Chương 35

Hương thơm bay bổng, sáng tối mờ mịt, hai mắt mơ hồ mông lung lại bộc phát ra tia sáng sắc bén chói mắt.

Lửa giận quyện vào nhau mà bùng cháy, vừa lóa mắt vừa nóng bỏng, chỉ cần không cẩn thận sẽ thiêu đốt người thành tro tàn.

Khoảng cách chỉ trong gang tấc khiến ngay cả hơi thở cũng dường như được quyện vào nhau, u hương dường như cũng mang theo độ ấm của đối phương.

Nụ hôn hạ xuống quá mức đột ngột khiến người không kịp đề phòng, cho dù Úc Chỉ phản ứng nhanh cũng chỉ kịp khó khăn nghiêng đầu......

Cánh môi mềm mại ấm áp rơi xuống trên sườn mặt, sát vào khóe môi, mùi hương cay nồng kí©h thí©ɧ như thấm vào cơ thể Úc Chỉ.

Khoảng cách trong gang tấc thoáng chốc không tồn tại, da thịt lạnh băng bị nhiệt độ ấm áp xâm nhập dần nóng lên, đến cả thân thể cũng trở nên nóng như thiêu đốt.

"Đứng dậy." Úc Chỉ nhíu mày, giọng nói hơi trầm xuống.

Nhìn bộ dáng tực giận của hắn, Kỷ Tinh Vũ lại mỉm cười. Anh phát hiện, so với một Úc Chỉ luôn bình tĩnh không gợn sóng, anh càng thích thấy người này biểu lộ những cảm xúc khác nhau, cho dù đó có là sự phẫn nộ.

"Cậu tức cái gì?" Kỷ Tinh Vũ không đứng dậy, ngược lại thân thể còn ép lại sát hơn, khiến cho khoảng cách giữa hai người chỉ còn hai lớp vải, à không, chỉ còn một lớp, áo choàng tắm của Kỷ Tinh Vũ lỏng lẻo có cũng như không, trước ngực không có gì che đậy kề sát vào quần áo của đối phương.

"Tôi hỏi, cậu tức cái gì?" Kỷ Tinh Vũ ghé sát vào tai hắn, hơi thở phả vào tai Úc Chỉ, mang theo chút quyến rũ kéo người trầm luân.

Ánh mắt Úc Chỉ lướt qua, hắn mím môi không nói gì.

"Cậu muốn diễn tập mà? Cảnh diễn hôm nay rõ ràng còn phải thân mật hơn bây giờ, cậu cũng không ngại, giả bộ chính nhân quân tử thờ ơ lắm cơ mà, sao bây giờ lại tức?"

Kỷ Tinh Vũ nhàn nhạt nói: "Diễn là diễn, còn thân thể thì sao?"

Dứt lời, ánh mắt Kỷ Tinh Vũ từ từ di chuyển xuống dưới, cảm nhận được nơi nào đó có biến hóa, anh không khỏi mỉm cười, cười đến vui vẻ rạng rỡ, giống như đứa trẻ được thỏa mãn mong muốn, như thể người vừa rồi kìm nén lửa giận không phải là anh.

"Đã có cảm giác sao cứ phải bình tĩnh như vậy? Tôi còn tưởng cậu... bất lực cơ đấy."

"Hóa ra là không phải."

Úc Chỉ không nhịn được nữa, cảm thấy người này thật sự thiếu đánh, dùng một tay đẩy người ra. Hắn ngồi dậy, tránh xa Kỷ Tinh Vũ, tiện tay sửa sang lại quần áo vì chuyện vừa rồi mà xộc xệch.

Hắn mím chặt môi, ánh mắt thâm trầm nhìn về Kỷ Tinh Vũ mang theo kiềm chế, gần như có thể tưởng tượng ra tâm trạng cáu kỉnh bực bội của hắn lúc này.

Nhưng càng thấy hắn như vậy Kỷ Tinh Vũ lại càng vui vẻ, giống như con mèo làm chuyện xấu để hấp dẫn con sen, hắn càng tức anh lại càng thấy hài lòng.

Sửa sang lại bản thân, trở về với dáng vẻ thong dong bình tĩnh bất động như núi, Úc Chỉ ngồi bắt chéo chân.

"Rất nhiều lúc thay đổi về mặt sinh lý không phải là chuyện mà tâm lý có thể kiểm soát, giống như việc rõ ràng trong lòng thầy Kỷ có bạch nguyệt quang, lại không nhịn được mà làm trò vừa rồi với tôi vậy."

