Chương 1: Tiết tử

Edit: MoTuLinh

🤗🤗🤗🤗🤗🤗🤗🙄

"Tiện nhân, chết đi!"

Dung Tự chỉ kịp nghe thấy một câu nói hung tợn như vậy, nháy mắt bên tai liền vang lên một trận tiếng thắng xe chói tai khó nghe, theo sau đó đau nhức lan khắp toàn thân, xương cốt cả người giống như vỡ nát, mở mắt cũng cố hết sức lực.

Thời điểm ý thức được hồi phục, cô phát hiện cả người mình đều bay nhẹ lên có chút dọa người, vội vàng quay đầu qua xem ai đẩy chính mình ra kêu tiện nhân lúc nãy, lại chỉ nhìn thấy một bóng dáng vội vàng chạy trốn.

Dây dưa, chửi bới cô gần một tháng trời, người này có hóa thành tro cô cũng có thể nhận ra được, càng đừng nói chỉ một cái bóng dáng.

Dung Tự lấy trạng thái nữa trong suốt bay lượn giữa không trung, nhìn nữ nhân kia vội vàng chạy trốn, chỉ cảm thấy hận đến ngứa răng.

Thế giới lớn như vậy mà khiến mình gặp ngay cái bệnh tâm thần?

Thành phố lớn như vậy, Dung Tự được mẹ che chở, cũng coi như một người có nhà có xe, hơn nữa còn tìm được công việc tốt, cuộc sống gia đình xem như trôi qua dễ chịu.

Năm nay vừa qua ba mươi tuổi, chưa lập gia đình, nhưng thích yêu đương, đáng tiếc dựa theo cái tính tình có mới nới cũ của cô, cơ hồ mỗi một lần yêu đương đều duy trì ở trong thời gian một hai tháng.

Từ lúc cô mười sáu tuổi bắt đầu yêu đương đến sau này, cơ bản vẫn luôn duy trì trong tình huống như vậy.

Dường như chỉ cần một hai tháng cảm giác mới mẻ qua đi, đàn ông cùng cô ở bên nhau mặt mày đột nhiên đều trở nên đáng ghét, thành một khối vô vị, bỏ một cái bả mía không đáng tiếc, cô từ nhỏ không phải một cái thích ủy khuất, cầu toàn người, không cảm giác tự nhiên sẽ không miễn cưỡng, lúc mới đầu còn dùng giả chết, lạnh lùng, bạo lực để chia tay, chờ sau này lớn tuổi, có thể trực tiếp mở miệng giải thích, sau nữa lúc sắp bắt đầu cùng đàn ông yêu đương cô nói chỉ có thể yêu nhau nhiều nhất một hai tháng, đồng ý liền ở bên nhau, không muốn liền dừng lại.

Cô đã nói rõ ngựa xe như vậy nhưng không ngờ, đủ loại đàn ông đều dùng tư thế thiêu thân hùng dũng lao vào lửa, giống như các nữ hài tử cho rằng mình sẽ trở thành người cuối cùng của hoa tâm lãng tử.

Những người đàn ông dưới điều kiện như vậy chinh phục Dung Tự, thậm chí cho rằng làm cho cô khăng khăng một mực là vinh quang, đáng tiếc đến bây giờ còn chưa có ai xuất hiện có thể đánh vỡ gông xiềng của Dung Tự. Rất nhiều người ngay từ đầu chắc chắn rằng chính mình có thể cùng Dung Tự kết thúc cuộc tình, thậm chí chắc chắn chính mình căn bản sẽ không đối với cô động tâm, đến kỳ hạn thời gian một hai tháng yêu đương, người có phong độ tốt trên cơ bản đều cười khổ rời đi, nói hối hận khi gặp cô, nói không biết chính mình tổn thương bao lâu mới có thể khỏi hẳn, phong độ kém trực tiếp uy hϊếp cũng không phải không có, nhưng cuối cùng vẫn là đỏ hốc mắt rời đi.

"Em sẽ có báo ứng, Dung Tự..."

