Chương 18: Tiểu biệt nữu…

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

“Hồi thiếu phu nhân, bệnh phong hàn kị thức ăn mặn, đại phu cũng dặn phải ăn ít, này thương nhĩ trứng chim [1], là đuổi hàn giảm đau…..”

Hàm Thư bị bất mãn trên mặt Cung Trác Lương dọa sợ, vội vàng cẩn thận giải thích rõ ràng, thiếu gia hàng năm thường nhiễm chứng bệnh phong nhiệt phong hàn, các nàng đều chu đáo hầu hạ, tuyệt đối không được sơ suất a.

“……. Là như thế a.”

Cung Trác bị lý thuyết y học của Hàm Thư nói cho ngây ngốc, cảm thấy việc này hắn nhận thức kém rất nhiều, hắn trước kia rất ít nhiễm bệnh, cũng không có chú ý qua phương diện này chỉ nghĩ đến bị bệnh nên ăn nhiều ngủ nhiều mới tốt, nguyên lai đều là tự cho là đúng….

Hiểu được nguyên do, Cung Trác Lương ánh mắt nhìn Hàm Thư lộ ra một chút áy náy, lại nghĩ tới

thân thể hiện tại của chính mình mới trước đây bị cảm, cũng là bị trói hai ngày mới cho ăn cơm, nguyên lai đây là cái gọi liệu pháp đói khát a.

Lại nhìn nhìn qua Kiều Ứng Trạch cơm chiều tuy rằng chuẩn bị ít, nhưng đều là đối với bệnh tình hữu ích gì đó, có thể thấy được Hàm Thư bọn họ thật là dụng tâm.

“Nô tỳ vẫn là lần đầu thấy thiếu phu nhân phát giận đâu, có thể thấy được là thật tâm thương yêu thiếu gia.”

Hàm Thư là một nha đầu thẳng thắn hào phóng, thấy Cung Trác Lương vẻ mặt

đối Kiều Ứng Trạch có nhiều trân trọng, trong lòng cũng thập phần cao hứng,

Kiều Ứng Trạch cùng với Cung Trác Lương đối đãi nàng đều ôn hòa, nàng cũng liền can đảm trêu ghẹo hai người một câu, thu thập bàn ăn sau khi ăn xong che miệng cười trộm lui ra.

“Nha đầu kia….”

Cung Trác Lương nhìn thân ảnh Hàm Thư rời đi có điểm không biết nói gì, quay đầu lại nhìn nhìn Kiều Ứng Trạch được bao bọc ngồi dựa vào giường nhỏ, lại bị gương mặt thản nhiên vui sướиɠ cùng ý cười ngượng ngùng của người nọ làm cho như bị điện giật.

“Ta từ nhỏ đến lớn là như vậy, thời tiết thay đổi phải bệnh một hồi, ngược lại làm cho Hàm Thư luyện ra một tay hảo dược thiện.”

Có điểm tự giễu lắc lắc đầu, Kiều Ứng Trạch ngồi dậy một hơi uống xong chén thuốc, đang nhíu mi lại muốn nhẫn xuống vị đắng trong miệng kia, một bàn tay nhỏ nhắn trắng trẻo

cầm cục đường tiến đến trước môi của mình, Kiều Ứng Trạch theo bản năng hơi hơi mở miệng ra, trong miệng lập tức tràn ngập vị ngọt mát lạnh…. Đó là kẹo bạc hà Cung Trác Lương chuẩn bị dụ dỗ tam đệ Kiều Ứng Tử.

“Này….. Không cần đâu.”

Ngậm cục đường hơi hơi giật giật môi, Kiều Ứng Trạch hàm hồ nói thầm một tiếng.

Y đã sớm có thói quen uống thuốc đắng….. Hưởng qua vị ngọt của đường, thuốc đắng cũng lại càng không thể chịu đựng được.

“Cái gì?”

Không có nghe thanh âm Kiều Ứng Trạch nói gì, Cung Trác Lương vòng qua cái bàn ngồi xuống cạnh y, nói thật, người này lúc bệnh không tự giác mang tới loại vẻ mặt biếng nhác, có thể sánh bằng hắn trong ngày thường bộ dáng đứng đắn khiêm tốn câu dẫn nhiều người, cũng càng làm nhiều người đau.

