"Phức tạp kiểu gì hả mẹ?"
"Con hỏi lắm thế làm gì? Kí Minh đỡ lo hơn con nhiều," Mẹ lườm hắn, "Con tự lo thân con đi."
"Con không tốt chỗ nào cơ." Chân Hứa Vị Trần nào còn đau đớn gì nữa, giờ hắn chỉ muốn quay về tóm Đường Kí Minh hỏi xem y có bắt cá hai tay hay không.
Hắn càng nghĩ càng thấy lạ, ngoài mặt Đường Kí Minh đàng hoàng như thế, lẽ nào còn trơ trẽn hơn cả hắn, thế mà lại có thể tách biệt tìиɧ ɖu͙© và tình yêu, người thì vỗ về Hứa Vị Trần đang muốn bỏ cuộc quay về tìm hoan mua vui lần nữa, lòng lại ỷ vào việc Hứa Vị Trần không dám làm ầm lên đã bay đến chỗ vợ tương lai.
Đây là trả thù sao? Đường Kí Minh hận hắn à? Hay vì sợ hắn lại phá hỏng việc tốt của y nên phải ổn định hắn trước?
Quen nhau khi nào, làm sao có thời gian hẹn hò? Hứa Vị Trần nghĩ mãi không ra. Việc này giống với rối rắm và bồn chồn hơn là tức giận. Không thể tìm thấy câu trả lời phù hợp giữa vô vàn phỏng đoán.
Sau khi đuổi kịp Lâm Nhã Quân, Hứa Vị Trần rất muốn nói bóng nói gió để hỏi thăm chuyện của Đường Kí Minh, cơ mà có vắt hết óc hắn cũng không tìm thấy cái lý do nào để khơi mào chủ đề này, chẳng mấy chốc đã về tới khách sạn.
Bọn họ ngồi xuống nghỉ ngơi uống nước trước, Lâm Nhã Quân để ý thấy sợi dây chuyền mỏng ló ra từ cổ áo phông của Hứa Vị Trần, nhìn chằm chằm hỏi: "Vị Trần, con đeo gì đó?"
Hứa Vị Trần hơi giật mình: "Dây chuyền."
Mẹ chồm qua xem, cau mày sờ vào rồi hỏi: "Mua đâu đấy?"
"Quên rồi," Hứa Vị Trần lừa bà, "Hình như ở sân bay, mua lâu lắm rồi."
Bà cố nhịn nhưng rồi vẫn kéo cổ áo hắn lên che sợi dây chuyền lại: "Đồng bóng quá, đừng để người khác nhìn thấy."
Hứa Vị Trần vô duyên vô cớ bị phê bình lại không thể thanh minh, hắn bực dọc nghỉ ngơi một lát rồi trở về trước phòng.
Tắm xong, hắn mặc áo choàng tắm đứng trước gương nhìn chằm chằm chính mình, muốn tháo dây chuyền ra nhưng lại không đành lòng, thầm mắng Đường Kí Minh, như thể có thần giao cách cảm, Đường Kí Minh gọi đến cho hắn.
Hứa Vị Trần nhìn chòng chọc màn hình điện thoại vài giây rồi cúp điện thoại của y, không lâu sau, chuông cửa đã vang lên.
Hứa Vị Trần không muốn mở, chuông cửa lại chuyển thành tiếng gõ cửa, hắn thấy phiền quá thể đành đi ra mở cửa, quả nhiên là Đường Kí Minh.
"Dì bảo tôi gọi em ăn cơm." Đường Kí Minh ăn mặc chỉnh tề, tay đè lên cửa phòng hắn. Hứa Vị Trần nói "Biết rồi", muốn đóng cửa nhưng không được, cự y: "Tôi phải thay đồ."
Đường Kí Minh buông tay ra, thản nhiên nói: "Thế tôi chờ em ngoài cửa vậy. Cơ mà sợ dì chờ sốt ruột lên đây tìm mà phát hiện tôi ngoài cửa sẽ trách em không lịch sự."
"..." Hứa Vị Trần thật sự không thể chịu nổi dáng vẻ trơ trẽn này của y, bèn để cho y vào.
Đường Kí Minh coi như vẫn an phận, sau khi vào liền ngồi trên sô pha trả lời tin nhắn.
Hứa Vị Trần đi đến phòng thay đồ thay một bộ đồ thường ngày, lúc hắn quay lại Đường Kí Minh không đứng lên mà lại hỏi hắn: "Sau đột nhiên dữ với tôi thế? Không vui à?"
Y không nhắc đến còn đỡ, vừa nhắc đến là Hứa Vị Trần lại thấy khó chịu, lửa giận âm ỉ một bụng không thể trút, bắt bẻ: "Mẹ tôi bảo dây chuyền của tôi đồng bóng."
Giọng điệu của y hết sức tự nhiên, như kiểu dây chuyền là quà tặng thiết yếu giữa trai thẳng với gay, Hứa Vị Trần nhìn y một lúc rồi mới nói: "Đừng, tôi không muốn hù mẹ tôi đâu. Bà thấy gu tôi đồng bóng thì chịu vậy."
Đường Kí Minh phì cười, đột nhiên hỏi: "Lúc ba người ra ngoài, chỉ có dì nhìn thấy thôi sao?"
Hứa Vị Trần không biết tại sao y lại hỏi vậy, thành thật trả lời: "Mẹ anh phát hiện trước."
"Vậy thì chắc bà ấy biết là tôi tặng," Đường Kí Minh tỉnh bơ thông báo cho Hứa Vị Trần tin động trời này, "Bà ấy đến công ty tôi, đã thấy ở phòng nghỉ của tôi rồi."
Hứa Vị Trần ngây người, vẻ mặt của Đường Kí Minh bình thường đến mức làm hắn không biết nên phản ứng như thế nào, hắn hơi rối trí, cuối cùng nói: "Đường Kí Minh, tôi nghe nói anh đang qua lại với một cô gái nhưng không dám kể với dì."
"Bà ấy nói cho em biết à?" Đường Kí Minh ngồi trên sô pha, hơi ngước nhìn hắn. Rõ ràng đó là góc ngước nhìn lên nhưng lại khiến Hứa Vị Trần có cảm giác mình bị y nắm thóp.
Đường Kí Minh nói thế nghĩa là thừa nhận, lúc đầu Hứa Vị Trần còn lờ mờ, nhưng không hiểu sao lại không tin, hơn nữa cũng không bực bội và tức giận như khi đi bộ, bởi vì khi nhìn thấy Đường Kí Minh, hắn chợt bình tĩnh lại và phát hiện trên thực tế Đường Kí Minh không hề có thời gian để tiếp xúc với ai cả.
Y không mua nhà mà sống ở công ty, nếu không phải làm việc thì là ở nhà Hứa Vị Trần, bị hắn réo đến gọi đi. Có lẽ đến thời gian lén nuôi thú cưng còn chẳng có nói chi đến hẹn hò với người ngoài.