Chương 2

Ngày đó vẻ mặt Tề Nghiên phức tạp bảo ta quay về, sau đó hạ thánh chỉ, phong ta làm Hoàng hậu.

Tiểu Thúy vô cùng kinh ngạc, nơm nớp lo sợ, “Nương nương, không phải người đã hạ dược vào trứng gà hấp đó chứ?”

Ta cầm thánh chỉ mà giống như đang cầm củ khoai lang nóng phỏng tay, nghe muội ấy nói như vậy liền nhịn không được trợn tròn mắt, “Nói bậy, trứng gà đều do chính tay muội lấy từ trong chuồng gà, cả quá trình ta nấu muội đều xem, trứng gà này chính cống như thế nào muội có thể không rõ sao?”

Thành phần chính cống, cách làm chính cống, mùi vị cũng chính cống luôn, rõ ràng là không còn gì giản dị tự nhiên hơn món trứng hấp này nữa.

Còn về tại sao Tề Nghiên tự nhiên động kinh cho ta làm Hoàng hậu?

Tất cả đều bắt nguồn từ vị đại thần dâng tấu cầu xin thánh thượng tăng thêm hậu cung đó.

Trước kia phái mỹ nhân nào người đó đều chết, các thần tử đều không dám góp ý nạp phi nữa, nhưng bây giờ thấy một công chúa của nước khác không được sủng ái là ta đây vẫn có thể bình yên vô sự lâu như vậy, tâm tư của họ đều sống trở lại.

Ngày đó ta vừa tới đưa trứng gà hấp, vị thần tử trung thành này vừa mới bẩm báo xong, nói là sau khi loạn lạc lắng lại, mấy quốc gia nhỏ bị thu nạp cũng muốn đưa công chúa đến hòa thân.

Có lẽ Tề Nghiên cảm thấy buồn chán sau khi bận việc nước nên đã đáp ứng.

Sau đó ta tiến lên trước tạo cảm giác bản thân đang tồn tại, để hắn nhớ ra hậu cung cũng không phải là không có một ai.

Ta đoán là hắn cũng ngại phiền phức, dứt khoát để ta làm hoàng hậu, để tránh cho đám thần tử đó lại dâng tấu nói ai thích hợp làm hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ hơn.

Dù gì trước đó ta đã “Đứng đầu hậu cung”, bây giờ trở thành Hoàng hậu cũng rất hợp lý.

Có điều, nhìn hai người trang điểm lộng lẫy trước mắt, ta hơi đau đầu.

Ông trời phù hộ, con chỉ muốn yên yên ổn ổn trồng rau nuôi gà thôi, chứ chẳng muốn quản lý hậu cung gì đâu…

Nhưng mà Tề Nghiên đã lấy vườn rau và chuồng gà ra uy hϊếp ta, vì vậy ta chỉ có thể cố gắng ra vẻ Hoàng hậu tài đức vẹn toàn một ngày.

Đến tối, ta đã thành phế nhân rồi, vừa bảo Tiểu Thúy xoa vai giúp ta, vừa oán trách nói: “Trang sức cài đầu Hoàng hậu của Tề quốc các người làm sao lại có thể nặng như vậy?”

Ta thấy trang sức cài đầu của Ân quốc bọn ta rất nhẹ mà.

Chỉ có thể nói là xứng đáng với khí phách và trọng lượng của một cường quốc.

Tiểu Thúy ngược lại vô cùng phấn khởi, miệng cười lệch luôn rồi, “Nương nương, điều này chứng tỏ phân lượng của Hoàng hậu là rất quan trọng mà, hơn nữa như thế này, từ nay về sau cho dù có người muốn tranh sủng với người, cũng không thể uy hϊếp được địa vị của người.”

