hoan đã đi hay chưa? Đi thử xem không chừng sẽ thích đấy."

Dung Hoan thở nhẹ ra một hơi.

Dung Khang Đạt buông ly trà sâm ra,giọng điệu trách cứ:"Con đừng tưởng rằng có con ở DC thì ta sẽ yên tâm,Hoan Hoan nhà chúng ta không đi được loại địa phương kia đâu,nhỡ đâu xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ."

Phó Tư Diễn nhấp một ngụm sữa bò, độ cong khóe môi không thay đổi:"Dạ,con gái vẫn là nên cẩn thận chút,thích đến mấy cũng không được tự ý chạy tới một mình,đúng không?"

Nội tâm Dung Hoan bị anh làm cho lên lên xuống xuống,lòng bàn tay lại càng ướt hơn,cô nghe thấy vậy chỉ có thể im lặng gật đầu.

Mà giờ phút này trong lòng.

Hận không thể lập tức chạy khỏi nơi này,thoát khỏi con người kia.

Cũng may tiếp theo, đề tài đã rơi xuống trên người Phó Tư Diễn. Dung Hoan ăn xong nhanh chóng trở về phòng. Cô thở phào một hơi,ngã xuống giường.

Tiếng chuông điện thoại nhẹ nhàng vang lên,tiếng nói của Thẩm như vội vàng vang lên:"Hoan Hoan,cậu đã nhìn thấy chú Phó chưa?"

Dung Hoan: "...... Thấy rồi."

"Tớ nói có đúng không, đẹp trai lắm!" Dung Hoan cảm giác như Thẩm Như hoa si sắp tràn ra màn hình:".....nếu cậu thích,có thể đến đây nhìn trực tiếp.Tớ không ngại cậu lấy một cái ghế nhỏ ngồi bên cạnh chú ấy luôn miệng mà gọi chú đâu,đảm bảo làm cậu mỹ mãn."

"......"

Nói chuyện thêm vài câu mới tắt điện thoại.Dung Hoan ở trong phòng nghe nhạc một lát,tính toán muốn đi đến phòng luyện đàn,cô vừa ra đến cửa đã thấy mấy người mặc vest đen đi qua đi lại cầm rượu vang đỏ.

Dung Hoan cảm thấy kỳ quái, sau dfos nghe được một người trong đó,hỏi:"Phó tiên sinh,bình rượu này để chỗ nào?"

Một đôi giày da bước vào trong cửa;"Bình này không cần,đưa cho nhị thiếu gia Tống gia đi."

"Vâng."

Phó Tư Diễn giống như là cảm giác được có người đang nhìn anh,ánh mắt đột nhiên di chuyển về phía trước.Dung Hoan nhanh chóng lùi lại,trốn sau vách tường.

Khóe miệng Phó Tư Diễn cong lên, thu hồi ánh mắt.

Cô nhanh chóng vào phòng ngủ đóng cửa lại. Qua một lát,cô lại đi ra ngoài,dưới lầu không còn thanh âm nào nữa. Dung Hoan xuống lầu,nhìn quầy rượu rực rỡ màu sắc,rượu vang đỏ đủ loại kiểu dáng có chút sợ hãi.

Cô đi đến gần,nhìn một cái kệ thủy tinh có ba bình rượu nho La Romanee-Conti 1977.

Cô lại nhìn về chiếc Maserati GT ở cửa,ý thức được Thẩm Như nói Phó Tư Diễn rất giàu,khả năng so với suy nghĩ của cô còn có tiền hơn.

Lái xe sang,uống rượu vang đỏ quý,cả người nạm vàng tràn đầy quyền thế.

Anh ấy....rốt cuộc là người như thế nào?

**

Trong nhà đột nhiên có người lạ đến,Dung Hoan cũng không dám tự đại. Thời điểm ăn cơm chiều,cô tìm cớ ăn trước để lên tầng,lên trước thời gian Phó Tư Diễn về nhà ăn cơm.

Trong lòng cô cũng không rõ vì sao lại đề phòng,có thể là cô cảm thấy anh bụng dạ khó lường,hoặc là từ nhỏ cô đã không có ba ruột làm bạn,ba kế quá khắt khe nên cô đối với người đàn ông lớn tuổi luôn có một sự phản kháng không thể giải thích được. Hơn nữa hai người cũng không có quan hệ huyết thống,từ nhỏ cũng chưa từng ở chung,cô không thể nào quá thân mật,càng đừng nói là đón ý nói đùa.

Tính tình của cô vẫn luôn lạnh nhạt,thờ ơ.Cái kiểu sống vô lo vô nghĩ chưa từng xuất hiện từ khi có ký ức.

