Chương 23: Sur¬prise

"Khoa học kỹ thuật như vậy phát triển như vậy, chỉ là một tiểu phẫu

sur¬prise?" Liên Hoa nắm lấy càng cổ anh, cứng rắn đè xuống cảm giác tê

liệt giữa hai chân, cười nói ở bên tai anh.

Đây chẳng qua chỉ là

tình một đêm, cô không muốn cho đối phương phụ trách, lớp màng kia trong mắt đàn ông là cực kì phiền toái, cô không coi trọng, cô cũng không cần người khác coi trọng.

Hạ thân hơi bắt đầu động tác, cảm thụ lửa

nóng khổng lồ của đối phương đang dâng trào như lửa, đau đớn giống như

là thuỷ triều cuốn lấy, nhưng cô không thể ngừng.

Liên Hoa thầm

mắng trong lòng, tại sao vũ khí của người này lại lớn đến như vậy, để

cho cô lần đầu tiên phải chịu tội! Càng đáng chết hơn là, cô phải làm

như mình rất vui vẻ!

Trong lòng Triển Thiểu Khuynh lóe lên hoài

nghi nhưng rất nhanh thân thể vui sướиɠ đã quên đi nghi ngờ mới vừa rồi, người phụ nữ này như tơ lụa mềm mại và khít khao vô cùng làm cho anh

muốn phát điên, cô chủ động luật động, để cho anh cảm giác được mãnh

liệt hơn.

Không đủ, chưa đủ!

Mạnh mẽ, một lần lại một lần, Triển Thiểu Khuynh càn rỡ đắm chìm trong trong cơ thể cô, để cho hai

người không ngừng đi lên tột cùng của khoái hoạt, chưa bao giờ có người

phụ nữ nào lại phù hợp với anh như vậy, để cho anh khó có thể khống chế

thân thể của mình, chỉ muốn tận tình hưởng thụ và chạy nước rút.

Bóng đêm, vì vậy trở nên nóng bỏng hơn. . . . . .

. . . . . .

"Hô ——" Tối hôm nay Triển Thiểu Khuynh không biết đã chạy nước rút bao

nhiêu lần rồi, mầm móng của anh đều phun vào trong thân thể của cô, tham lam nhiệt độ thân thể của cô, anh không muốn rút ra ngoài.

"Mệt quá —— anh dậy đi, tôi muốn đi tắm——" Liên Hoa đẩy thân thể của anh qua một bên, thở hổn hển, nũng nịu nói.

Sắc trời bên ngoài đã hơi sáng, Liên Hoa cố gắng bình phục nhịp tim kịch

liệt mới vận động vừa rồi. Bây giờ đã là ngày thứ hai rồi, cô không thể ở lại trên giường, nếu như cùng anh làm thêm một lần nữa, cô sẽ trễ đi kế hoạch của mình.

Cô kéo thân thể của anh qua một bên, Liên Hoa đứng dậy xuống giường, nhặt lên khăn tắm dưới giường, khoác vào đi tới phòng tắm.

Nước ấm chảy ra cọ rữa thân thể của cô, cũng rữa đi những đau xót giữa hai chân cô.

Cô không dám tin tưởng, cô đã mất đi lần đầu tiên đồng thời còn mất đi lần thứ hai, lần thứ ba, lần thứ tư, thứ n lần. . . . . . Càng về sau, sảng khoái đã vượt qua khổ sở, để cho cô lặp đi lặp lại nhiều lần bị anh kéo vực sâu của du͙© vọиɠ.

Cô chọn người đàn ông này quả nhiên không

tệ mà, ít nhất lần đầu tiên cô thể nghiệm cảm giác hết sức vui vẻ, bởi

vậy mới nói, ánh mắt nhìn người của cô rất chính xác.

Đơn giản thu thập chính mình, Liên Hoa mặc lại quần áo, rón rén đi ra khỏi phòng tắm, cô không tiếng động đi tới trước giường.

Trên giường người đàn ông đã mệt mỏi vô cùng, đang ngủ thϊếp đi, anh hoạt

động cả đêm, tới rạng sáng mới ngủ, mệt mõi cũng là chuyện bình thường.

Liên Hoa nghiêng đầu nhìn anh ngủ, trên mặt anh mang theo nụ cười thoả

mãn , trên lưng tràn đầy vết cào của cô lưu lại, cả đêm kịch liệt, đôi

lông mi thon dài của anh giống như cánh quạt, theo hô hấp run lên, trêu

chọc tiếng lòng của Liên Hoa.

Người đàn ông trước mắt này ít đi

vẻ lạnh lùng, ít đi sự uy nghiêm, còn nhiều thêm mộ chút tính khí của

trẻ con, tại sao người đàn ông này lại làm cho cô cảm thấy hấp dẫn như

vậy?

Có lẽ sau này, bọn họ sẽ không có cơ hội gặp lại nhau.

Hôm nay cô đi ra nước ngoài, nơi đó cách K thị rất xa. Thế giới lớn như

vậy, bọn họ cũng chỉ là bèo nước gặp nhau, không hẹn ngày gặp lại mà

thôi.

Liên Hoa từ trong ví tiền lấy ra tất cả số tiền mặt của cô, đếm, chỉ là 5000 đồng.

Nhún nhún vai, Liên Hoa đem 50 tấm tiền mặt màu hồng đặt ở bên gối, cô không biết “Ngưu Lang” này giá bao nhiêu, số tiền này không nhiều nhưng cũng

không ít, cô chỉ có bao nhiêu đó.

Tối nay hoan ái, cô dùng tiền của cố nhân làm một chuyện, nghĩ như vậy, cô sẽ cảm thấy không ai nợ ai.

Không quay đầu lại liếc mắt nhìn, Liên Hoa xoay người rời khỏi phòng.