“Ban ngày nô tỳ nhìn thấy Lương phi đó vẻ mặt không có ý tốt, có vẻ không dễ đối phó đâu, Thục phi ngược lại khá an tĩnh, nhưng mà nương nương người cũng nên cẩn thận, chó cắn người sẽ không kêu…”

Cũng không biết tiểu nha đầu tuổi nhỏ này, lấy đâu ra dã tâm đấu đá trong cung mạnh mẽ như vậy, ta nghe đến nỗi đau cả đầu, cắt ngang muội ấy, “Tối nay đã cho gà ăn chưa?”

Tiểu Thúy: “Dạ, đi ngay ạ…”

Bên tai trở nên yên tĩnh.

Rất nhanh đến giờ đi ngủ, Tề Nghiên đến, cũng chẳng làm gì, chỉ là tính ôm eo ta ngủ thôi.

Trước khi ngủ cúi đầu vào cổ ta ngửi ngửi, đột nhiên mở miệng: “Nàng đổi dầu thơm à?”

Ta sắp ngủ say rồi, chống đỡ mí mắt nói: “Không có, thần thϊếp xưa giờ không dùng dầu thơm, có lẽ là ban ngày gặp 2 muội muội nên chắc dính mùi của họ.”

Ta có mùi thì cùng lắm chỉ là mùi rau cải thìa thôi…

Hồi sáng trên người Thục phi đúng là có mùi thơm, ngửi rất dễ chịu, nghe nói là bài thuốc bí truyền của nhà nàng ấy.

Tề Nghiên thì lại không vui, kéo ta dậy, “Đi tắm.”

“Thần thϊếp đã tắm rồi.” Ta ngáp một cái, cảm thấy hắn có vấn đề.

“Đi gội đầu,” Ngữ khí của hắn bình tĩnh, nhưng lại không thể chen ngang, “hoặc là trẫm không ngại kéo nàng đi tắm chung đâu.”

Cơn buồn ngủ có lớn cỡ nào cũng hết rồi, ta uể oải bò dậy, gội đầu qua loa, còn muốn để tóc ướt đi ngủ, nhưng bị Tề Nghiên giám sát cả quá trình kéo lại, “Qua đây.”

Ta chính là kiểu lúc thật sự mệt rã rời sẽ hoàn toàn chịu không nỗi nữa, dù thiên hạ sập xuống cũng không thể ngăn cản được ta ngủ.

Tề Nghiên dựa trên giường, ta kìm nén cơn buồn ngủ để nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, nghĩ một chút, dứt khoát chen vào lòng hắn, gục trán lên ngực hắn ngủ luôn.

Nửa mơ nửa tỉnh ta hình như ta nghe thấy hắn thở dài, cầm một cái khăn lau tóc cho ta.

Nhưng mà điều này có liên quan gì đến ta đâu? Ta đang ôm một cái bếp lò lớn ngủ rất sướиɠ nha.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Tiểu Thúy nói với ta, Tề Nghiên miễn bỏ thỉnh an mỗi ngày, còn đặc biệt dặn Thục phi không việc gì thì đừng đến cung của ta.

Ta vốn dĩ không muốn phải dậy sớm chỉ để nghe mấy tiếng thỉnh an đó, nên vô cùng vui vẻ khi hắn làm vậy.

Nhưng mà Thục phi không tình nguyện, ba lần bảy lượt muốn mời ta, nói rằng nàng ấy không thể đến cung của ta, thì hi vọng ta có thể đến cung nàng ấy chơi.

Ta không muốn đi, nhưng Tiểu Thúy cứ luôn niệm bên tai ta: “Nương nương, đây chính là thời cơ tốt để ra oai phủ đầu đó ạ.”

Ta đau cả đầu, chỉ đành mang một dĩa bánh hoa đào qua đó.

Thục phi tên là Lương Tri Ý, vốn là công chúa nhỏ nhất của Lương quốc. Nghe nói sau khi Lương quốc bị chiếm đoạt, tất cả nam nhân và nữ nhân trưởng thành trong gia tộc của nàng ấy đều bị chém đầu, chỉ còn lại nàng ấy và đệ đệ lưu lại ở huyện Lương.

