Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Công Chúa Của Ta Trọng Sinh

Chương 48: Trên cung yến

« Chương TrướcChương Tiếp »
Chương 48: Trên cung yến

Lục Khải Phái nhờ Kỳ Dương đi tra bối cảnh của thiếu niên Vinh Quốc, nhưng trăm triệu không nghĩ tới, trước khi cung yến bắt đầu thì đã có đáp án.

Cái tên Tạ Hoằng Nghị đối với Lục Khải Phái mà nói thì cực kì xa lạ, sau khi nghe qua cũng sẽ không liên tưởng đến ai, nhưng đối Kỳ Dương thì không. Công chúa điện hạ đã sống hai đời, chuyện mà nàng biết luôn nhiều hơn Lục Khải Phái.

Nghe Lục Khải Phái nói đến tên của thiếu niên đối diện, lại thấy cách thiếu niên ăn mặc, Kỳ Dương cơ hồ lập tức đã đoán được: "Hắn hẳn là nhi tử của Tam công chúa Vinh Quốc, phụ thân là thừa tướng Vinh Quốc - Tạ Viễn."

Lục Khải Phái nghe vậy thì hơi ngẩn ra, chợt nghĩ tới gì đó: "Là mưu sĩ đã phụ tá hoàng đế Vinh Quốc lập quốc?"

Kỳ Dương nghe được lời nàng nói, trong mắt nàng bỗng nhiên hiện lên một chút ảo não, nhớ tới hiện giờ Vinh Quốc vừa mới lập, cũng không biết Tạ Viễn đã bước lên vị trí thừa tướng hay chưa? Vạn hạnh, tuy rằng nàng không rõ ràng tin tức cho lắm, nhưng Lục Khải Phái hẳn là cũng sẽ không biết, nàng căng thẳng gật đầu: "Đúng vậy, Tạ Viễn vốn là nhân sĩ Trung Nguyên, không biết sao lưu lạc thành Nhung địch. Bị bộ lạc thu dụng, rồi được thủ lĩnh thưởng thức, hai người ăn nhịp với nhau tạo thành hôm nay."

Nói đến đây, thấy Lục Khải Phái nghe vô cùng nghiêm túc, nàng lại tiếp tục nói: "Tạ Viễn mang theo thuộc hạ một mình lưu lạc tới Nhung địch. Mười mấy năm trước, thủ lĩnh bộ lạc vì mượn sức hắn, liền đem nữ nhi đính hôn cho hắn. Hiện giờ tầng lớp thượng lưu, quý tộc ở Vinh Quốc, họ Tạ cũng chỉ có mình hắn."

Há lại chỉ có một mình hắn họ Tạ. Trên thực tế, người Trung Nguyên ở Vinh Quốc, hơn phân nửa trở thành tù binh nô ɭệ, hoặc có một số ít thương nhân xem như là có thân phận cao. Nhưng bên trong tầng lớp quý tộc, cũng chỉ có người Trung Nguyên duy nhất là Tạ Viễn.

Nói đến cuộc đời Tạ Viễn cũng có thể xem như là một truyền kỳ. Vô cùng chật vật lưu lạc tới dị quốc, cho tới bây giờ đã trở thành tể phụ quyền khuynh triều dã, nổi tiếng khắp thiên hạ, bất quá cũng chỉ có mười năm mà thôi. Hắn không leo lên vị trí thừa tướng bằng cách lợi dụng triều đình tranh đấu, mà là tự mình phụ tá một vị đế vương, ở trong biển lửa cùng máu vượt mọi chông gai mà đến, đằng sau việc thành lập Vinh Quốc đó là công huân của hắn!

Người Lương Quốc nghe được thanh danh của hắn, mặc dù mắng mỏ hắn đi theo địch phản quốc, nhưng làm sao có thể phủ nhận năng lực và sự khí phách của hắn?

Kỳ Dương giới thiệu người này một chút, Lục Khải Phái sau khi nghe xong lại hỏi: "Tạ Viễn này, điện hạ còn biết thêm nữa hay không? Ví như hắn đến tột cùng khi nào đến Bắc địa, hiện giờ bao nhiêu tuổi?"

Mấy cái này Kỳ Dương thật đúng là không biết rõ, cho dù kiếp trước Tạ Viễn đại danh đỉnh đỉnh, nhưng hắn ở Vinh Quốc xa xôi, Kỳ Dương nào có tâm tư đi tra hắn? Nàng khẽ lắc đầu, nói: "Chuyện này ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe nói còn rất trẻ, hiện giờ cũng không đến bốn mươi."

