Chương 37: Cố thị cho đến bây giờ đều si tình

Nguyên Thương lại xem thường. Đời sau xuất hiện bom nguyên tử, chết đâu chỉ vạn người? Sinh sinh tử tử nàng thấy cũng nhiều, độc chết vạn người, sao có thể khiến nàng động dung?

Nàng thản nhiên nói: “ Thì tính sao? Cùng ta không quan hệ! “

Vốn nghĩ đến sẽ làm đối phương kinh ngạc động dung, đối phương lại không hề bị lay chuyển, Thần Cơ Tử thấy vậy liền nóng nảy, nói:

“ Ngươi lo lắng thân phận nữ nhi bị tiết lộ, muốn rời khỏi hoàng thành đúng không? Đơn giản a! Chỉ cần ta và Hoàng đế các ngươi nói một tiếng, nói ngươi thiên tư thông minh, mang ngươi đi Thần Y Môn học y tập võ, Hoàng đế sẽ lập tức hạ chỉ cho ngươi đi theo ta. Đến lúc đó trừ bỏ hoàng thành, ngươi muốn đi chỗ nào không được? “

Nguyên Thương là một sát thủ, thuộc phái hành động trực tiếp, đầu tiên nghĩ đến là dựa vào năng lực bản thân giải quyết vấn đề, đánh bại mục tiêu, mà không phải là lợi dụng người khác. Nghe lời của Thần Cơ Tử nói, mới phản ứng lại.

— Đúng vậy! Như vậy cũng có thể! Vì sao nàng nhất định phải lén lút, mạo hiểm tánh mạng chạy khỏi hoàng thành? Sớm biết thế, lúc Trần Tam đến, để Trần Tam mang nàng đi chẳng phải tiện hơn?

Đã như vậy….

“ Ngươi muốn cái gì? “

Nguyên Thương đến từ thế giới ngầm ở xã hội hiện đại nơi mà lợi ích đặt lên trên hết, sao không rõ?

Đừng nhìn lão nhân này tính tình giống như tiểu oa nhi, nhưng, có thể mặt không đổi sắc nói về chuyện chính mình bày ra ôn dịch tàn sát trên vạn người, có thể ngu ngốc?

Thần Cơ Tử lập tức từ trên ghế nhảy dựng lên, “ Ta muốn ngươi bái ta làm sư phụ! Ta muốn thuốc phương của ngươi! “

Nguyên Thương sao đáp ứng? Sư phụ? Nàng muốn là tự do, sao còn tìm một vị sư phụ đến quản thúc mình. Thời đại này, tôn sùng《 Thiên – địa – quân – thân – sư 》[ Trời – Đất – Vua – Phụ mẫu – Sư phụ ] , một ngày làm thầy cả đời làm cha, vài vị ở Tô phủ kia chính vụ bận rộn, hơn nữa vì các loại nguyên do nên không thể quản nàng, nhưng người này là ai, là võ lâm cao thủ, có danh phận thầy trò, hắn còn không đem nàng đùa bỡn trong lòng bàn tay?

Chuyện này kiên quyết không đồng ý!

Nguyên Thương lạnh lùng nói: “ Làm sư phụ ta? Ngươi còn chưa đủ tư cách! Ngươi làm đồ đệ ta cũng không sai biệt lắm! “

Nói câu sau, vốn chính là Nguyên Thương nói đùa, châm chọc hắn, ai biết lão nhân này thế nhưng hai chân lập tức khom xuống, quỳ rạp trước mặt Nguyên Thương, miệng hô:

“ Sư phụ tại thượng, nhận của đồ nhi một lạy! “ Cụp cụp cụp ba tiếng, đầu dập trên mặt đất ba cái.