Bây giờ mấy năm qua đi, nàng ấy bị đệ đệ ruột của mình đưa đến tiến cung.

Tướng mạo của Lương Tri Ý là kiểu nữ tử Giang Nam sông nước, dáng vẻ cũng ốm yếu, một mình ngồi trong đình nghỉ mát, nhìn giống như một bức tranh thủy mặc.

“Hoàng hậu nương nương vạn an.” Thấy ta đến, nàng ấy nhẹ nhàng hành lễ với ta, “Thần thϊếp sớm đã nghe mỹ danh của nương nương, luôn muốn gần gũi với nương nương, hôm qua vội vội vàng vàng, chưa kịp nói vài câu với nương nương, vì vậy hôm nay mời nương nương đến Thính Vũ Hiên, nương nương sẽ không để ý chứ?”

Giọng nói của nàng ấy dịu dàng dễ nghe, mang theo chút phương ngữ Ngô(*) mềm mại, cộng thêm mùi thơm trên người, cơ thể ta liền mềm đi một nửa, “Không đâu, không đâu.”

(*)Phương ngữ Ngô: được nói chủ yếu ở Thượng Hải và các vùng lân cận.

Tiểu Thúy vân vê tay của ta, ngầm ra hiệu ta phải có chút uy nghiêm của Hoàng hậu.

Ta còn lâu mới quan tâm, cao hứng đưa bánh hoa đào cho nàng ấy, “Điểm tâm trong cung của ta, muội nếm thử đi.”

Lương Tri Ý cười nhẹ, ăn từng miếng từng miếng bánh nhỏ, hồi lâu sau mới ăn hết một cái, còn lại đều đã chui vào bụng ta rồi.

“Nương nương nhìn gầy như thế mà khẩu vị hóa ra lại tốt như vậy.”

Ta nghe vậy cũng không tức giận, “Đều là lương thực mà, không thể lãng phí.”

Trong lòng nghĩ thật ra ta cũng không ốm, chẳng qua đều bị che cả rồi, Tề Nghiên chính là thích bóp véo những chỗ thịt mềm này quanh eo ta.

Không đúng, sao tự nhiên lại nghĩ đến hắn chứ?

Ta và hắn tính ra mới ngủ có hai lần, làm sao tình tiết này cũng có thể nhớ được nhỉ?

Ta ngồi thất thần, phải một lúc sau mới nghe rõ Lương Tri Ý đang hỏi gì.

Nàng ấy hỏi Tề Nghiên thích ăn món gì, nàng ấy muốn tự tay nấu mang qua đó.

Ta nghĩ một lúc, không chắc chắn nói: “Có thể là… trứng gà hấp?”

Lương Tri Ý: “?”

Đến tối Tề Nghiên lại đến, đến sớm hơn ngày hôm qua một chút, vì vậy ngay lập tức nghe được mùi trên người ta.

“Đi gặp Thục phi rồi?” Hắn hỏi như thì hỏi như vậy, nhưng hình như không bất ngờ, sau đó quay đầu phân phó người hầu hạ ta tắm rửa thay y phục.

Lúc ta đi ra với đầu tóc ướt, hắn một tay kéo ta lại, lấy khăn trong tay lau tóc cho ta.

Một loạt động tác nhẹ nhàng thuần thục, ta còn chưa phản ứng lại thì đã dựa vào lòng hắn rồi.

Ta ngẫm ra, “Bệ hạ không thích mùi hương trên người Thục phi sao?”

Âm điệu của hắn uể oải: “Trẫm không thích.”

“Ồ, vậy sau này nếu Bệ hạ muốn đến thì báo trước một tiếng, thần thϊếp sẽ tắm rửa sạch sẽ.”

Động tác của hắn ngừng lại, cười nhẹ một tiếng, “Không tò mò vì sao Trẫm không thích sao?”