Đây là lời nói của rất nhiều đàn ông mang vết thương chồng chất trước khi rời đi , đối với cô buông lời tàn nhẫn.

Báo ứng? Xin lỗi, lớn như vậy cô đều thuận buồm xuôi gió đúng thật không biết cái gì gọi là báo ứng. Cô còn tưởng rằng có thể tiêu tiêu sái sái vài thập niên, cuối cùng một mình cô độc chết đi, quả báo liền tới rồi.

Cô gặp một cái bệnh tâm thần, à không, là một đôi bệnh tâm thần, một đôi trời đất tạo nên bệnh tâm thần.

Nam nhân này là thời điểm nghỉ lễ cô ở nước ngoài gặp được. Khi đó cô vừa kết thúc một cuộc tình, đáng tiếc trước đó gặp một người nam nhân trong nhà có chút thế lực, người cũng thực tùy hứng, lang thang mấy năm thì gặp cô, nói rõ hai tháng sau liền kết thúc, ai biết đối phương thế nhưng không muốn buông tay, còn nói cái gì nguyện ý cưới cô, về sau sẽ đối tốt với cô, càng nguyện ý hồi tâm, tiếp quản gia nghiệp, cho Dung Tự về sau không lo cơm áo, nói không biết bao nhiêu lời hứa ba hoa chích chòe.

Những lời nói này ở Dung Tự xem ra chẳng khác gì đánh rắm, ai muốn cùng anh hứa hẹn? Ai muốn gả cho anh? Áo cơm không lo cô dựa vào chính mình vẫn tốt như thường? Cô cũng không nghĩ về sau sống tốt ở nhà, có ngày một nữ nhân không quen biết ôm đứa bé tới cửa, khóc lóc kể lể nói đứa bé là kết tinh tình yêu của chồng cô và người khác, người đàn ông này trước kia có bao nhiêu phóng túng không phải cô không biết, nói chính mình nguyện ý quay đầu, xin lỗi, cô không tin.

Vốn dĩ thoái mái qua ngày, anh muốn thật lòng, cô còn không nghĩ tới.

Nhưng bất đắt dĩ nam nhân đó có chút thủ đoạn nhỏ, vì trốn anh ta, Dung Tự liền đi nước ngoài, gặp một cái đàn ông nhìn qua ôn tồn lễ độ, có phẩm vị hiểu cuộc sống, dị quốc tha hương, hai người nhìn nhau liền vừa mắt.

Nhưng ai mà biết kinh nghiệm đầy mình như Dung Tự cũng có ngày nhìn lầm, ở bên nhau bất quá được một tuần, cô liền phát hiện người đàn ông này thế nhưng có vợ con, này thật xin lỗi, đàn ông có chủ trước nay cô liền không chạm vào, đặc biệt là con nhỏ, người lớn tạo nghiệt dựa vào cái gì bắt con cái chịu tội, bọn nó làm sai cái gì?

Vì thế cô liền cùng người đàn ông đó đưa ra lời chia tay, ai biết đối phương không thuận theo, không náo loạn, nói rõ một tháng như thế nào bây giờ kết thúc đâu? Có vợ con cũng hoàn toàn không gây trở ngại hắn theo đuổi chân ái.

Nghe được lời này Dung Tự thiếu chút nữa phỉ nhổ, mẹ nó chân ái, thật là không biết xấu hổ tới cực hạn rồi.

Cô tưởng rằng người đàn ông này đã đủ cực phẩm, ai ngờ vợ hắn ta càng là một cái bệnh tâm thần!

Thế nhưng trực tiếp tới nhà tìm cô, cô ta trước mặt hàng xóm quỳ xuống cầu xin cô buông tha cho cô ta, buông tha cho con cô ta, không cần đeo bám chồng cô ta.

Thật xin lỗi, chồng của cô, tôi và hắn đã chia tay hai tuần rồi, không phải tôi đeo bám hắn, mà là hắn quấn lấy tôi.

Nhưng người phụ nữ đó trong bộ dạng tôi không nghe tôi không nghe, tiếp tục quỳ trên mặt đất không chịu đứng dậy.