“ Ngươi… “ Nguyên Thương biểu tình nháy mắt cứng đờ. Dù Nguyên Thương vốn không đem tôn ti đặt ở trong mắt, nhưng cũng không khỏi tiến lên nâng hắn dậy, nói, “ Ngươi mau đứng lên! Ngươi làm cái gì vậy? “ Kiếp trước nàng đã bị Linh đại nhân hun đúc, mang theo một chút phẩm chất của người Hoa, trong tiềm thức tôn kính người già. Linh hồn của nàng cũng mới hơn hai mươi tuổi, một lão nhân hơn chín mươi tuổi đối với nàng quỳ xuống dập đầu, nàng sao nhận nổi?

Thần Cơ Tử lại quỳ trên đất không đứng dậy, nói: “ Ngươi đáp ứng cho ta bái sư rồi, ta đã dập đầu, ngươi không thể đổi ý! “

Thần Cơ Tử là võ lâm ngũ đại tông sư, võ nghệ cao tuyệt, hắn không đứng dậy, Nguyên Thương làm sao có khả năng kéo hắn lên?

Ngay tại lúc Nguyên Thương đau đầu, ngoài cửa Tô Ấm nghe thấy động tĩnh, đẩy cửa tiến vào, tay cầm trường kiếm, liền muốn đâm về phía Thần Cơ Tử. Thần Cơ Tử tay áo phất một cái, khiến hắn liên tục lui về phía sau.

“ Xú tiểu tử, nhìn cho rõ ràng ta là ai! “

Tô Ấm nhìn chăm chú, lúc này mới thấy rõ ràng bộ dáng hắn, kinh ngạc nói:

“ Thần Cơ Tử tiền bối? “

“ Nhóc con a, nửa năm không gặp, ngươi lại cao hơn? “

Thần Cơ Tử ngồi trên mặt đất, nói:

“ Tiểu Công Tôn gần đây có khỏe không? Ta nhớ rõ hắn lúc trước thường đánh tiểu tử Tô Phong đến khóc nhè? “

Tô Ấm sửng sờ, thiếu chút nữa nói không ra lời — Tiểu Công Tôn… Là sư phụ? Tiểu tử Tô Phong… Là nói Triệu quốc công đại nhân?

Thần Cơ Tử thấy Nguyên Thương vẫn không tỏ thái độ, phục ở trên mặt đất giả khóc nói:

“ Ta mệnh thật khổ a — rõ ràng đã đáp ứng rồi, sao có thể không giữ lời? Đáng thương ta một lão nhân gia hơn chín mươi tuổi, đều đã cầu xin ngươi như vậy… “

Nguyên Thương thấy hắn như thế, biết không đáp ứng là không được. Công phu vị này cùng sư phụ Minh Huy Công chúa là cùng một cấp bậc! Tô Ấm ở đây, nếu chuyện thần y hướng nàng quỳ xuống lan truyền ra ngoài, người trong thiên hạ biết đến sẽ lên tiếng phê phán nói nàng là ' Bại hoại '!

“ Ngươi đứng lên! Ta chỉ cho ngươi cách làm thuốc phương là được! “

Thần Cơ Tử lập tức tinh thần chấn hưng nhảy dựng lên, người cũng không già đi, thắt lưng cũng không cong, vẻ mặt tươi cười như đạt được mục đích, nói:

“ Tốt! Hiện tại ngươi chính là Thái sư tôn của Thần Y Môn! Sư phụ, ngươi cần phải đem phối phương độc dược cùng dược thiện đều cho ta! “

Nguyên Thương hướng Tô Ấm đưa một ánh mắt, Tô Ấm gật đầu, đi ra ngoài giữ cửa.

Nguyên Thương nói: “ Phối phương dược thiện? Cái gì là phối phương dược thiện? “

Thần Cơ Tử thấy nàng muốn chơi xấu, trừng lớn mắt nói: “ Sao lại không có? Sư phụ, ngươi mỗi ngày làm cho Công chúa, chẳng lẽ không phải là dược thiện? “

“ Đừng gọi ta là sư phụ! “ Nguyên Thương có chút đau đầu nói: “ Ngươi cũng không phải không biết, ta bất quá là vì muốn rời đi nên mới làm vài món ăn có lệ cho Công chúa mà thôi, này thì gọi là dược thiện gì? “ Không phải Nguyên Thương không muốn nói cho hắn, thật sự dược thiện không giống với thuốc, trong đó chẳng những phối hợp với các vị thuốc, còn có độ lửa, nêm nếm gia vị, hơn nữa những gia vị này đều là tùy tâm tùy lúc mà làm, cũng không có đặc biệt chú ý đến phân lượng.

