Chương 11: Thế giới này là của bố mày !

Crush trở tao về đến nhà thì nó quay sang hỏi . Bộ mặt đẹp trai vê lờ của nó đập vào mắt tao .

- Nhà cô đây phải không?

- Ờm , mà lúc nào mày cũng kêu tao bằng cô hết thế , tao đâu phải cô của mày đâu ? Kêu bằng mày tao đi cho nó thân thiện !_Tao đề nghị

Đm , thân cái nỗi gì? Sau đó , tao mới bước xuống xe rồi cuối chào nó lời cảm ơn . Nó chỉ cười mỉm rồi gật gật đầu . Định đạp ga thì tao lại kéo tay nó một cái.

Nó mệt mỏi quay sang nhìn tao . Nói .

- Gì nữa đây chị hai? Sao không cho em về? Em còn phải cày Liên Quân nữa đó!_Nó nhíu mày.

- Không có gì đâu , mà chúng ta làm bạn có được không?

- Hửm?_Nó ngạc nhiên .

- Thì tao bảo chúng ta làm bạn nhé ! ...

- Tùy mày ... _Nó vô tâm nói.

Sau đó , nó vọt mẹ đi mất tiêu . Để lại tao đứng đó đứng nhìn trông mong . =]]

Tao vui vẻ bộc lộ cái bản mặt như trúng được vàng . Tao xách mông vào nhà . Đạp cửa hiên ngang bước vào như một vị thần . Tao bước vào nhà , nhìn xung quanh . Hôm nay mẹ tao đi công tác nên tao ở nhà một mình . Mẹ còn nói , nếu ngoan ngoãn ở nhà trong 2 ngày mà không có mẹ . Mẹ tao sẽ mua cho tao BOMB BTS và dẫn tao qua Hường Quốc chơi khi nghỉ hè . Oh yeah . Nghe đến đó , một con ARMY cũng cảm cmn động . Nghĩ đến oppa BTS , nước mắt hạnh phúc tao rơi lã chã :v

Nhìn xem mẹ có đi chưa . Không có ai ở nhà cả. Nhà hàng xóm cũng cách hơi xa .

Quăng cặp , cởi khăn quàng và giày . Tao hét lên trong sung sướиɠ khi ở nhà một mình .

- Thế giới này là của bố!



Nói xong, tao đi tắm rồi lên máy tính bảng để nghe nhạc . Đang nghe say sưa thì có điện thoại . Mở lên là con bạn thân đang gọi . Tao nham hiểm nhìn cái điện thoại rồi nghe .

- Alo . Gọi bố có chuyện gì không?

- À, thì hôm nay tao qua nhà mày được không?_Nó hỏi.

- Okie , hôm nay mẹ tao đi công tác 2 ngày lận nên tao ở nhà một mình , mày qua đi , chơi với tao!

- Okie con bê đê

* tút tút *

Thảy điện thoại xuống giường . Lại nghe nhạc tiếp.

...

Nó đến nhà tao , có xách thêm mấy bịch xì náp chát =]]

Tao cười khẩy rồi nhìn nó . Sau đó hai đứa bay lên máy tính để xem phim ma . Vừa xem tao vừa la vừa hét to , còn nó thì chỉ nhàm chán mà coi , chưng cái bộ mặt như là ư đυ. đỉ mẹ , phim nhàm thế mà cái con dở hơi kia lại hét như gặp idol thế kia .

Nó ngước nhìn tao rồi quát.

- Mày có thể im khi xem phim ma không , làm gì mà la như đau đẻ thế hả mẹ?_Nó nói.

- Thì mày biết tao sợ ma mà!

Tao nũng nịu vừa ăn vừa nói với nó . Nó cười mỉm .

- Mày đang câu dẫn tao đó à!



Câu nói đó làm tao như nổi hết da gà . Vội nói.

- Câu dẫn gì má? Mày coi truyện ngôn riết rồi mày bị não luôn à? Nổi hết da gà rồi này!

Tao nhìn nó bằng cặp mắt sợ hãi . Nó chỉ cười nham hiểm rồi vào bếp . Nói.

- Tao kiếm cái gì ăn cái đã!

Thoát khỏi nó tao cảm thấy nhẹ nhõm . Nó là một con tomboy , và tất nhiên nó rất biếи ŧɦái đối với con gái . Mỗi lần thấy gái đẹp nó lại giở trò thả thính , haizz , đúng là gái đẹp như tao khổ quá mà ( T/G : ĐM , bố người ta , có đứa chưa uống thuốc này ).

Đối với người khác , nó là một đứa con gái tomboy xinh xắn với làn da trắng như đường và nụ cười làm người khác mê mệt . Lại thêm cái tính cold ngầu nữa . Lại rất nổi tiếng ở trường tao . Ai mà không đơn phương nó nhưng trừ tao . Nhưng , đối với tao , nó là một con bình thường trong vô vàn con tomboy khác . Tuy nó trắng nhưng tao không thích cho lắm vì nó trắng hơn tao , cái này tao nói rồi =-= . Và tính cách ngầu của nó chỉ biểu hiện với mấy đứa con gái ở trường thôi . Chứ nó méo biểu hiện với tao . Với tao , nó rất điên và bựa có pha đẫm chất da^ʍ da^ʍ cô nương ở trong đó . Có một lần nó biếи ŧɦái tới nổi mà bóp mông tao . Nói ra thật xấu hổ . Nó còn cười da^ʍ nhìn tao , và những lần ấy , tao tán cho nó sấy dấy bùng binh . Ôi mô phật , tao hiền quá mà.

...

Một lúc lâu , nó lấy ra hộp bánh gia truyền của nhà tao . Ơ ,định mệnh , hộp bánh bông lan yêu quý mà mẹ mua cho tao sao nó dám ăn chứ . Tao phóng như siêu nhân đến rồi giựt lại hộp bánh trên tay nó . Nó nhìn tao bằng cặp mắt khó ở vô cùng .

Tao liếc nó , hất hàm ra lệnh.

- Ai cho mày ăn?

- Tao ăn có một miếng mà mày làm gì dữ vậy , bánh bông lan thôi mà!

- Mày có biết , đây là món bánh mà tao yêu thích hay không?. Mẹ tao đã mua cho tao và phải đi rất xa mới mua được một món bánh ngon như thế , món bánh này có một không hai ở cửa tiệm bác Trân đấy nhé . Mày biết phải mấy tiếng đồng hồ mới mua được không? Tao không dám ăn mà mày lại dám ăn tùy tiện thế hả .... !@#$%^&*...

Và sau đó là màn nói của tao về cái bánh bông lan của nó . Đó là kết cục cho đứa nào dám ăn bánh của bổn cô nương ta . Nó che lỗ tai nó lại không muốn nghe tao chửi nữa .

Và sau đó , tao tát nó dài phát rồi cất hộp bánh yêu quý ấy =]]

- Hết chương 10 -