Kỷ Tinh Vũ cười không nổi nữa.

Anh nhìn chằm chằm Úc Chỉ, muốn nhìn ra thứ gì đó trên mặt hắn, nhưng nhìn một hồi cũng không ra được cái gì.

Giống như là vừa rồi không xảy ra chuyện gì, giống như là không có gì quan trọng, cho dù hắn bị chọc giận cũng không đáng để hắn quan tâm.

Kỷ Tinh Vũ đột nhiên cảm thấy vô lực trong lòng, đối mặt với người này, hình như anh không có lựa chọn nào khác ngoài nhận lấy thất bại.

"Úc Chỉ, trên đời này có người hay thứ gì mà cậu để trong lòng không?" Anh không nhịn được mà hỏi.

Động tác nhẹ nhàng vuốt phẳng quần áo của Úc Chỉ hơi dừng lại, sau đó không dấu vết mà thu tay, mặt mày bình thản nhìn Kỷ Tinh Vũ.

"Kỷ Tinh Vũ, biết rồi thì anh định làm gì?"

Từ khi hắn đến thế giới này, hình như người này đã suy sụp, khác hẳn với cốt truyện mà hắn biết.

Không chỉ có thái độ khác hẳn với thế thân, chấp niệm với bạch nguyệt quang lại càng cố chấp khó quên, thế nên đối xử với thế thân là hắn lại càng hẹp hòi hơn.

Úc Chỉ không cảm thấy và cũng không tin là Kỷ Tinh Vũ thích hắn, dò hỏi so đo thực ra chỉ vì trong lòng người này, hắn là thế thân cho vị bạch nguyệt quang kia.

Dù sao bọn họ cũng không quen biết, mà từ khi quen nhau đến giờ, Kỷ Tinh Vũ không hề hiểu hắn, cũng không hề cố gắng tìm hiểu về hắn, thế nên sẽ càng không thay đổi thái độ đối với hắn vì bất cứ lý do nào.

Từ đầu đến cuối, trong mắt người này hắn chỉ là một thế thân.

Một khi đã như vậy, thì chấp niệm của Kỷ Tinh Vũ đối với hắn là từ đâu mà ra? Tự nhiên là đến từ cái vị bạch nguyệt quang ngày ngày mong nhớ lại cầu mà không được kia.

"Anh muốn chứng minh cái gì? Sức quyến rũ của anh? Hay là sức hấp dẫn của anh đối với tôi?"

Úc Chỉ nhìn anh, không chớp mắt nói: "Nếu anh muốn vậy thì tôi cũng nói thẳng, anh không cần phải trăm phương nghìn kế chứng minh nữa. Tôi thừa nhận, anh rất có mị lực, cũng đủ hấp dẫn tôi, nhưng thế thì sao?"

"Tôi sẽ không thích một người trong lòng có bạch nguyệt quang lại còn coi tôi là thế thân, mà anh nhìn tôi lại không nghĩ đến tôi, anh có thể thật sự buông bỏ được bạch nguyệt quang sao?"

Bạch nguyệt quang liên tiếp bị nhắc mấy lần, Kỷ Tinh Vũ ở bên cạnh đã nổi cơn cáu kỉnh, anh siết chặt tay rất muốn bịt miệng người này lại, nhưng nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng mới miễn cưỡng kiềm chế được.

Anh hít sâu mấy hơi, cuối cùng vẫn tức giận cười: "Cậu đừng quên, tôi có khả năng khiến cậu cả đời không thể nào đứng được trong giới này, cứ tiếp tục chọc giận tôi, cậu không sợ sao? Úc Chỉ, rốt cuộc là ai cho cậu lá gan đó!"

"Đương nhiên là bạch nguyệt quang của anh rồi." Úc Chỉ thuận miệng đáp.

Kỷ Tinh Vũ không thể nhịn được nữa: "Đã bảo là đừng có nhắc đến hắn!"

Úc Chỉ cười khẽ: "Vì sao lại không được nhắc? Thầy Kỷ, vì đó là sự thật nên đừng trốn tránh, vô ích thôi, trừ khi một ngày nào đó trong mắt anh tôi không còn chút liên quan nào đến bạch nguyệt quang kia, nếu không thì coi như tôi có không nhắc đến cũng không thay đổi được sự thật đâu."

Kỷ Tinh Vũ muốn nói cậu sai rồi, tôi không phải vậy, nhưng lời nói đến bên miệng lại không thể nói ra.