Lục Khải Phái sau khi nghe xong thì gật đầu, không tiếp tục truy vấn, nàng cụp mắt xuống, cũng không biết suy nghĩ cái gì.

Một lúc sau, hoàng đế rốt cuộc khoan thai mà đến, mọi người trong điện đồng loạt đứng dậy đón chào.

Lục Khải Phái được Kỳ Dương nhắc nhở tập trung, cùng với nàng ấy đứng lên. Trong lúc lơ đãng, ánh mắt nàng xuyên qua những người ngồi chắn phía trước, nhìn thiếu niên dị tộc phía đối diện. Tạ Hoằng Nghị hình như có sở giác, cũng nhìn lại đây, hai người đối diện trong thoáng chốc, ngay lập tức hắn khinh thường quay đi.

Phản ứng như thế làm Lục Khải Phái hơi giật mình, nhưng còn không kịp suy xét thì hoàng đế đã bước vào đại điện, vì thế chỉ có thể cúi người hành lễ.

Đến khi hoàng đế đi qua đại điện, ngồi trên long ỷ phía cao, giơ tay cùng mọi người nói miễn lễ, lúc này mọi người mới lại lần nữa ngồi xuống. Ngay khi cung yến bắt đầu, những lời rì rầm đều thu liễm đi,mọi người trong điện đồng thời ngồi ngay ngắn, quang cảnh cũng trở nên trang nghiêm.

---

Cung yến xác thật không phải là nơi nói chuyện yêu đương, đặc biệt là cung yến tiếp đãi sứ thần các nước.

Bởi vì phong quốc thư trước kia, hoàng đế đối với sứ thần Vinh Quốc hiển nhiên có nhiều bất mãn. Đã mấy ngày hắn chưa từng để ý tới, cung yến hôm nay cũng không có nhiều người chờ mong. Thái độ hoàng đế như thế, cho dù có ca vũ múa hát thì bầu không khí trên cung yến nhất định sẽ không dễ chịu.

Thái Tử ngồi ở hàng phía trước sống lưng thẳng tắp, khuôn mặt nghiêm túc đứng đắn, quả nhiên là một thân trữ quân uy nghiêm. Nhưng mà ngay phía sau hắn, vợ chồng son tuy không dám không kiêng nể ai mà thân mật giống như trước khi yến hội bắt đầu, nhưng cũng thường thường truyền đến vài câu nói nhỏ, bởi vì lần này không dễ dàng sát gần lại, đôi câu vài lời cũng rơi vào trong tai Thái Tử...

Kỳ Dương cầm lấy chiếc đũa điểm trên bàn một đĩa thịt dê, nói với Lục Khải Phái: "Mấy đồ ăn trên cung yến ta đều ăn đến phát chán, nhưng nói đến thịt dê nướng này cũng còn tính không tồi, tư vị thơm ngon, lại không tanh chút nào, A Phái ngươi nếm thử xem."

Thái Tử nghe vậy, ánh mắt dừng ở đĩa thịt dê nướng trước mặt, nghe Kỳ Dương nói vậy cũng có chút hứng thú.

Ở phía sau, Lục Khải Phái nghe vậy lại mỉm cười, biết nghe lời cầm lấy chiếc đũa nếm một ngụm, rồi sau đó nhẹ nhàng nói "Ăn ngon", thần thái tự nhiên đem thịt dê nướng trước mặt mình chuyển qua bàn bên cạnh cho Kỳ Dương.

Kỳ Dương hơi giật mình, chợt nói: "Nếu ăn ngon thì ngươi liền để lại, bưng tới bên ta làm chi?"

Lục Khải Phái lại nói: "Ta ăn mấy món còn lại đã đủ rồi, điện hạ lại yêu thích món này, tất nhiên đưa cho ngươi."

Vợ chồng son nói chuyện dính cùng nhau, Thái Tử sau khi nghe xong cũng dời ánh mắt khỏi thịt dê nướng. Nghe hai người ở sau lưng mình ngươi tới ta đi, đột nhiên liền mất đi hứng thú đối với tất cả món ăn, thậm chí mạc danh cảm thấy có chút no?

Đương nhiên, no là ảo giác, tuy nhiên Thái Tử xác thật không muốn tiếp tục nghe vợ chồng son nị oai. Hắn giơ lên chén rượu rồi uống một ngụm, ánh mắt nhìn quanh điện, quyết định dời lực chú ý vào ca vũ đang đàn hát.

Nhạc sư và vũ cơ cung đình đều là tốt nhất, tiếng đàn sáo thanh thanh, ca vũ nhẹ nhàng, đều rất phong tình.