“Bệ hạ tất nhiên sẽ có lý do của mình.”

Quan trọng vẫn là lười hỏi, lỡ như đυ.ng chạm vào chuyện quá khứ thì lại không hay.

Hắn cách xa một chút, nâng cằm ta lên, cười nói: “Vậy Hoàng hậu luôn phải chuẩn bị trước cũng vất vả, chi bằng hãy vì Trẫm, đừng qua lại với Thục phi được không?”

Ta rất thật thà, “Mọi người đều ở trong một cung, không thực tế lắm nhỉ?”

Ánh mắt của Tề Nghiên dần dần sâu hơn, trên miệng tuy hiện lên ý cười, nhưng đôi mắt rất lạnh lùng, tựa như mặt hồ đóng băng trong đêm đen của mùa đông, phản chiếu ánh trăng mờ ảo, giả vờ bản thân vẫn đang chảy chầm chậm.

Ta có ngốc đi chăng nữa cũng có thể nhìn ra điềm xấu, ngay lập tức tỏ ra yếu thế: “Nếu như Bệ hạ yêu cầu, vậy thần thϊếp sẽ nghe lời.”

Mặt hồ lóe lên tia sáng, “Nghe lời Trẫm như vậy ư?”

Ta gật đầu như gà mổ thóc, “Dạ dạ.”

Dù gì ở trong cung này ngươi mới là lão đại mà.

Với cả Thính Vũ Hiên cách hơi xa, ta quả thật cũng lười đi…

Tề Nghiên: Nàng ấy thật nghe lời, trong tim nàng ấy có ta.

Ân Nhiêu: Nam nhân còn không chân thực bằng một con gà mái.

CHƯƠNG 5:

Từ ngày đó trở đi, Tề Nghiên ngày nào cũng ngủ lại trong cung ta, cũng chẳng làm gì cả, chỉ đơn thuần ôm ta ngủ thôi.

Thế là ta một bước cũng không bước ra khỏi cung, thứ nhất, sợ bị dính mùi gì đó bị hắn bắt đi tắm hai lần, thứ hai, quan trọng là do ta lười.

Cho đến đầu hạ, các quan đại thần tiền triều lại đang lo lắng cho tương lai của Tề quốc, nói rằng con nối dõi của thánh thượng chưa có một ai, không thể không lo trước tính sau.

Lý lẽ thì lý lẽ như vậy, nhưng theo tình báo Tiểu Thúy thăm dò từ tiền tuyến nói rằng, đại thần chính là bất mãn việc ta độc sủng lâu như vậy, còn những người mới được triệu vào cung nhưng Tề Nghiên một lần cũng chưa qua đó.

“Yêu nữ, yêu nữ!” Tiểu Thúy học theo dáng vẻ sau khi hạ triều của tên đại thần đó, vẻ mặt phẫn nộ, “Lúc trước chỉ nghe nói trưởng công chúa Ân quốc sinh ra có dáng vẻ mê hoặc, nếu như thật sự đã mê hoặc tâm trí của Thánh thượng, tương lai sinh hạ hoàng tử có dòng máu của Ân quốc, chuyện này phải làm thế nào mới tốt?”

“Hấp đi.” Ta một bên nghe, một bên phân phó người của nhà bếp, “Cá diếc hấp rất là ngon luôn.”

Tiểu Thúy lại lần nữa hận không thể rèn sắt thành thép, “Nương nương!”

“Đừng có lo nghĩ linh tinh,” Ta xua tay, “Trước mắt gió lớn cỡ nào cũng không thổi đến chỗ chúng ta được, hơn nữa nếu thật sự có một ngày như vậy, chúng ta cũng chẳng thể làm gì được, chi bằng ăn cơm trước đi.”