Úc Chỉ cầm lấy kịch bản: "Nếu hôm nay thầy Kỷ không có tâm tình diễn tập thì nghỉ ngơi đi, mai tôi lại đến."

Trước khi đi hắn lại nói: "Chỉ là hy vọng thầy Kỷ có thể công tư phân minh, đừng để cảm xúc chi phối khiến mọi người chậm trễ."

Cạch một tiếng, cánh cửa đóng lại, Kỷ Tinh Vũ nhịn rồi nhịn, cuối cùng cầm cốc nước ném mạnh về phía cửa.

Xoảng!

Nước trong cốc đổ ra, cốc cũng bị vỡ tan tành, thủy tinh rơi đầy đất.

(Bản edit chỉ được đăng trên truyenhdt.com hopeseki, vui lòng không mang đi nơi khác)

Hai ngày sau, phân cảnh này được quay lại.

Trong căn phòng u ám, Dịch An tắt quang não, chuẩn bị tiến vào thời gian ngủ hàng ngày.

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập, hắn mở camera giám sát thì thấy người yêu của mình.

Người yêu = trách nhiệm = gánh nặng = vô dụng.

Mặc dù không thích những gánh nặng vô dụng, hắn lại không có lý do gì để từ chối, thế là mở cửa cho người vào.

Thấy hắn mặc đồ ngủ, người yêu ngạc nhiên hỏi: "Anh đi ngủ sớm vậy sao?"

Dịch An cứng nhắc nói: "Từ chín giờ tối đến năm giờ sáng là thời gian ngủ tốt nhất của tôi."

Người yêu vừa đi công tác về, không ngờ lại gặp một Dịch An như vậy, nghĩ là hắn cố ý nên không khỏi bật cười: "Anh đang bắt chước người máy đấy à?"

Dịch An để anh vào, theo ký ức dẫn người yêu về phòng ngủ, ngay khi hắn đang chuẩn bị đi ngủ thì người yêu lại ôm lấy hắn từ phía sau, giọng nói ái muội vang lên bên tai: "Dịch ca, em nhớ anh nhiều lắm......"

Nụ hôn rơi xuống sườn mặt, lại lướt đến bên tai, rồi xuống cổ......

Căn phòng yên tĩnh, khıêυ khí©h làm càn, bầu không khí ái muội ngày càng nồng, thế nhưng người yêu lại không nhìn thấy được ánh mắt không hề dao dộng của Dịch An.

Trong mắt dường như có một tia ngưng đọng, nhưng lại không phải là do dự, mà hắn đang tính toán.

Ngay cả chuyện thân mật với người yêu cũng bị hắn đưa vào chương trình tính toán xem có ích lợi gì không, khi nhận được kết quả là vô dụng, số liệu lại lộn xộn chỉ trong giây lát, Dịch An không hề động đậy.

Người yêu nghi hoặc ngẩng đầu nhìn hắn: "Dịch ca?"

Thấy Dịch An không đáp lại thì quan tâm hỏi: "Dịch ca, anh mệt à? Có phải làm việc vất vả quá không?" Anh duỗi tay muốn sờ trán Dịch An, lại bị hắn nắm lấy.

Dịch An cau mày, không vui trước sự ồn ào và mạo phạm của anh.

Não bộ lại tính toán lần nữa, phát hiện rằng giữa làm và không làm thì cái sau sẽ mang lại nhiều phiền toái hơn, thế nên hắn cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp ôm người yêu đặt ở trên giường.

Lớp màn trong suốt buông xuống, che đi khung cảnh dây dưa triền miên, chỉ có hai khuôn mặt như ẩn như hiện, một mơ màng một tỉnh táo.

"Cắt!"

Đạo diễn Trương kích động hô lên, khuôn mặt đỏ bừng vì căng thẳng, gắt gao nhìn chằm chằm hình ảnh cực kỳ có mỹ cảm trên màn hình.

Sau khi cắt, Úc Chỉ và Kỷ Tinh Vũ cũng không nhanh chóng đứng dậy.

Ngược lại là nhìn đối phương một hồi mới chậm rãi đứng lên, sửa sang lại quần áo đầu tóc rối loạn trên người, chỉ là không hẹn mà cùng nhau ở lại trên giường, dù sao có chăn chiếu che đậy, một chút biến hóa cũng sẽ không bị nhìn ra, cũng dễ dàng giải quyết hơn.