Thần Cơ Tử vừa nghe, lập tức lượn vòng quanh nàng nói:

“ Mặc kệ! Mặc kệ! Sư phụ, ngươi nhất định phải nói cho đồ đệ ta! Đừng cho là ta nhìn không ra! Dược thiện của Công chúa ta đã nhìn thấy, mặc kệ phân lượng hay độ lửa đều chuẩn xác, không phải dụng tâm đến cùng, sao có thể làm ra được? “

Nguyên Thương trong lòng cả kinh, nhíu mày nói: “ Ta chưa từng dụng tâm đến cùng? “

Thần Cơ Tử vừa nghe mặc kệ: “ Ta nhìn có thể sai? Lão đạo sống hơn chín mươi tuổi, vừa thấy ngươi liền biết hồng loan tinh động [ vui vẻ vì tình ], xuân tâm nhộn nhạo! “

Tiếp theo giống như nhớ tới cái gì, vỗ đầu mình, nói, “ Sư phụ, hay là ngươi sợ nha đầu tiểu Công chúa kia? Ừ, không sai không sai, những người Cố gia đều như vậy, xúc động lên một cái so với một cái đáng sợ hơn! Sư phụ ngươi nên cách xa nàng một chút! Tiểu gia hỏa này, năm đó lúc Hoàng hậu qua đời, còn thiếu nhảy vào quan tài tuẫn táng! Nhìn thì so với nam nhân còn tiêu sái đại khí hơn, kích động lên lại muốn hù chết người, năm đó còn dùng kiếm chỉ ta, la hét nói nếu ta không cứu được Hoàng hậu, muốn diệt cả Thần Y Môn ta đấy! “

Thần Cơ Tử giơ cằm lên cho nàng xem, chỉ vào một chỗ bên trái cằm, nói, “ Ngươi xem, ngươi xem! Nàng đem râu của ta đều nhổ! Xú nha đầu này, thật sự là vô pháp vô thiên! Một chút cũng không tôn trọng lão nhân gia ta! “

Nguyên Thương thầm nghĩ: Ngươi này già mà không kính, còn trông cậy người khác tôn trọng ngươi?

Nhưng mà nghe xong lời Thần Cơ Tử nói, càng nghĩ càng không thích hợp, nói: “ Ngươi vừa rồi nói, Minh Huy Công chúa thiếu chút nữa nhảy vào quan tài tuẫn táng? Còn tiêu sái đại khí? “

Đây là Minh Huy Công chúa sao? Sao nghe không giống chút nào?

Thần Cơ Tử xua tay nói: “ Không phải không phải! Cái gì Minh Huy Công chúa, không có nghe nói qua, ta nói là Trưởng Công chúa – Cố Thường Y! “

Nguyên Thương cái trán nổi gân xanh, nghiến răng nghiến lợi nói: “ Trưởng Công chúa ở Bắc cương! Chẳng lẽ ngươi không biết, ta là Phò mã của Minh Huy Công chúa Cố Nguyệt Mẫn? “

“ Cố Nguyệt Mẫn? Cái đứa bé nho nhỏ, hồng hồng, được Cố Thường Y ôm ở trong lòng kia? Nha nha, ngươi thú [ cưới ] là nàng? Ôi, nhớ lầm nhớ lầm! Ta tưởng là tiểu nha đầu Cố Thường Y kia đấy! Ta đã nói tiểu nha đầu đó sao có khả năng lập gia đình! “

Cố Thường Y hiện tại hơn ba mươi tuổi đi? Làm sao là tiểu nha đầu? Bất quá, ở trong mắt lão thần y, dưới sáu mươi tuổi đều có thể gọi là ' tiểu tử kia '!