Hoàng đế không mở miệng, mọi người trong đại điện cũng không dám xì xào bàn tán, hơn phân nửa đều tập trung vào ca vũ. Mọi người đều như vậy, dần dần cũng xem đến mê mẩn, mãi đến khi một giọng nam thô bạo vang lên phá vỡ sự yên tĩnh trong điện: "Ca vũ yếu ớt như bông thế này, cũng không biết có gì đẹp."

Người nói đương nhiên là sứ thần Vinh Quốc, tuy nhiên không phải chính sử, mà là một đại hán cao to đanh thép. Trong tay hắn giơ lên chén sứ, nhưng trong chén không có đồ ăn, mà là đầy ắp một chén rượu. Vừa nói chuyện vừa ngửa đầu uống cạn, lại xách lên bầu rượu lắc lắc, rất là bất mãn nói: "Đám người Lương Quốc các ngươi cũng quá là keo kiệt, ăn tiệc cũng chỉ chuẩn bị một chút rượu, uống hai chén liền hết sạch, thật là không thú vị."

Sắc mặt nhiều đại thần trong điện lập tức trở nên khó coi, thế nhưng Thái Tử vẫn rất bình tĩnh. Hắn nhìn thoáng qua phụ hoàng ở trên cao, rồi sau đó liền phân phó cung nhân: "Đi lấy mấy vò rượu tới, mỗi sứ thần đều thêm hai đàn."

Cung nhân lui ra, chẳng mấy chốc đã mang rượu đến, vò rượu so với thùng nước còn lớn hơn, thùng rượu hai đàn cũng đã đủ uống.

Đại hán gây sự lúc nãy bĩu môi, chính mình xách lên một vò, xé đi giấy dán liền ngửa đầu uống, rượu nhỏ xuống vạt áo, vừa tục tằng vừa hào dã. Thoạt nhìn, còn cho là hắn tới quán rượu đầu đường xó chợ, hoàn toàn không có chút thể thống mà cung yến nên có.

Các đại thần Lương Quốc càng thêm bất mãn, Lục Khải Phái nghe được rất nhiều người nói thầm "Man di vô lễ".

Chính sử Vinh Quốc lại không ngăn cản, thấy đại hán uống xong lại đi ra khỏi ghế, xua tay nói với vũ cơ: "Đi đi đi, ca vũ nhẹ nhàng như này thì có gì đẹp? Không bằng để ta biểu diễn cho mọi người xem."

Điều kiện ở Bắc địa gian nan, Nhung địch có truyền thống thượng võ, hiếm khi thấy được ca vũ ở trên tiệc rượu, nhưng thật ra lại rất là thịnh hành.

Đại hán tiếp đón đồng bạn biểu diễn. Nếu ở Vinh Quốc, chuyện này hoàn toàn không tính thất lễ, ngược lại còn là biểu hiện của sự thân cận và gần gũi, mang đến cho chủ nhân của yến hội thêm vinh dự. Nhưng mà quan hệ hai nước cũng không hòa hợp, đại hán này vừa xuất hiện, hiển nhiên không chỉ vì để yến hội thêm vinh dự, từ thần sắc của hắn, mọi người đều nhìn thấy tràn đầy chói lọi khıêυ khí©h.

Người trẻ tuổi khí thịnh, nhìn thấy chuyện như thế, suýt nữa tức giận đến mức vỗ bàn nhảy dựng lên.

Nhưng hoàng đế trước sau vẫn không nói một lời, chính sử Vinh Quốc thấy nháo đến không sai biệt lắm, cũng kêu đại hán kia trở về. Rồi sau đó hắn đứng dậy, cúi người thi lễ với hoàng đế ở phía trên: "Bệ hạ chớ trách. Nhi lang Vinh Quốc ta vốn tùy ý, có chút không chịu nổi yến hội quạnh quẽ, lúc này mới trợ hứng một chút."

Lời này xem như đang ngầm chỉ trích. Hoàng đế nhướng mi liếc hắn một cái: "Khách nghe theo chủ, sứ thần thế nhưng cũng không hiểu sao?"

Chính sử cười cười, cũng không dây dưa chuyện này, hoặc có thể nói hắn căn bản chính là muốn làm cho hoàng đế mở miệng mà thôi: "Bệ hạ thứ lỗi, là ta cùng những người tục tằng này không hiểu ca vũ. Nhưng ca vũ chuyện nhỏ như vậy, cũng không quan trọng. Chỉ là mấy ngày qua, bệ hạ không triệu ta, cũng chưa từng đáp lại quốc thư, ta chờ cũng không biết hôm nay sau khi kết thúc yến hội, đến khi nào mới có thể lại nhìn thấy thánh nhan... Thứ tại hạ mạo phạm, bệ hạ nước ta còn đang chờ ta chờ trở về đây."