“Ta nói, tổ mẫu bởi vì ta bị bệnh miễn ngươi mấy ngày quy củ, ngươi rốt cục có thể hảo hảo nghỉ ngơi một chút, lười biếng ngủ ngủ.”

Thân thủ nhẹ nhàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ của Cung Trác Lương, Kiều Ứng Trạch dùng nụ cười che dấu xuống cảm xúc của mình, y cũng không muốn như vậy hối hận, nhưng thân thể rét run cùng đầu óc trướng đau làm cho y khó vui vẻ đứng lên.

“Ta cũng không muốn thừa lúc tình trạng này của ngươi a, ngươi nếu có thể hảo hảo, ta thật tình nguyện không ham ngủ nữa đâu.”

Cung Trác Lương vừa nghe lời này nhưng cảm thấy không có tư vị, đưa tay đỡ Kiều Ứng Trạch sắp ngã nói lầm bầm tỏ rõ lập trường, thấy y tươi cười nhưng khó giấu sự suy yếu, cũng không kéo y nói chuyện nữa, phân phó nha hoàn tiến vào thu thập bát đũa chuẩn bị nước ấm tắm rửa.

Bọn nha hoàn thu thập xong gian phòng, ở trên giường lót hai lớp đệm chăn, Cung Trác Lương dìu Kiều Ứng Trạch từ bồn tắm trở về giường nghỉ ngơi, uy y uống nước đường

gừng, để Kiều Ứng Trạch trần trùng trục đầu tiên che trong một ổ chăn dày để xuất mồ hôi, sau đó đổi lại giường khác, Cung Trác Lương lại cầm một cái áσ ɭóŧ khô ráo thế nào cũng phải tự mình mặc cho Kiều Ứng Trạch, ngăn cách đem Kiều Ứng Trạch sờ sờ nhanh chóng cho người ta nóng lên, mới mĩ mãn đem chăn đệm giường thấm mồ hôi làm rút ra, tắt đèn chính mình đi đến gian ngoài.

Đắp chăn tựa trên giường nhỏ, Cung Trác Lương lật xem sách giải trí để trên bàn của giường nhỏ, dần dần nhàm chán, hắn ở Kiều phủ hơn một tháng, mỗi ngày ăn ngon uống ngon dưỡng thành trên người rốt cục có chút thịt, cái đầu cũng ẩn ẩn lớn lên, này đều làm cho Cung Trác Lương rất cao hứng, nhưng theo nhu cầu vật chất đầy đủ thỏa mãn, Cung Trác Lương có khi rảnh rỗi cũng truy đuổi nhu cầu tình thần, đem thư phòng của Kiều Ứng Trạch sau khi lục lọi một lần lại một lần, hắn không khỏi cảm thán thời đại này thiếu thốn thức ăn tinh thần.

Đó là một vũ khúc thái bình trong thời đại giàu có và đông đúc, người đọc sách tuy rằng quý giá như nhau, nhưng bách tính nhận biết chút tác phẩm thư pháp lớn nhưng cũng không ít, cho nên sách vở tạp chí thời đại này chủng loại vẫn là rất nhiều, hơn nữa truyện huyền thoại cũng rất phổ biến, cũng chính là tương đương với tiểu thuyết hiện đại, người viết sách này tuy rằng không thể so với văn nhân cao quý đứng đắn, nhưng địa vị cũng chỉ là kém một chút, có chút danh khí cũng sẽ được xưng là ‘chuyên gia’.

Mà này hoặc thanh lưu hoặc vốn trong lời nói ướŧ áŧ tầm thường, Cung Trác Lương thừa nhận trong đó quả thật có một chút kinh điển, nhưng đại đa số Cung Trác Lương xem ra cũng là chuyện xưa tình tiết đơn điệu, nội dung cẩu huyết đến rối tinh rối mù, ai bảo hắn

là một con mọt sách đã đọc qua tất cả tạp thư từ xưa đến nay từ nội đến ngoại đâu, cho nên nhìn một thời gian ngắn thật sự nhìn không được lâu, Cung Trác Lương bắt đầu trong đầu nổi lên ý niệm

trở về nghiệp cũ.