Thần Cơ Tử lúc này biểu tình dò xét gật đầu nói: “ Cố Nguyệt Mẫn? Tiểu gia hỏa này tốt! Năm đó ta thấy chính là điềm đạm nho nhã, ừ, sư phụ, ngươi thú không sai! “Nguyên Thương tức giận nói: “ Sao lại thú không sai? Ta là nữ tử! “

Thần Cơ Tử ngạc nhiên nói: “ Có liên quan gì? Cố gia đời đời đều có tình si — Cố Thái tổ Hoàng đế, năm đó là thái tử Cố Chấn Kiền, Hoàng đế Cố Kiến Khôn hiện giờ, còn có tiểu nha đầu Cố Thường Y, người nào không phải? Ta xem thế hệ này, liền dừng ở trên người Cố Duệ cùng Cố Nguyệt Mẫn! “

Nguyên Thương cười lạnh: “ Nếu để cho Minh Huy Công chúa biết, đầu ta còn có thể ở trên cổ sao? Đến lúc đó ngươi muốn tìm ta lấy phương thuốc, đi vào trong quan tài mà tìm đi! “

Thần Cơ Tử vội vàng tiến lên giữ chặt góc áo nàng, nói: “ Không được, không được! Ta không nói, ta không nói còn không được sao? Bất quá, ngươi đem phối phương dược thiện cũng cho đệ tử! “

Nguyên Thương chỉ đành bất đắc dĩ nói: “ Được rồi! Chờ rời khỏi hoàng thành từ từ nói cho ngươi! Đừng một câu một câu xưng đệ tử, cũng đừng gọi ta sư phụ, gọi tên ta là được! Ta gọi ngươi là Thần Cơ Tử, ngươi gọi ta là Tô Kì! “

Vì thế, thừa dịp Công chúa điện hạ còn bị cấm túc, già trẻ hai người lập tức cùng bàn mưu kế rời khỏi hoàng thành.

Hoàng đế đối với thần y quả nhiên hữu cầu tất ứng, yên tâm mạnh dạn để cho Nguyên Thương đi, còn chuẩn bị mở tiệc tiễn đưa.

Nguyên Thương chặn lại nói: “ Phụ hoàng nhật lí vạn ky [ hàng ngày có nhiều việc, bận rộn ] , làm vậy sẽ khiến nhi thần hoảng sợ! Đại Yến quốc nay binh phong nổi lên bốn phía, rất cần quân lương quân tư [ lương thực, tiền tài ] , sao có thể tốn kém vì nhi thần? “

Đùa gì thế? Sự tình nếu nháo lớn, để cho Minh Huy Công chúa biết, nàng còn có thể đi sao?

Hoàng đế vui mừng hớn hở, thật to khen ngợi nàng có lòng trung thành, có hiếu tâm. Vì thế Nguyên Thương lập tức trở lại phủ Phò mã thu thập quần áo chuẩn bị đi.

Nhưng phủ Phò mã cũng không phải ra dễ như vậy, đầu tiên Tô Ấm liền kéo nàng lại, vô cùng đơn giản nói ba chữ: “ Ta muốn đi! “

Nguyên Thương nói: “ Có võ lâm thái sơn tông sư bảo hộ ta, làm sao có chuyện? “

Tô Ấm nói: “ Ta muốn bảo hộ người, không thể để cho người khác nhìn ra người là nữ tử! “

Nguyên Thương xem thường nói: “ Không cần lo lắng. Lão nhân gia hắn là thần y, liếc mắt một cái liền nhìn ra ta là nữ tử, cũng không có lắm miệng. “

Tô Ấm thiếu niên lãnh khốc mắt lại hàm lệ, nói: “ Thiếu gia, người không phải là không cần ta chứ? “

Nguyên Thương còn có thể làm sao? Chỉ có thể nói: “Được rồi! “

Bên này xong xuôi, thị vệ phủ Phò mã cùng binh sĩ Tô gia lại đến nữa.

