Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

9/10 trên tổng số 1 lượt đánh giá
Tác Giả: Đề Cử
Tình Trạng: Hoàn Thành
Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết văn là một trong những thể loại truyện rất hay.Nhân vật chính trong truyện là một tên phúc hắc, thâm tình, còn nhân vật nữ chính là một cô gái mạnh mẽ. Ng …
Xem Thêm

Chương 139: Hận đến chết không rời
“Mẹ, thầy bảnh bao thật sự là cậu của con?” Trong phòng bệnh

của bệnh viện, cậu bé mở to mắt không thể tưởng tượng nổi, vẻ mặt khϊếp sợ nhìn

mẹ đang gọt trái táo cho mình, có lầm hay không, cái thế giới này cũng quá nhỏ

đi! “Ừ.” Vô Song gật đầu một cái, rồi cắt ra gần một nửa quả táo đưa cho con,

hơn nữa sờ sờ đầu của con, nhẹ nhàng cười nói: “Con trai, về sau không được kêu

cậu là thầy bảnh bao nữa, phải đổi giọng gọi cậu, biết không?” “Dạ!” Cậu bé cắn

quả táo một cái, buồn bực mà ừng ực gật đầu, quay đầu nhìn về phía Chúc Kỳ đang

nằm ở trên giường, chân mày chau chặt, bảnh bao là cậu, cậu là sát thủ, ai, thật

phức tạp.

Đột nhiên, một giọng sợ hãi truyền đến làm hai mẹ con giật

mình.

“Vô Song.” Đông Bác Hải lòng như lửa đốt xông tới, tận mắt

thấy Vô Song bình yên vô sự đang ngồi ở trước giường bệnh, thì anh mới thở phào

nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, tiến lên ôm cô vào trong ngực của mình.

Vốn là anh đang họp ở Anh quốc, nhưng một khắc kia khi nghe

người ta nói trong nhà đã nổ tung, thì anh cảm thấy trời cũng sập rồi, thật sự

có một loại cảm giác bỗng tối sầm ở trước mặt, lúc này liền vọt ra khỏi phòng họp,

nhanh chóng bay về nước, dọc đường đi tim của anh đều treo ở trên mũi dao, mặc

dù nghe nói Vô Song không sao, nhưng mà anh vẫn không yên lòng, anh muốn tận mắt

thấy cô không sao anh mới tin.

“Đừng lo lắng, em và con đều không sao.” Vô Song ôm lại anh,

cũng có thể cảm thấy nhịp tim của anh sục sôi, hẳn là anh bị dọa sợ rồi.

“Mẹ, bảnh bao.

.

.

, không đúng, cậu đã tỉnh.” Thấy thân thể thầy bảnh bao giật

giật, thì cậu bé hưng phấn nói.

“Tỉnh rồi.” Vô Song nới lỏng vòng tay ôm anh, quay đầu nhìn

về phía em trai, chỉ thấy anh chàng ấy ngọ ngoạy hình như muốn bò dậy, cô muốn

đưa tay dìu.

Nhưng không ngờ, bị anh ấy chận lại nói: “A ~ chị đừng chạm

vào em, đau, đau, đau.

.

.

.

.

.” Dược hiệu của thuốc tê qua, bây giờ cả người anh ấy đều

đau đớn nằm ở trên giường, anh ấy động cũng không dám động.

“Ha ha ha ha.

.

.” Thấy anh ấy nằm giống như con rùa, cậu bé rất không hợp

thời mà mở miệng cười thật to.

“Nhóc con, có chút lương tâm được hay không hả.” Thấy anh

như vậy mà nó còn cười được, thật là không có lương tâm.

“Thầy bảnh bao.

.

.

Không đúng, cậu à con cảm thấy cái tư thế này của cậu, khốc

muốn chết.” Nhất thời kích động, bàn tay nhỏ mềm đánh lên lưng của anh ấy một

chút, Chúc Kỳ đau đến mức như sói tru một tiếng, “Ngao ~” “A, Sorry.” Cậu bé

hít một hơi lạnh, và bày tỏ xin lỗi.

“Cậu ấy là?” Đông Bác Hải im lặng đứng ở một bên không lên

tiếng một lúc giờ mới mở miệng.

“Em trai em, Chúc Kỳ.” Vô Song giới thiệu: “Cậu ấy cũng là

thầy của con.” “A.” Kiểu tóc của cậu ấy khiến Đông Bác Hải có chút ấn tượng,

hình như ngày đó đã gặp qua trên tiệc sinh của Mỗ sư phụ con trai, cậu ấy vẫn

nhìn chằm chằm vào Vô Song, nên anh còn tưởng rằng cậu ấy không có ý tưởng thuần

khiết với cô, thì ra là.

.

.

.

.

.anh đa tâm.

“Tiểu Kỳ, đây là bạn trai chị, Đông Bác Hải, chắc em đã gặp.”

Vô Song lại kéo Đông Bác Hải giới thiệu cho Chúc Kỳ biết.

“Ừ, xin chào Đông tổng.” Chúc Kỳ liếc mắt nhìn Đông Bác Hải,

và lên tiếng.

Đông Bác Hải cười nhạt, “Gọi như vậy quá xa lạ rồi, kêu anh

rể đi, cậu là em trai của Vô Song, đương nhiên cũng là em trai của anh, đúng

không, Vô Song.” Vô Song nũng nịu mà nhẹ nhàng đánh anh một cái, nhưng cũng

không phủ nhận, bởi vì ở trong lòng cô đã sớm cho rằng kiếp này ngoài anh ra

thì sẽ không lấy chồng.