Vài phút sau, hai người thản nhiên như không mà rời giường, đi đến sau lưng đạo diễn Trương nhìn đoạn phim vừa quay. Hai người trên màn hình một thâm ái, một bình tĩnh, một cực dục, một thanh tỉnh, tương phản mãnh liệt khiến người ta khó mà dời mắt.

Ngay cả đạo diễn Trương nhìn cảnh này còn tự luyến, lải nhà lải nhải: "Thế mà tôi lại quay ra được cảnh đẹp như vậy, các cậu sao lại giỏi thế nhở, à nhưng mà tôi vẫn lợi hại hơn, ánh mắt tinh tường thế này cơ mà, cho các cậu có cơ hội được diễn cảnh như vậy......."

Ông nên hưng phấn nên tự hào, bởi vì mỗi khung hình trong cảnh này mà thả ra ngoài đều có thể khiến fan gào thét tranh đoạt, đăng lên làm hình nền kiểu gì cũng nổi bạo, các fan liếʍ đến hỏng cả điện thoại cũng có thể.

Kỷ Tinh Vũ chỉ nhìn thoáng qua rồi quay đi, anh không thích bộ dáng thờ ơ của Úc Chỉ trên màn hình.

Vài ngày sau, Kỷ Tinh Vũ đã quay xong phần của mình nên rời đoàn phim, còn Úc Chỉ vẫn phải ở lại quay tiếp.

Đại khái là nhớ ra vị này vẫn là đối tượng mình phải phục vụ, Úc Chỉ tự mình lái xe tiễn người đến sân bay.

"Trên đường cẩn thận, chú ý an toàn."

Sau khẩu trang, Kỷ Tinh Vũ nở nụ cười hơi chế giễu, nếu đã không để ý đến anh thì việc gì phải làm bộ làm tịch.

Khi bóng dáng của anh biến mất ở quầy đăng ký, Úc Chỉ mới lái xe trở về, nhưng vừa ra khỏi sân bay hắn liền cảm giác có người đang theo dõi mình.

Úc Chỉ trong lòng thầm nghĩ có thể là ai, vừa tìm cách lái xe cắt đuôi bọn họ.

Đến khi trở lại đoàn phim Úc Chỉ mới nhắn tin cho Kỷ Tinh Vũ, bảo anh chú ý tin tức trên mạng.

Quả nhiên, không bao lâu sau trên mạng đã lan truyền tin tức "Phát hiện Kỷ Tinh Vũ ở sân bay", và cùng lên hotsearch còn có anh đẹp giai xa lạ Úc Chỉ, video hắn đưa Kỷ Tinh Vũ ra sân bay cũng bị truyền ra ngoài.

Còn chưa chính thức ra mắt đã lên hotseach cùng Kỷ Tinh Vũ, Úc Chỉ lắc đầu cảm thán cái danh tiếng ảnh đế danh bất hư truyền này, đồng thời cũng không biết nên cười hay nên khóc mới được.

Tiết Ngạn cũng nhìn thấy hotsearch, không khỏi tấm tắc: "Cậu rốt cuộc nhọc lòng vì thế thân kia đến mức nào vậy, thậm chí còn dùng bản thân để lót đường cho cậu ta luôn? Fan của cậu đều đang hỏi người kia là ai kìa."

Kỷ Tinh Vũ vừa về, không xem điện thoại đã đi ngủ, đến lúc tỉnh lại mới biết được chuyện từ Tiết Ngạn.

Nhưng cũng không có gì đáng để ý, anh nhìn thoáng qua rồi tùy tiện ném đi, không thèm quản.

Cái không quản này, nhìn từ một mặt khác thì là cam chịu nó phát triển.

Hiện tại fan đều cho rằng đây là người mới trong phòng làm việc của Kỷ Tinh Vũ, hoặc là bạn bè của anh.

Tuy rằng chưa biết tên nhưng Úc Chỉ cũng đã xoát được độ tồn tại trước mặt fan một lần, sau này nếu có cơ hội cho hai người hợp tác, các fan cũng sẽ không cảm thấy quá đột ngột.

Tiết Ngạn đẩy đẩy Kỷ Tinh Vũ đang nửa nằm trên sô pha muốn đi ngủ tiếp. "Ê, thật sự muốn tạo thanh thế giúp thế thân kia luôn hả? Có sớm quá không?"

Y không có thiên phú về diễn xuất, nhưng rất có thiên phú trên thương trường, cũng hiểu biết quy tắc của giới giải trí, cảm thấy Kỷ Tinh Vũ làm hơi nhiều cho thế thân nhỏ này, cũng hơi sớm.