Từ lúc ta ra đời đến nay, cái thân phận hồng nhan họa thủy chưa bao giờ rời khỏi ta, nếu thật sự tính toán so đo thì cũng không xong, lo lắng nhiều như vậy, chi bằng ăn cơm trước cho rồi.

Tối đó ta đã vô cùng vui vẻ ăn nửa con cá diếc, lúc Tề Nghiên tới ta còn đang không được nho nhã lắm mà ợ một phát.

Khẳng định không phải lỗi của ta, là do hắn lần này đến quá sớm rồi.

“Tối nay, Trẫm không ở lại chỗ nàng.” Hắn quét mắt qua canh thừa cơm cạn trên bàn, thản nhiên nói.

Ta không để ý, gật đầu, “Bệ hạ có việc có thể sai Tiểu Phúc Tử đến thông báo được mà.”

Hắn giống như không nghe thấy vậy, nhìn chằm chằm ta rồi nói: “Hôm nay Trẫm muốn lâm hạnh Thục phi.”

Ta ngẩn người, sau đó nghĩ cũng chẳng có việc gì, người ta đến đã hai tháng rồi, thế là lại gật đầu, “Oh.”

Biểu cảm của hắn ngay khoảnh khắc đó trở nên rất cổ quái, hình như hơi tức giận, lại có chút thất vọng, ta nhìn cũng không hiểu lắm.

Nói tóm lại hắn nhìn chằm chằm ta một hồi lâu, cuối cùng phất tay áo bỏ đi.

Buổi tối lúc ta đi ngủ, cảm thấy có chút không thích ứng được, luôn cảm thấy thiếu gì đó, cuối cùng tìm một cái gối ôm vào lòng mới cảm thấy thoải mái, một đêm ngon giấc.

Ngày hôm sau Tiểu Thúy giống như gặp phải cường địch, nói hôm nay lúc lên triều sớm nhìn tinh thần của Thánh thượng có vẻ không thoải mái, sắc mặc không tốt, tính khí cũng xấu.

“Nương nương, Bệ hạ sẽ không thật sự đối với Thục phi…”

Ta nhìn đám rau dưới ánh nắng, trầm ngâm, “Tiểu Thúy, rau cải thìa của chúng ta có thể thu hoạch được rồi.”

Tiểu Thúy ngay lập tức dời lực chú ý, “Đúng rồi!”

Đây là đợt cuối rồi, đợi đến khi vụ này thu hoạch xong, thì ta chẳng còn gì để trồng nữa. Dù gì lúc đó tưởng bản thân sống không lâu nữa, nên cũng không đem nhiều hạt giống, chỉ có thể âm thầm thở dài, rốt cuộc vẫn là tầm nhìn quá hạn hẹp rồi.

Vườn rau đã trống không, ta và Tiểu Thúy ăn rau cải thìa ba ngày liền, cảm thấy buồn chán và vô vị, bắt đầu thúc giục gà mái đẻ trứng mỗi ngày.

Gà mái bị thúc ép bực bội, mổ lên tay người đứng mũi chịu sào Tiểu Thúy một phát.

Muội ấy vừa nhìn ta xử lý vết thương, vừa oán hận trong lòng nói: “Nương nương, hay là chúng ta đi mua hạt giống đi?”

Ta vuốt đầu muội ấy, rất vui mừng thanh thản, “Cuối cùng muội đã không còn nghĩ đến tranh sủng mà chỉ muốn trồng cây rồi.”

Tiểu Thúy: “...”

Dạo gần đây Tề Nghiên cứ ở lại Thính Vũ Hiên, vì vậy lúc mới bắt đầu, Tiểu Thúy ngày ngày nói mãi bên tai ta hãy mau đi giành lại sự yêu thích của Thánh thượng, hai ngày này có lẽ phát hiện mình đang làm chuyện vô ích, cuối cùng cũng từ bỏ rồi.

Ta rất thỏa mãn, nhưng cũng không định trồng rau nữa.