Tuy rằng hắn trước kia là viết ma huyễn, nhưng đối với võ hiệp tu chân cũng rất yêu thích, tu chân hắn thừa nhận mình viết không tới, tại đây niên đại kính sợ quỷ thần cũng rất khó lưu hành nổi tiếng, nhưng võ hiệp là tuyệt đối không thành vấn đề, dù sao ở trong đầu người hiện đại, thế giới giang hồ đã muốn thập phần hoàn thiện khuôn khổ, hắn chỉ cần dung nhập chính mình thành diễn viên là đến nơi, mà đem giang hồ đặt vào cổ đại, đây tuyệt đối là một cái thế giới hoàn toàn mới…….

Nghĩ đến có thể đem bộ sách xuất sắc của chính mình chân chính xuất bản đi, trong lòng Cung Trác Lương sáng tỏ thông suốt, cảm xúc phiền toái cùng áp lực khi bị nhốt như nữ nhân tích tụ nhất thời trở thành hư không.

“Không thể mang Thành vương hầu đi cùng, lại không hiểu thi từ ca họa, ta cũng chỉ có thể bằng vốn ban đầu đi kiếm cơm, chính mình phấn đấu giàu.”

Ngoài miệng nói thầm như tự giễu, Cung Trác Lương nụ cười trên mặt cũng là tràn đầy tin tưởng, có lẽ hắn còn muốn lấy tên cùng thân phận Cung Trác Nghiên sống thật lâu, nhưng hắn cũng sẽ không bị thân phận này giam cầm chính mình, thật sự biến thành một người chỉ biết bà chủ ‘cung đấu’, hắn muốn cho Cung Trác Lương tên này đường đường chính chính được thật nhiều người thừa nhận cùng tung hô!

Cung Trác Lương tâm tình tốt lập tức dâng trào nhiệt huyết (nguyên văn là kê huyết- máu gà), hận không thể lập tức

có thể có ai chia sẻ kế hoạch của chính mình, hắn người thứ nhất nghĩ đến tự nhiên chính là Kiều Ứng Trạch, vì thế cũng không quan tâm người nọ có phải hay không đã ngủ say, liền lung tung mặc áo ngủ chạy vào buồng trong, cũng may hắn rốt cuộc nhớ rõ Kiều Ứng Trạch đang bị bệnh, cho nên chạy hai bước liền thả nhẹ động tác, để nến xuống rón ra rón rén tiến đến bên giường, đang cười trộm nghĩ muốn xem dung nhan khi ngủ của y, lại ngoài ý muốn phát hiện y cuộn mình trong chăn run nhè nhẹ.

“Tướng công, ngươi làm sao vậy?”

Cung Trác Lương tâm tình đang rất tốt lập tức bay đi như không có, hắn vội vàng đem nến đến bên giường, sau đó cởi giày trèo lên giường nhìn Kiều Ứng Trạch, thấy y chính là nhíu mày hơi hơi run run mình, liền thân thủ đi sờ trán y, may mắn không phải rất nóng.

“Không có việc gì, ta chính là ngủ có chút lạnh, nhưng lại ồn ào đến ngươi sao?”

Đột nhiên tới gần ấm áp làm cho Kiều Ứng Trạch ngẩn người, lập tức tươi cười trấn an nhìn Cung Trác Lương, y trời sinh tính sợ lạnh, mùa đông tay chân đều lạnh lẽ, phía nam lại có chút ẩm thấp lạnh lẽo, trong phòng đốt quá nóng y liền thượng hỏa hư táo [2], cho nên mùa đông với y mà nói thập phần gian nan, hơn nữa y hiện tại lại nhiễm phong hàn…..