Kỷ Tinh Vũ vẫn như cũ không nói gì.

Tiết Ngạn lập tức tức giận nói: "Cái đồ không có lương tâm, tôi tốt bụng ra kiến nghị giúp cậu cậu còn không cảm kích."

Kỷ Tinh Vũ không kiên nhẫn mở mắt ra, anh không hiểu, không phải người này đang thích gì nói nấy thôi hả? Toàn bộ đều là ý kiến, làm gì có kiến nghị gì?

"Nếu anh rảnh quá vậy thì đi chơi với hôn thê nhà anh đi."

Tiết Ngạn nằm liệt trên sô pha, thở dài nói: "Đi trăng mật sau đính hôn về là cô ấy đi du lịch với hội chị em suốt, làm gì để ý tôi đâu, bảo là về sau có rất nhiều thời gian ở bên tôi, thời gian chơi với khuê mật thì không có nhiều, phải tranh thủ trước."

Nói tóm lại, tên này bị vợ vứt bỏ, nếu không thì làm gì có thời gian đến đây tán nhảm với Kỷ Tinh Vũ.

Kỷ Tinh Vũ ghét bỏ nhìn y, cảm thấy người còn không giữ được nửa kia của mình thì đúng là quá vô dụng.

Nhưng mà nghĩ lại chuyện chính mình, hình như cũng không có mặt mũi nào mà nói móc đối phương.

Kỷ Tinh Vũ tùy ý bật TV, muốn tăng thêm chút hơi người cho căn phòng yên tĩnh nhàm chán này.

Ai ngờ TV vừa mở, anh lại thấy được một bóng người trên đó.

Rõ ràng là một thân ảnh xa lạ, lại vô cùng hấp dẫn anh, đến mức không thể rời mắt.

Tiết Ngạn nhìn nam chính quen thuộc trên màn hình, không khỏi hỏi: "Cậu quen Lục Kỳ à? Gần đây cậu ta nổi lắm, cái khác không nói chứ tôi thấy diễn xuất của cậu ta cũng khá ổn, cũng không kém thế thân nhà cậu mấy đâu."

Hai chữ thế thân lập tức kéo Kỷ Tinh Vũ khỏi trạng thái mê mẩn.

Anh "a" nhẹ một cái, im lặng không nói gì.

Nếu người này mà biết anh làm kim chủ lại bị chim hoàng yến uy hϊếp, kiểu gì cũng cười anh đến chết thì thôi.

"Anh thích cậu ta?" Kỷ Tinh Vũ không nhìn màn hình, không hiểu vì sao, chỉ cần anh vừa nhìn màn hình sẽ có cảm giác đây mới là người mình muốn tìm, người này mới đúng là thế thân, anh phải giúp cậu ta vô điều kiện.

Thế là Kỷ Tinh Vũ không nhìn TV nữa.

Tiết Ngạn liên tục xua tay. "Đừng có nói bậy! Tôi là thẳng đó, nếu chị dâu cậu mà biết rồi buổi tối tôi không lên được giường, cậu bồi thường cho tôi nhé?"

Kỷ Tinh Vũ nghe thế cũng không trêu y nữa.

Tiết Ngạn im lặng được một hồi lại không ngồi yên được, y đẩy đẩy Kỷ Tinh Vũ, cực kỳ tò mò mà hỏi: "Ê, cái kia, ngủ với đàn ông cảm giác thế nào? Có khác ngủ với phụ nữ không?"

Kỷ Tinh Vũ: "......" Anh làm sao mà biết được?!

"À không đúng, trong lòng cậu chỉ có bạch nguyệt quang, chưa từng có em gái nào." Tiết Ngạn tự dưng nhớ ra, hình như mình vừa chọc phải chỗ đau của bạn thân rồi, lập tức ngượng ngùng nói.

Kỷ Tinh Vũ: "......" Cút đi! Bạn bè gì tầm này nữa(*)!

(*) Gốc là hữu tẫn (友尽): ngôn ngữ mạng, xuất phát từ game online "Thiên hạ 3". Có 2 cách dùng, 1 là giữa người yêu, ý là chia tay, 2 là dùng giữa bạn bè thân thiết, phần lớn mang ý trêu đùa.