Đông Bác Hải cười ha ha, ôm bờ vai của cô, Vô Song tựa vào

trên người của anh rồi mới chậm rãi nói ra nghi ngờ ở trong lòng: “Bác Hải, có

phải anh chọc tới người nào hay không?” Anh ngẩn ra rồi chợt cười nói: “Thương

trường như chiến trường, nếu muốn đặt chân ở trên xã hội, đắc tội với người ta

hẳn là không thể tránh được, yên tâm đi, chuyện như vậy anh sẽ xử lý, anh bảo đảm

những nguy hiểm như vậy, về sau cũng sẽ không xảy ra nữa, tin tưởng anh.” Anh

cúi đầu in một cái hôn ở trên đỉnh đầu của cô.

“Em tin tưởng anh.” Cô ôm chặt lấy anh và nói: “Oan gia nên

cởi không nên buộc, nếu có thể hoà giải, thì hãy sắp xếp hài hoà đi!” “Ừ.” Anh

lạnh lùng đáp ứng, con ngươi ác độc lại tỏa sáng, thù hận lâu nay, nhất định là

đến chết không rời.

Vỗ nhẹ nhẹ lưng của cô, anh nói: “Mới vừa rồi anh từ trên đường

chạy tới đây, ông lão gọi điện thoại cho anh, bảo em và con trai dọn qua chỗ ông

ấy ở.” “À?” Vô Song kinh ngạc đến há hốc mồm cứng lưỡi, cô còn chưa có xuất giá

thì đã đến nhà cha chồng ở, hơn nữa còn mang theo một con riêng đến, ách ~

không tốt lắm đâu! “Anh nghĩ ở chỗ đó cũng tốt, lúc anh không có ở bên cạnh em,

thì cũng có người chăm sóc cho em.” Hiện tại chỗ an toàn nhất hẳn là biệt thự

nhà họ Đông của bọn họ.

“Bác Hải, không tốt lắm đâu.” Vô Song bối rối nhìn anh,

không danh không phận mà vào ở thì người khác sẽ nhìn cô thế nào.

“Sớm muộn gì em cũng sẽ là con dâu của nhà họ Đông, ở nhà họ

Đông thì có sao đâu, anh đáp ứng em, chờ anh xử lý công việc trong tay xong,

thì chúng ta lập tức đám cứơi.” “Được đó ạ.

.

.

Con muốn làm hoa đồng.” Lời này là cậu bé thích nghe nhất,

nên cậu bé hưng phấn mà xen vào nói.

“Em làm phù rể.” Chúc Kỳ cũng tham gia náo nhiệt.

“Đừng á, cậu mà làm phù rể thì sẽ không có ai nguyện ý làm

dâu phụ đâu.” Cậu bé không cho phép, hình tượng của cậu quá thô tục, sẽ dọa dâu

phụ chạy.

“Chết tiệt, cậu mà làm phù rể, thì sẽ không biết có bao

nhiêu mỹ nữ tranh giành làm dâu phụ đó, không tin, hãy đợi đấy!” Chúc Kỳ rắm

thúi mà hừ một tiếng.

Cậu bé lạnh run, “Đừng á, cậu ~~ cậu sẽ làm ảnh hưởng cảnh đẹp

của cả hôn lễ.” Thấy hai người bọn họ đùa giỡn, Vô Song không nhịn được cười rồi

“Xì” một tiếng, gương mặt ửng hồng, nhìn về phía ánh mắt sâu thẳm của Đông Bác

Hải, gật đầu một cái rồi ngả vào trong ngực của anh.

“Chúc tiểu thư, phiền ngài đến phòng phụ khoa để khám thai.”

Một cô y tá đi vào phòng bệnh nói với Vô Song, Vô Song ngồi thẳng người, nhìn

cô ấy rồi nhíu mày một cái, không phải sáng sớm đã kiểm tra rồi sao, sao còn phải

kiểm tra nữa.

Tuy có nghi vấn nhưng cô vẫn đứng lên, Đông Bác Hải nói: “Muốn

anh đi cùng em không?” (Đi đi anh ơi, anh không đi là hối hận đó) “Không cần, lập

tức xong thôi.” Cô cười nhẹ, rồi xoay người đi theo cô y tá.

“Cha, ra ngoài với con một chút.” Cậu bé nhảy xuống giường,

nắm bàn tay to của anh ra khỏi phòng bệnh, đi tới cuối hành lang, rồi cậu dừng

bước chân lại, “Cha, cha có phiền toái sao?” “Thế nào, con muốn giúp cha giải

quyết?” Đông Bác Hải nhíu mày cười một tiếng, sờ sờ đầu của con, trêu chọc.

“Nếu như cha cần con, thì cứ mở miệng.” Khuôn mặt nhỏ nhắn

nghiêm trang lạnh lùng.

“Con trai, con mạnh như thế.” Đông Bác Hải nhíu nhíu mày,

đôi tay cầm gương mặt của con, “Làm cho cha con có áp lực lớn đó.” “Cha, cha

cũng không tệ nha!” Như nhau thôi.

Anh cười “Ha ha”, dãn lông mi ra, “Thay cha chăm sóc mẹ tốt

là được.” Đột nhiên, điện thoại của anh vang lên tiếng tin nhắn, anh lấy điện

thoại ra mở ra vừa nhìn vào, thì khuôn mặt đẹp trai trong nháy mắt thất sắc ——

Thêm Bình Luận