Dung Tự liền phát hỏa, lão nương không cần hầu hạ, muốn quỳ thì quỳ.

Nhưng ai biết người phụ nữ đó thế nhưng quỳ trước cửa nhà cô suốt một buổi tối, Dung Tự buổi sáng thời điểm đi làm thiếu chút nữa bị hù chết, lúc sau người này giống như dòi trong xương bám theo cô.

Trở lại công ty, người phụ nữ ở trước mặt giám đốc khóc lóc kể lể, đầu chọc giám đốc đó nhìn cô đầy mặt không ủng hộ. Về đến nhà, cô ta mang theo cái ghế nhỏ ngồi trước cửa hàng xóm khóc lóc kể lể, chỗ cô thường ngày ăn cơm, uống cà phê, liên hoan, thậm chí nơi kí hợp đồng, người này như âm hồn không tan.

Dung Tự cũng thật là phục cái này bệnh tâm thần.

Báo cảnh sát vài lần, cô ta thế nhưng trực tiếp ở cục cảnh sát khóc lóc kể lể.

Có thể nói thanh danh của Dung Tự không sai biệt lắm đã bị cô ta hủy hết, trên đời này trước nay đều không có công bằng. Đàn ông sống phóng túng lúc sau cưới người phụ nữ tốt kêu là lãng tử quay đầu, phụ nữ yêu đương nhiều gả cho đàn ông tốt kêu là tìm được người thành thật, càng đừng nói, trong đó phụ nữ đối với phụ nữ đã hà khắc rồi, đoạn thời gian này Dung Tự bị người chỉ chỉ trỏ trỏ cũng đủ rồi, thế nhưng những tên bạn trai cũ còn sôi nổi hóa trang lên sân khấu.

Dung Tự không sai biệt lắm bị những người này mài CMN mòn không biết giận là gì, không thể trêu vào, cô còn không biết trốn sao?

Nhưng không nghĩ đến cô mới ra khỏi nhà chuẩn bị bắt xe đi sân bay xuất ngoại giải sầu, một cổ sức mạnh từ sau lưng cô truyền đến, cả người trực tiếp lao tới dưới bánh xe taxi.

Nhìn đằng kia một bãi máu thịt lẫn lộn, Dung Tự có chút không đành lòng xem.

Cũng còn may trước khi đi cô đã lén chơi cô ta một phen, tất cả những việc đối phương làm với cô nhục mạ, uy hϊếp, thậm chí một lần chính cô không chú ý muốn tạt cô axit, chứng cứ trực tiếp sửa sang sao thành năm phần, gửi đến năm địa phương cho cha mẹ ruột cô ta, cha mẹ chồng cô ta, chồng cô ta, công ty cô ta cùng cục cảnh sát, nghĩ đến người đàn bà này liền tính trốn cũng không thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật.

Nhưng không nghỉ tới ngay lúc này, đột nhiên lại vang lên một tiếng thắng xe, linh hồn của Dung Tự đang bay trên cao kinh ngạc mà thấy người phụ nữ đó thế nhưng giống cô ngã vào vũng máu, chiếc xe Lamborghini màu vàng làm như không nhìn thấy, nhắm ngay thi thể đối phương nghiền nát nhiều lần, xung quanh cô tiếng người thét chói tai trực tiếp phá tan phía chân trời, thậm chí có chút nhát gan trực tiếp bị một màn máu me sợ tới mức ngất đi.

Chờ người phụ nữ đó không sai biệt lắm đã chết đến không thể chết thời điểm, Dung Tự liền thấy một người từ chiếc xe kia đi tới thời điểm, biểu hiện bình tĩnh mà nghiêm túc, giống như mang theo thành kính nào đó, chậm rãi đi tới bên Dung Tự.

Bộ dáng người này cô quen thuộc, cô quá quen thuộc, không phải là cái vị con nhà giàu nói muốn cưới cô sao? Cô nhớ rõ lúc gặp người phụ nữ tâm thần này, hắn không chỉ một lần đi tìm cô, nói chỉ cần cô nguyện ý gả cho hắn, hắn nhất định giúp cô giải quyết phiền toái này.