Đây là muốn thảo luận mấy điều khoản trong quốc thư, nhưng nói như thế ở trên cung yến, thực sự có vẻ hùng hổ doạ người. Lục Khải Phái nhìn về chính sử phía đối diện, tuy vẻ mặt hắn tràn đầy chân thành tha thiết, nhưng nàng lại không nhìn thấy thành ý kết minh hòa đàm.

Không chỉ có Lục Khải Phái, mọi người ở trong điện hoặc nhiều hoặc ít đều cảm thấy không khoẻ. Nhưng nếu không phải vì hoà đàm, thì sứ thần chạy tới đây một chuyến lại là vì chuyện gì? Quá mức nhàn rỗi, nên chạy tới Lương Quốc hết ăn lại uống sao?!

Nhiều người thầm than trong lòng, bao gồm cả hoàng đế đều có chút xem không hiểu kịch bản này.

Tuy nhiên, mặc kệ đối phương bàn tính như thế nào, mắt thường cũng có thể thấy được không thể tự mình chịu lỗ, hoàng đế đương nhiên không có khả năng đáp ứng những điều kiện kết minh vớ vẩn như vậy. Hắn nhìn phía sứ thần Vinh Quốc, ánh mắt uy nghiêm bễ nghễ: "Quốc thư như vậy, sứ thần cho rằng trẫm sẽ đáp ứng?"

Chính sử không nói, vẫn như cũ cười, dường như không tỏ ý kiến với lời của hoàng đế.

Không khí trong đại điện đột nhiên trở nên áp lực, cuối cùng vẫn là Thái Tử mở miệng đánh vỡ cục diện bế tắc: "Sứ giả hẳn là minh bạch, điều kiện như vậy, Đại Lương ta không có khả năng đáp ứng. Còn nếu ngươi đã chủ động đến, đã muốn hoà đàm, thì không ngại thể hiện chút thành ý chứ"

Chính sử nghe vậy, đang muốn nói chuyện, chân áo lại bị người kéo. Hắn cúi đầu nhìn lại, liền đối diện với khuôn mặt quật cường của tiểu thiếu niên, đôi mắt ngăm đen không hề chớp mà nhìn chằm chằm hắn. Chính sử bất đắc dĩ, lại rũ mắt suy nghĩ, mở miệng liền nói: "Vinh Quốc vừa lập, còn cần phải nghỉ ngơi lấy lại sức, ta tất nhiên là mang theo thành ý mà đến. Chỉ là người trong nước, đối với Lương Quốc có nhiều không phục, điều khoản trên quốc thư cũng không chịu thoái nhượng."

Lời này tuy rằng không khách khí, nhưng tốt xấu cũng xem như nói đến chủ đề chính, mọi người cũng không khỏi có chút trịnh trọng.

Tiếp theo liền nghe chính sử tiếp tục nói: "Ta là sứ thần, mang theo quốc thư như thế đến, cũng là khó xử. Không bằng như vậy, bệ hạ nếu là cho phép, hai nước không bằng so nhau mấy trận, nếu là Lương Quốc chiếm ưu thế, ta tất nhiên là không lời nào để nói."

Lời vừa nói ra, trong điện tức khắc nghị luận sôi nổi, phần lớn đều trách cứ man di không biết tự lượng sức mình.

Kỳ Dương thừa dịp náo nhiệt, tiến đến bên tai Lục Khải Phái, hỏi: "A Phái cảm thấy, người Vinh Quốc lại đang mưu tính chuyện gì?"

Lục Khải Phái chỉ cảm thấy một luồng hơi nóng phả vào vành tai, làm nàng bất giác rụt lại, sau đó mới đáp: "Không biết. Nhưng nói đến tỷ thí gì đó, ta chỉ cảm thấy người Vinh Quốc thật đúng là nói đùa."

Sau khi nói xong, nàng cảm giác có ai đang nhìn mình, nàng theo đó nhìn lại, liền đối diện với ánh mắt khıêυ khí©h của thiếu niên dị tộc.

Tác giả có lời muốn nói:

Thái Tử (lạnh nhạt): Cô chỉ uống rượu, cũng không ăn cái gì, nhưng vì sao vẫn là có chút no?!
« Chương TrướcChương Tiếp »