Lúc trước vẫn có Cung Trác Lương ôm ngủ, Kiều Ứng Trạch nhưng thật ra quên mất điều này, thẳng đến khi bị đông lạnh tỉnh mới ý thức được trong phòng không có thêm bếp lò nào, y không nghĩ quấy rầy Cung Trác Lương đang ngủ say, vốn dự định chịu đựng một chút cho qua, không nghĩ tới Cung Trác Lương lại đột nhiên đi vào, điều này làm cho Kiều Ứng Trạch cũng thực kinh ngạc, phải biết rằng người này luôn luôn ngủ rất sâu, ngay cả sét đánh đều không làm hắn tỉnh được.

“Là ta còn chưa ngủ, ngươi lạnh như thế nào không nói cho ta chứ?”

Cung Trác Lương sờ vào trong chăn, chỉ cảm thấy tay chân Kiều Ứng Trạch đều là lạnh lẽo, vội kéo chuông gọi nha hoàn trực đêm, để nàng nhóm thêm cái bếp lò cùng thêm đệm chăn, lại bảo nấu nước nóng đem đến, sau đó dùng chăn quấn kín Kiều Ứng Trạch, uy y uống nước ấm lại cho y ngâm chân.

“Không nghiêm trọng như thế đâu…..”

Kiều Ứng Trạch thân thủ muốn chính mình uống nước, nhưng lại bị Cung Trác Lương trừng mắt thở phì phì đành phải dừng lại động tác, thành thật để cho hắn lăn qua lăn lại xong rồi, sau đó bị ôm lấy cùng chui vào trong ổ chăn.

“Thêm nhiều bếp lò sẽ khô nóng, vẫn là trước nhịn một chút đi.”

Để Kiều Ứng Trạch ghé vào bên hông mình, Cung Trác Lương đem tay y nắm để ở trên bụng mình, khẩu khí có chút không tốt lắm, đã oán Kiều Ứng Trạch không chiếu cố tốt cho thân thể của chính mình, lại là tự trách mình lo nghĩ việc tư không quan tâm y nhiều hơn.

“Ngươi không cần cùng ta, sẽ truyền bệnh khí cho ngươi, ngươi đi ngủ đi.”

Kiều Ứng Trạch giật giật muốn từ trên người Cung Trác Lương đứng lên, mỉm cười khuyên Cung Trác Lương rời đi, tuy rằng y thập phần quyến luyến nhiệt độ cơ thể ấm áp của người này, nhưng y không nghĩ như vậy phiền toái Cung Trác Lương, hay phải nói là….. Y không muốn làm cho Cung Trác Lương cảm thấy rằng chính mình phiền toái.

“Đừng lộn xộn, khí nóng đều thoát ra đi, thanh thanh (thanh âm) gọi ta một tiếng nương tử đâu, người một nhà có người khách sáo như ngươi sao?”

Bị thái độ xa cách của Kiều Ứng Trạch

làm phát giận, Cung Trác Lương kéo thắt lưng một cái đem người khóa vào trong lòng ngực, nhìn y biểu tình khó xử đã cảm thấy trong lòng buồn phiền.

Nguyên bản Cung Trác Lương cho là hai người bọn họ thật thân mật, chính mình có chủ ý gì người thứ nhất nghĩ đến muốn nói chính là y, hiện tại ngẫm lại mới phát hiện, trừ mình chủ động hỏi ra Kiều Ứng Trạch sẽ trả lời, nếu không hết thảy sự tình y đều chôn ở rong lòng, nghĩ muốn cái gì cần cái gì cũng chưa bao giờ cùng chính mình nói….. Thật giống như y chính là cố gắn làm tròn trách nhiệm của một trượng phu, cũng không để ý đối phương có hay không sẽ hồi báo y cái gì.

“Thực xin lỗi, Trác Trác, ta không có ý tứ gì khác, ta nghĩ là không muốn làm phiền ngươi.”

Từ trong lời nói của Cung Trác Lương nhận ra hắn bất mãn, Kiều Ứng Trạch vội vả muốn giải thích, y chính là bởi vì thích tiểu nương tử của y, cho nên mới sợ hắn phiền chán bất mãn bộ dạng mình bệnh a.

“…… Ngươi không sai, nhưng thật ra ta cuối cùng vẫn làm phiền ngươi, ta thật sự là rất không tự giác, về sau nhất định sửa.”