Ăn cơm xong,cô trở lại phòng đàn tiếp tục luyện dương cầm. Dung Hoan rất thích đàn dương cầm,từ nhỏ mẹ đã cho cô theo học,lúc nghỉ hè mỗi ngày cô đều dành ra hai giờ để luyện.

Chỉ có thời điểm luyện đàn,cô mới có thể hoàn toàn nhập tâm, như thể trong một thế giới khác chỉ có mình cô.

Cô có thiên phú về dương cầm,từ rất nhỏ đã qua được trình độ thứ mười của dương cầm có vô số giải thưởng,trí nhớ cũng rất tốt,nhạc phổ nhớ rất nhanh.

Tay cô chỉ cần đặt lên phím đàn thì có thể tự động đánh.

Căn phòng luyện đàn có tiếng nhạc êm tau phát ra,cô khép hờ mắt khóe miệng tự động cười nhẹ.

Đang lúc cô say mê trong tiếng nhạc,chuông điện thoại đột ngôth mà vang lên. Dung Hoan mở mắt ra,cầm điện thoại lên là một dãy số lạ.

Đến từ Giang thành.

Ánh mắt Dung Hoan tối sầm lại,đến khi tiếng chuông gần dứt mới ấn nghe.

"Alo." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng không mang theo độ ấm.

Bên kia truyền đến giọng nói nhu nhược:"Chị,sao chị lại không nhận điện thoại? Hôm nay tại sao chị lại không về? Có phải vì trách em nói sai gì không?"

Nói chuyện là em gái cô, Vương Hi Hi.

Dung Hoan nhíu mày:"Em gọi có việc gì thế?"

" Chị,chị thật sự giận em sao? Chị đi rồi em rất nhớ chị,phòng của chị em vẫn để nguyên đấy nhưng ba lại muốn đổi thành phòng chơi mạt chược,còn đem hết quần áo của chị ném đi nữa,em cũng không còn cách nào....Nhưng mà ba có cho em căn biệt thự,em đã nhờ chuyên gia trang trí cho chị một phòng,chị về lúc nào cũng được."

Vương gia có một công ty bất động sản không lớn không nhỏ,năm kia gặp được thời,trong một đêm phất lên,nhẹ nhàng mà du nhập xã hội thượng lưu.

Dung Hoan cười lạnh một tiếng, chỉ cảm thấy cô ta làm ra vẻ thật là ghê tởm:"Không cần,vài thứ kia tôi bỏ đi,hai người ném đi cũng được,không phải chuyện của tôi."

Vương Hi Hi cẩn thận đặt câu hỏi: "Chị,chị vẫn còn tức giận sao? Việc mẹ xảy ra chuyện ngoài ý muốn cũng có quan hệ với chị,tất cả đều qua rồi,ba cũng đã tha thứ cho chị....."

Đầu ngón tay Dung Hoan nắm chặt điện thoại,khớp xương trắng bệch giống như muốn bóp nát nó:"Vương Hi Hi,tôi cảnh cáo các người đừng lại đến ghê tởm tôi."

Bên kia lại vang lên tiếng ba kế mắng chửi,Dung Hoan cầm điện thoại,tức giận đến nỗi môi phát run.

Ngón tay cô xoa xoa phím đàn,trong đầu lại nhớ lại đêm xảy ra tai nạn xe cộ đó,cả người cô phát run không thể chơi đàn được nữa. Chờ đến khi tỉnh táo lại,cô đã ngồi quỳ xuống trên mặt đất,toàn thân cuộn lại thành hình tròn.

Dung Hoan hít sâu,cưỡng ép chính mình bình tĩnh lại,chống tay xuống sàn,đứng lên.

Đem đàn đóng lại,bước ra khỏi phòng đi xuống phòng khách. Dung Khang Đạt đang ngồi một mình ở đấy,trước mặt là ấm trà Phổ Nhị,ông cụ nhắm hai mắt,tay để trêm quải trượng,gương mặt gầy gò đầy tang thương.

Cô gọi:"Ông nội."

"Hoan Hoan, tới đây với ông."

Cô ngồi xuống bên cạnh ông,ngửi được mùi trà thoang thoảng,cô nắm lấy bàn tay đầy gân xanh của ông cụ:"Thân thể ông lại không thoải mái ạ?"

Ông cụ cười lắc đầu, nhìn khuôn mặt Dung Hoan,cảm khái nói: "Ông chỉ đang nhớ tới lúc con còn nhỏ, bây giờ Hoan Hoan đã thành thiếu nữ,ông cũng già rồi....."

Ông cụ ho khan,cô vỗ vỗ lưng ông:"Ông nội,con đỡ ông trở về nghỉ ngơi nhé?"