“ Gia, chúng ta cũng đi! “

Nguyên Thương nhìn diễn võ trường, mênh mông bao la hơn hai trăm người, nói: “ Ta đây là đi theo Thần Cơ Tử đại nhân học y, cũng không phải là đi du ngoạn! Nhiều người như vậy sao có thể đi? “

Một người thị vệ tên là Mộ Sính nói: “ Phò mã lần trước mới bị ám sát, chính là bởi vì hộ vệ quá ít! Lần này nói cái gì chúng ta cũng muốn đi theo Phò mã, nếu không bệ hạ phái chúng ta tới làm gì? “

Bên kia giáo úy binh Tô gia cũng không cam lòng yếu thế nói: “ Gia, chúng ta biết ngươi là võ lâm cao thủ, nhưng võ lâm cao thủ cũng không đấu lại nhiều người! Thần Cơ Tử kia dù là Bắc Đẩu võ lâm, cũng không thể ngăn được thiên quân vạn mã, làn tên mũi giáo a! “

Nguyên Thương lần này nói cái gì cũng không đáp ứng! Mang theo một tên Tô Ấm cũng đủ khiến nàng đau đầu, còn mang theo một đống thị vệ? Sau đó có cần mang theo luôn nha hoàn, người hầu? Hay cả hành lý xe ngựa? Đến lúc đó như thế nào trốn?

Huống hồ, những tên thị vệ này tình nguyện vì nàng vào sinh ra tử, nếu nàng chuồn mất, đám thị vệ này không chừng sẽ bị chém đầu, nàng sao nhẫn tâm?

Nghĩ đến đây, nàng bỗng nhiên cả kinh — Khi nào thì, nàng bắt đầu đem Tô Ấm xem là người một nhà? Khi nào thì, nàng bắt đầu để ý sống chết của thị vệ phủ Phò mã?

Hai mươi tên thị vệ cùng hai trăm lão binh dây dưa nàng hơn nửa ngày, Nguyên Thương rốt cục tìm được biện pháp giải quyết.

Nguyên Thương xuất ra phương pháp huấn luyện bộ đội đặc chủng của đời sau, viết đầy mười trang giấy cho bọn hắn, đại ý nói: Không phải ta không mang theo các ngươi đi, là các ngươi không đủ khả năng! Này, đây là tiêu chuẩn thủ hạ của ta, các ngươi khi nào đủ tư cách, thì có thể đi theo ta xông xáo võ lâm!

Nguyên Thương cũng không sợ mấy thứ này tiết lộ ra ngoài. Phủ Phò mã chỉ tồn tại hai loại, chính là đã khắc kí hiệu hộ vệ ' Tô Kì ', còn có một loại, chính là hạ nhân của phủ Công chúa đem phủ Phò mã từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài giám thị kín không kẽ hở. Nghe nói những người này chịu sự quản lý của Mặc Ngôn, đem phủ Phò mã bao vây như thùng sắt. Mấy thứ này sẽ trong thời gian nhanh nhất đưa đến phủ Công chúa đi, rơi vào trong tay Công chúa, người bên ngoài tất nhiên là không thể chạm tới.

Nguyên Thương giải quyết người phủ Phò mã xong, lập tức đem bao quần áo nhẹ nhàng lên ngựa, cùng Thần Cơ Tử rời đi. Nàng chạy trốn trước khi tin tức rơi vào trong tai Công chúa. Nếu không, còn không biết Minh Huy Công chúa thông minh như vậy chuẩn bị cái gì đợi nàng.

Rời đi hoàng thành, ra khỏi đại môn thành Tây kinh thành, Nguyên Thương quay đầu nhìn vào trong thành, chợt có cảm giác mất mác khôn tả, giống như đã đánh mất một vật gì đó ở trong hoàng thành.

———————————–

P/S: Bạn Nguyên Thương đã chạy trốn thành công. Chúc mừng bạn, sau bao nhiêu nổ lực =))).