Nhìn Kiều Ứng Trạch bộ dáng bất an khẩn trương, đầu Cung Trác Lương bình tĩnh xuống, ý nghĩ vòng vo hai vòng có điểm hiểu được ý tưởng không được tự nhiên, Cung Trác Lương rất có xúc động muốn thở dài an ủi, vì thế hắn cố ý tức giận hừ hai tiếng, quyết định chờ Kiều Ứng Trạch hết bệnh rồi lại nghĩ muốn như thế nào trừng phạt y.

“Không phải, ta không cảm thấy ngươi phiền toái, ngươi đừng sửa, Trác Trác, ta rất vui vẻ….. Trác Trác.”

Ta thích ngươi nói như vậy rốt cuộc không thể nói ra miệng, Kiều Ứng Trạch khẩn trương nhìn Cung Trác Lương, sợ hắn trong cơn tức giận thật sự không để ý đến chính mình.

“Vậy ngươi đuổi hay không đuổi ta ra ngoài ngủ?”

Cung Trác Lương vừa nhấc cằm hừ hừ hỏi Kiều Ứng Trạch, nhận được đối phương cắn môi lắc đầu.

“Vậy ngươi có việc có hay không nói với ta?”

Cung Trác Lương cằm lại nâng lên một chút tiếp tục hỏi, sau đó nhận được đối phương do dự mím môi gật đầu một cái.

“Ta đây nếu nói, hoan nghênh đến làm phiền nhé?”

Tách ra hai cánh tay làm tư thái ôm ấp, trên mặt Cung Trác Lương cuối cùng cũng sáng sủa hơn, mà Kiều Ứng Trạch khóe miệng rốt cuộc cũng lộ ra ý cười, cúi người bên hông ghé vào trên người Cung Trác Lương, gắt gao đưa hắn kéo vào trong lòng ngực.

Ôm lấy này nhiệt độ cơ thể thân quen, Kiều Ứng Trạch lần đầu tiên

khi bị bệnh cũng có thể ngủ an ổn như thế, một đêm ngủ ngon……

XXXXXXXXXXXXXXXXXXXXX

Mơ mơ màng màng từ trong giấc ngủ say tỉnh lại, cảm giác bàn tay đang ở một nơi ấm áp, Kiều Ứng Trạch động thủ sờ sờ, kịp phản ứng đây là bụng nhỏ của Cung Trác Lương, sau đó y đυ.ng đến một xâu thịt vù vù….

Mở mắt ra xoát rút tay về, mặt Kiều Ứng Trạch đỏ lên, theo bản năng nghiêng đầu nhìn nhìn nương tử nhà mình đang vù vù say ngủ, thấy hắn không phản ứng chút

nào, Kiều Ứng Trạch trộm nhẹ nhàng thở ra, sau đó mím môi do dự một chút, sau đó chậm rãi tiến đến khóe miệng Cung Trác Lương hôn một cái, lúc này mới nhẹ chân nhẹ tay khoác quần áo xuống giường.

Không biết là có phải bởi vì ngủ tốt lắm Kiều Ứng Trạch hôm nay cảm giác tinh thần phi thường tốt, đầu cũng không đau, thân thể tuy rằng thực yếu ớt, nhưng trừ bỏ có điểm ho ra thì không có cảm giác khó chịu gì, nhưng là lại giống như đã muốn nhanh chóng khỏi hẳn.

Sau khi mặc tốt quần áo đến gian ngoài kéo chuông, Kiều Ứng Trạch nhẹ nhàng đi mở cửa, ý bảo bọn nha hoàn không kinh động thiếu phu nhân đang ngủ say trong phòng, sau khi nhẹ chân nhẹ tay rửa mặt xong, trước hết đi thư phòng, để cho các nàng chờ thiếu phu nhân sau khi tỉnh lại tới gọi mình, trở về cùng nhau dùng cơm.

“Thiếu gia vậy mà nhanh khỏe lại như vậy, nhất định là công lao của thiếu phu nhân, nô tỳ cái này thông báo cho lão phu nhân đi.”