Ông xua tay:"Ông không có việc gì đâu. Mấy ngày nữa,ông nội phải đi Mỹ khám,con tự chăm sóc mình được không?"

Dung Hoan khϊếp sợ,nhanh vậy sao?

Trong lòng cô buồn bã nhưng vẫn cố cười:"Cháu sẽ tự chăm sóc mình,ông nội cứ yên tâm dưỡng bệnh cháu chờ ồn trở về."

"Được."

Ông cụ sờ đầu cô:"Trong khoảng thời gian ông không ở đây,chú Phó sẽ chăm sóc con."

" Chú Phó......"

"Trong khoảng thời gian ngắn chú ấy sẽ ở lại Trung Quốc,con có vấn đề thì có thể tìm chú ấy,nửa tháng nữa là khai giảng rồi con phải ngoan đấy."

Dung Hoan ngoan ngoãn gật đầu.

Dì Tĩnh bưng hai đĩa trái cây lên,Dung Khang Đạ nhìn một đĩa nói:"Con lấy dĩa này đưa chó chú Phó đi,chú ấy đang ở ở thư phòng." Ông cụ biết Dung Hoan với Phó Tư Diễn vẫn còn lạ nhau,muốn hai người tiếp xúc nhiều hơn.

"...... Vâng."

-

Bưng đĩa trái cây,Dung Hoan đứng ở trước cửa thư phòng nghĩ lại lời vừa nãy ông nội nói,cảm giác như có dât leo quấn quanh ngực thật rầu rĩ.

Cô không suy nghĩ nữa,giơ tay gõ cửa:"Chú Phó....."

Gọi mấy tiếng nhưng bên trong vẫn không phản ứng.

Cô đành phải mở cửa,trong phòng không có người,nhìn xa hơn cô thấy ở ngoài ban công có bóng dáng Phó Tư Diễn,trước mặt anh là màn đêm đen nhánh cùng bầu trời đầy sao.

Dung Hoan tiến về phía trước mơ hồ nghe được tiếng nói chuyện điện thoại.

Đầu bên kia điện thoại truyền tiếng nhạc ồn ào,phía sau có tiếng bước chân,Phó Tư Diễn quay đầu thì thấy Dung Hoan đứng ở cửa ban công,trong tay đang cầm đĩa trái cây,mấp máy môi chân cũng không bước tiếp nữa.

Anh hơi nhíu mày,nói với đầu bên kia: "Có chút việc, lát nữa nói."

Dung Hoan thấy anh tắt điện thoại,chủ động giải thích:"Vừa rồi cháu gõ cửa nhưng không có ai trả lời,cháu mới đi vào,ông nội bảo cháu đưa trái cây cho chú...."

Thanh âm của cô mềm nhẹ dễ nghe,mặc một bộ váy trắng tinh khiết trong thật ngoan,Phó Tư Diễn so sánh cô hiện tại cùng với người tối hôm qua cười quyến rũ với Hoàng Mao,lại nghĩ đến cô dũng cảm đem chai rượu đập vào đầu hắn ta,khóe môi anh hiện lên ý cười nghiền ngẫm.

Cô đứng bất động,muốn bảo trì khoảng cách với anh. Anh lấy lại tinh thần,ngăn chặn ý cười sắp tràn ra đôi mắt,tay ngoắc ngoắc ý bảo cô lại đây.

Dung Hoan đi lên trước, đưa đĩa trái cây ra.

Anh tiếp nhận,cười khẽ nói: "Cảm ơn."

Dung Hoan đang muốn đi, Phó Tư Diễn lại đột nhiên đến gần cô,cong eo nhìn thẳng,thấp giong nói:"Hoan Hoan sao lại xấu hổ như vậy,không muốn nói chuyện cùng chú nhiều thêm sao?"

Từ nhỏ ngoại trừ người nhà cùng bạn bè,mọi người đều gọi tên cô,nhưng giờ phút này người đàn ông xa lạ lại thân mật gọi "Hoan Hoan" hơn nữa giọng điệu còn lưu luyến,trầm thấp hàm chứa ý cười,trong lòng cô như có đàn kiến đang bò,vừa ngứa vừa đau.

Chóp mũi cô tràn ngập mùi thuốc lá trên người anh,gió lạnh thổi lại bay đi. Trái tim cô loạn nhịp,không dám nhìn vào mắt anh, lắc đầu phủ nhận.

Anh nhìn thấy mặt cô đỏ lên,cảm thấy thú vị nổi lên tâm tư muốn trêu trọc.

Phó Tư Diễn nửa ngồi xổm,ngẩng đầu nhìn cô,mắt đào hoa hơi hơi cong lên giống như muốn câu lòng người,tiếng nói lười biếng:" Tại sao vừa nhìn thấy chú đã muốn chạy rồi?"