Nhưng nói thế nào đi nữa, Kỷ Tinh Vũ cũng chỉ có thể bi thương phát hiện ra, bản thân không chỉ theo bản năng thấy ghét bạch nguyệt quang trong miệng Úc Chỉ, mà ngay cả bạch nguyệt quang trong miệng người khác cũng bắt đầu thấy khó chịu rồi.

Bạch nguyệt quang bạch nguyệt quang...... Phiền muốn chết!

Úc Chỉ ở đoàn phim thêm một tháng nữa, cũng nhờ kỹ thuật diễn của hắn tốt, hơn nữa cũng hiểu được phong cách và tâm lý của đạo diễn, nên phần lớn thời gian chỉ cần quay một lần là được.

Đến khi quay phim kết thúc, ở tiệc đóng máy đạo diễn Trương uống đến say khướt rồi ôm hắn không buông, khóc la bảo đây là nhân vật chính trong lòng ông, ông muốn tiếp tục hợp tác với hắn.

Thật vất vả kết thúc bữa tiệc, Úc Chỉ lái xe quay về nhà của Kỷ Tinh Vũ.

Trong phòng không bật đèn, khi Úc Chỉ cho rằng Kỷ Tinh Vũ không ở nhà thì lại thấy người nào đó nằm ngủ trên sô pha.

Anh nằm trên ghế sô pha màu trắng gạo, trên người đắp chiếc chăn mỏng màu cà phê, điện thoại rơi dưới đất đối diện với vị trí của tay, không khó nhận ra là người nào đó lúc chơi điện thoại vô tình ngủ quên, nên điện thoại mới rơi xuống đất.

Úc Chỉ bước lên nhặt điện thoại giúp anh. Đang định đặt lên bàn lại thấy trên màn hình đang chạy một bộ phim truyền hình đang nổi, mà nam chính của bộ phim này không khéo lại chính là nhân vật thụ chính của thế giới này, Lục Kỳ.

Kỷ Tinh Vũ đang xem Lục Kỳ?

Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, điện thoại trong tay đã bị người giật đi.

Kỷ Tinh Vũ tỉnh ngủ, tay dụi mắt. "Về lúc nào?"

"Vừa về." Úc Chỉ nhàn nhạt nói.

Sau đó làm như lơ đãng hỏi: "Kỷ tiên sinh biết Lục Kỳ? Nghe nói gần đây cậu ta là tiểu sinh lưu lượng nổi nhất, bộ phim này cũng diễn tốt lắm."

Cơn buồn ngủ của Kỷ Tinh Vũ hoàn toàn biến mất.

Anh mở mắt ra nhìn Úc Chỉ, lại nhìn nam chính trên điện thoại, nhịn xuống cảm giác khó chịu rằng người này rất giống với bạch nguyệt quang, cười khẽ nói: "Đúng là rất tốt."

Úc Chỉ hơi nhướng mày, có gì đó hiện lên trong mắt, rất nhanh lại biến mất.

Xem ra nhiệm vụ của hắn vẫn chưa thành công, cần phải cố gắng hơn nữa.

Kỷ Tinh Vũ vẫn luôn chú ý để vẻ mặt hắn, trong lòng khẽ nhúc nhích.

"Cậu cũng biết cậu ta giống người kia hơn sao?" Kỷ Tinh Vũ nhịn không được hỏi.

Nếu anh nhớ không nhầm, anh chưa từng nói ra bất cứ điều gì liên quan đến người đó.

Úc Chỉ bình tĩnh đứng dậy. "Muộn rồi, tôi đi ngủ."

Vừa định đi, có người lại dùng sức nắm lấy cổ tay hắn, gắt gao không chịu buông.

Anh dùng sức kéo người ngồi xuống sô pha, lại đứng dậy chắn trước mặt Úc Chỉ.

Đôi mắt phương hơi trầm xuống, giọng nói khàn khàn: "Úc Chỉ, nếu cậu để ý chuyện tôi quan tâm đến người khác như vậy... sẽ khiến tôi hiểu lầm... rằng cậu thích tôi."

Mùi hương quen thuộc thấm vào ruột gan, cánh môi khép mở nhẹ nhàng phát ra tiếng, Úc Chỉ vừa định nói gì đó, lại bị người kia đột nhiên tiến lại gần, dùng nụ hôn ngăn lại lời muốn nói.

Người nào đó thành công, khẽ cười thành tiếng, giọng nói khàn khàn ái muội chậm rãi lướt qua bên tai, dường như còn mang theo dư vị quyến rũ động lòng người khi đóng phim.

"Đây là do cậu khiến tôi hiểu lầm, không thể trách tôi được."