Dung Tự trong lòng đột nhiên dâng lên một trận dự cảm không tốt, có lẽ..

Cô nhìn người nọ cách thi thể chính mình càng ngày càng gần, mãi cho đi đến bên thi thể cô, mới đột nhiên ngừng lại, chậm rãi ngồi xổm xuống, tay run rẩy đem cô ôm chặt vào lòng ngực mình, càng ôm càng chặt, ngay cả linh hồn Dung Tự ở giữa không trung nhìn cái cảnh ôm này đều cảm thấy chính mình nghẹn đến mức hoảng.

Sau đó cô liền nghe thấy người nọ mở miệng.

Em xem, em nếu gả cho anh không phải không có loại sự tình này sao? Nếu cùng anh ở bên nhau, ngoan ngoãn nghe lời, không phải sẽ không gặp được cái loại người này sao? Vì cái gì không nghe lời, vì cái gì không muốn cùng anh ở bên nhau đâu.. Bất quá như vậy cũng tốt, về sau, về sau em cũng chỉ thuộc về một mình anh, cũng chỉ một mình anh, ai cũng không đoạt đi.

Thanh âm của người đàn ông làm Dung Tự không thể khống chế được cả người run rấy.

Hắn đôi mắt đỏ bừng mà lạnh băng, bởi vì động tác kịch liệt, di động trực tiếp từ trong túi rớt xuống dưới, cũng không biết ném đến chỗ nào rồi, thế nhưng trực tiếp bắt đầu tự động truyến phát tin.

Đúng vậy, Dung Tự, tìm người làm cô ta ăn chút khổ, làm cô ta biết rõ rốt cuộc ai mới người đối với nàng tốt nhất! Bà Lâm kia bởi vì chồng mỗi ngày bên ngoài tìm chân ái, trạng thái tinh thần giống như không tốt lắm, liền cô ta..

Tìm người đem thuốc của bà Lâm đổi cho tôi, lại kêu bạn thân của cô ta châm ngòi thổi gió bên tai.

Cái gì? Dung Tự phải rời khỏi? Không được, không được, không được! Bà Lâm, đúng đem bà Lâm qua đi, mặc kệ thế nào, giữ cô ấy lại, chính là chết cũng muốn giữ lại cho tôi..

..

Ha hả, hóa ra cô gặp được hóa ra không phải một đôi bệnh tâm thần, mà là ba tên.

Mệnh cô như thế nào khổ như vậy a?

Dung Tự đối với ông trời dựng lên ngón tay giữa, bên trong não đột nhiên vang lên thường xuyên xuất hiện một câu nói.

Em sẽ có báo ứng, Dung Tự..

Ha hả, em gái ngươi báo ứng, kiếp sau cô nhất định đối với đàn ông vô tình như gió mùa thu cuốn hết lá vàng.

Một trận gió thổi qua, bóng dáng Dung Tự nửa trong suốt nhún nhảy một chút.

Cô không phải muốn biến mất đi? Không cần..

Trùng hợp đúng lúc này, trong não Dung Tự đột nhiên truyền đến một tiếng đinh.

Ngay sau đó một trận không phân rõ nam nữ máy móc đột nhiên ở trong đầu vang lên.

"Phát hiện linh hồn thích hợp sống nhờ tinh thần thể, cặn bã hệ thống đang trói định....."

"....3,2,1. Trói định kết thúc, hệ thống kích hoạt, mở ra nhiệm vụ vị diện."

Sau một trận âm thanh keng keng keng chấm dứt, là một trận choáng váng đầu óc hoa mắt, Dung Tự lại lần nữa mở mắt ra, đột nhiên cảm thấy cằm mình truyền đến tim một trận đau đớn.

"Cô cho rằng cô là ai? Cô dựa vào cái gì cùng cô ấy so? Bất quá chỉ là một cái thế thân do tôi tìm đến để gϊếŧ thời gian, tưởng thật là đang cùng tôi yêu đương sao? A, cũng không nhìn xem cô xứng hay không xứng?"