Lý do rất đơn giản, lúc đầu bởi vì ngự thiện phòng cắt xén thức ăn, ta mới phải tự lực cánh sinh, bây giờ thì đã trở thành Hoàng hậu, thức ăn thực sự cũng khá ngon, nên cũng không cần phải trồng nữa.

Ánh mắt Tiểu Thúy yếu ớt, “Nương nương, người thật là lười.”

Ta không chút trốn tránh, “Ừ.”

Mùa hè đến rồi, khí hậu dần dần nóng lên, ta quả thực lười động đậy, thà trốn trong chỗ râm mát xem gà mái đẻ trứng chứ chẳng muốn ngắm nhìn vườn rau đâu.

Quan trọng là vài ngày sau, một con mèo cắn chết con gà mái già của ta rồi, đã bị ta bắt tại chỗ.

Là một con Long Miêu, bụng hơi lớn, nhìn thấy người đến cũng không sợ, ngậm chặt cổ gà mái không chịu nhả ra.

(*)Mèo Dragon Li: là một giống mèo nhà Trung Quốc có nguồn gốc từ văn hóa dân gian mới của đất nước Trung Quốc và văn hóa vương triều.

Các tiểu thái giám bắt nó bỏ vào l*иg, nó liền co người trong góc giương mắt nhìn con người, con người lại gần thì nó liền hà hơi.

Ta hoàn toàn không khó chịu chút nào, ngồi xổm bên ngoài l*иg và quan sát một cách thích thú.

Tiểu Thúy bây giờ đã rất hiểu ta rồi, “Nương nương, bây giờ người muốn nuôi mèo phải không?”

“Đúng vậy, muội nghĩ xem, Cục Tác đã chết trong miệng nó, một mạng đền một mạng, nửa đời sau của nó phải chuộc tội cho ta.”

Tiểu Thúy ngẩn người, “Cục Tác là ai?”

“Gà mái già đó,” Ta liếʍ môi, lời lẽ hùng hồn, “Cái tên ta vừa nghĩ ra, như vậy xem ra mới càng trịnh trọng hơn.”

Tiểu Thúy: “...”

Nhưng đáng tiếc con mèo này tính cách rất hoang dã, nhốt nguyên một ngày nhưng vẫn phớt lờ con người, cũng không ăn không uống gì, ta nhìn có chút nóng ruột, sau đó liền nghe Tiểu Thúy đi vào nói: “Nương nương, Lương phi nương nương cầu kiến.”

Lời vừa nói xong Lương phi đã vội vàng tiến vào, nhìn thấy sủng vật liền nhào qua đó, “Meo Meo, mày thật sự ở đây!”

Phá án rồi.

Ta và Tiểu Thúy nhìn nhau một cái, trêu đùa: “Lương phi, nếu như đây là mèo của muội, vậy muội đã nợ bản cung một mạng rồi, Cục Tác của bản cung đã chết trong tay nó.”

Vẻ mặt Lương phi kinh ngạc, “Cục Tác?”

Mặt ta vô cùng đau đớn, “Cục Tác chính là đứa con bản cung yêu thương nhất.”

Vẻ mặt của Lương phi càng hoảng sợ hơn, “Thần thϊếp chưa từng nghe nói Hoàng hậu nương nương có thai…”

Tiểu Thúy cuối cùng cũng không thể xem tiếp, “Lương phi nương nương, Cục Tác chính là một con gà mái mà nương nương nhà nô tỳ nuôi, có tình cảm rất thắm thiết với nương nương.”

Ừm, rất thắm thiết, thắm thiết đến nỗi đêm qua đã hầm một nồi súp gà ngon để tế linh hồn đã khuất của Cục Tác.

Lương phi: “?”

Tề Nghiên: Sao nàng ấy lại không ghen vậy?

Ân Nhiêu (Hoàn toàn không nghĩ tới nam nhân): Muốn nuôi mèo quá.

(Còn tiếp)