Theo đến thư phòng hầu hạ Kiều Ứng Trạch, Hàm Thư thật là thay hai người vui mừng, nghĩ thầm thường ngày thiếu gia bị bệnh phải đến năm, bảy, mười ngày mới tốt, sau khi thiếu phu nhân vào cửa thiếu gia liền từ từ có sức sống, lúc này bị bệnh cũng là một ngày liền tốt, nếu lão phu nhân biết, chắc chắn sẽ càng thêm yêu thương thiếu phu nhân.

“Chậm đã…. Trước đừng nói cho tổ mẫu ta đã khỏe, ta đều có tính toán.”

Gọi Hàm Thư đang muốn rời đi, Kiều Ứng Trạch cầm bút ở trên giấy nhẹ nhàng vẽ, trong lòng quyết định chủ ý, khóe miệng không tự giác gợi lên một độ cung nhợt nhạt.

“Vâng, nô tỳ đã biết.”

Hàm Thư khó hiểu mở trừng hai mắt, nhưng từ trước đến nay nàng đều thành thật nghe lời hỏi nhiều cũng vô dụng, vì Kiều Ứng Trạch đổi nước ấm liền lui xuống, mà ngay cả người kề cạnh bên Kiều Ứng Trạch, cũng chịu đựng không được tò mò trong lòng không có xem bức tranh trên bàn liếc mắt một cái.

Kiều Ứng Trạch hết sức chăm chú cúi đầu vẽ, thẳng đến khi Văn Thư báo lại thiếu phu nhân đã tỉnh, thời điểm mời Kiều Ứng Trạch trở về phòng dùng cơm,y mới dần dần thu bút lông, sau đó tầm mắt quyến luyến nhìn dung mạo người trong bức tranh, liền đem bức tranh bỏ vào trong bếp lò, cháy sạch không lưu lại một chút dấu vết… Đó là bức tranh y tưởng tượng ra, Cung Trác Lương bộ dáng khi mặc nam trang.

*** Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: ngày hôm qua bị mất mạng, tất cả mạng lưới

trang đều có thể mở liền JJ cùng JJ hậu cung mở không ra, vì thế ta rối rắm thật lâu, không số chữ các loại gây sức ép cho ta….

Vốn dự định hôm nay thêm 2 chương, nhưng thời gian không cho phép, vì thế vẫn là một chương số lượng nhiều một chút, tìm thời gian bổ sung. ô ô~~~

***Phong Hạ nói ra suy nghĩ của mình: đã lếch thêm một chương nga~~~ Edtit mà gato muốn chớt với hai anh, ngọt chớt tui. Cơ mà có ai xem Trùng sinh chi danh lưu cự tinh hơm? Tui hụt hẫn quá, không phải vì phim không giống nguyên tác hay là kết không phải đam mỹ mà tui hụt hẫn vì tình cảm của Phong tổng bỏ ra cuối cùng chỉ nhận lại được tấm lưng của Vân Tu, Lệ Duệ cũng thế. Tui thử hỏi Vân Tu gặp nạn có người cứu, VT gặp trở ngại có Phong Cảnh, VT khó khăn có Lâm Huyên ra nói giúp, VT cũng có một Liễu Nghệ hết mình giúp đỡ anh ấy. Anh ấy quá hạnh phúc. Còn Phong Cảnh…. Phong tổng anh nói với VT “có tôi ở đây”, tụi em cũng muốn nói là “Phong Cảnh chỉ cần anh quay đầu sẽ nhìn thấy tụi em đứng đây nhìn anh”. Từ Hải Kiều! Hải Bảo sẽ là tán ô che mưa chắn gió cho anh, anh không cần đi che cho người khác để bản thân mình bị ướt nửa! =))) Lạc đề mất rồi hehe…

P.s Thông báo là mai Phong Hạ về quê, đại khái khoảng 2 tuần nữa mới có chương mới ~ing *xấu hổ* *ngượng ngùng*

[1] nó đâyCông Giá - Chương 18: Tiểu biệt nữu…[2] search không ra a! Huhuhu… 上火虚燥