Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Công Chúa Có Độc Yếu Hưu Phu

Chương 45: Trung Thu chi hỏa

« Chương TrướcChương Tiếp »
Thần Tịch thảnh thơi ở lại tướng quân phủ ngày qua ngày một ngày rồi lại một ngày, rốt cục đến ngày hội Trung Thu, mọi nơi ở Phong thành trần ngập không khí vui mừng.

Đèn long đỏ thẫm có ở khắp nơi, phố lớn ngõ nhỏ đều thập phần náo nhiệt.

Đối với Phong thành mà nói ngày hội Trung Thu không phải đơn giản là đoàn tụ sum vầy như vậy, quan trọng nhất là đêm nay chính là ngày nam nữ ở Phong thành tự do đi lại kết giao, nếu coi trọng ý trung nhân, hai bên đều ái mộ lẫn nhau thì có thể đàm hôn luận gả.

Thần Tịch nhìn mọi người trong phủ tướng quân đang thật vui vẻ chuẩn bị, nàng cũng vui vẻ thanh nhàn xem diễn.

Hôm qua Uất Trì tướng quân đã nói đêm nay phủ tướng quân mọi người sẽ ra ngoài du ngoạn một phen, mời nàng đi cùng nhau, Thần Tịch tất nhiên cự tuyệt, nhân gia bất quá là khách sáo vài câu, cũng không phải thật tình muốn cùng nàng kết bạn cùng đi.

Nhìn bóng đêm buông xuống, bên ngoài truyền đến thanh âm rộn ràng nhốn nháo, lòng của nàng có chút phiền muộn, Hoàng Phủ Cảnh Hạo cũng đi giống như người phủ tướng quân đi ra ngoài, thậm chí Hoa Tử Huyễn cũng đi ra ngoài.

Nàng một người đứng ở trong viện, có chút cô tịch.

Đêm đoàn tụ sum vầy, củng phải là ở quê hương của nàng, nơi này không phải là ngày hội của nàng.

Nàng tưởng niệm thân nhân bằng hữu kiếp trước......

Bỗng nhiên, xung quanh truyền đến tiếng đánh nhau, tựa hồ là hướng tới sân của nàng vây công.

Thần Tịch thở dài, đám người ám sát này thật bền bỉ không biết mệt mỏi.

Đứng ở phía trước cửa sổ nàng thản nhiên nhìn cảnh sắc trong viện, lúc này đây hộ vệ được Hoàng Phủ Cảnh Hạo lưu lại nhìn là biết không phải đối thủ của họ.

Đột nhiên, mấy ám tiễn hướng về nàng, Thần Tịch vì tránh né không thể không lui về phía sau vài bước, sau khi lui về phái sau một trận gió từ trên nóc nhà truyền đến, một cái l*иg sắt rầm một tiếng vừa vặn vây trụ nàng ở bên trong.

Nếu không phải nàng né tránh đúng lúc chỉ sợ sẽ bị cái l*иg sắt này làm cho gãy chân, ánh mắt Thần Tịch tối sầm lại, người tới lần này thật đúng là thông minh.

Nàng lẳng lặng chờ người ám sát hiện thân, kỳ quái là l*иg sắt sau khi vây trụ nàng ở trong không hề động tĩnh, thẳng đến khi nàng ngửi thấy một cỗ mùi khói đốt, năng mắt nhìn quanh, bốn phía đã bắt đầu thiêu đốt, lại còn đổ nhiên liệu, cháy thật đúng là dữ dội.

Hộ vệ ở bên ngoài hẳn là bị ngăn cản, Thần Tịch khẽ nhíu mày, kế hoạch lần này tựa hồ rất hoàn thiện.

Nếu mặt đối mặt nàng sẽ không chút lo lắng cho an nguy chính mình chút nào, bất quá, đối phương lại hiểu được dùng l*иg sắt vây khốn nàng, còn không có hiện thân mà dùng hỏa thiêu......

Chẳng lẽ nói bọn họ đã đối với nàng có phòng bị sao? Người Hắc Long bang? Hai lần thất bại liền hấp thụ giáo huấn?

“Cung Thần Tịch, lần này ngươi còn có thể chạy trốn được sao?”

Một đạo thanh âm lạnh lùng truyền vào trong tai của nàng, Thần Tịch mỉm cười: “Sát thủ Hắc Long bang sao? Đã lâu không thấy.”

“Hừ, bổn tọa liền nhìn xem ngươi có thể có bao nhiêu bản sự. Yên tâm, hộ vệ của người đều có người của ta đón tiếp.”

Ai!

Thần Tịch thở dài, sâu kín nói: “Xem ra lần này ta không thể không chết.”

Nghe được lời không thèm để ý của nàng người trên nóc nhà có chút tức giận, “Mạng của ngươi đền cho những huynh đệ đã chết của ta là không đủ, hôm nay khiến cho hộ vệ của ngươi cùng đền mạng.”

Đền mạng?

Có bản lĩnh liền gϊếŧ.

Lửa lớn lan tràn tới chân của nàng, toàn bộ l*иg sắt cũng bị rót nhiên liệu, bốc cháy lên, lửa có chút đã đốt một ít đi sợi tóc của nàng.

Thần Tịch thân thủ thật nhanh, đem áo khoác ngoài bao quanh tóc, chậm rì rì nhìn, chờ.

Lực đạo của nàng thực là không thể di chuyển đucợ cái l*иg săt này, nàng có độc, có thể dụng độc gϊếŧ người, nhưng không có sức mạnh.

Đợi chút xem đi, có lẽ còn có người sẽ trở về cứu nàng.

Bình tĩnh chờ, nhìn, nghe......

Hết thảy xung quanh đều chở thành tường hỏa, lửa lan tràn xung quanh, thiêu đốt mọi thứ.

Đột nhiên Thần Tịch cánh tay giương lên, bắn thẳng đến nơi nào đó trên nóc nhà, một tiếng kêu rên, sau đó là thanh cô lỗ lỗ ngã nhào, người trên nóc nhà ngã xuống, “Ám tiễn đả thương người.”

“Đừng khẩn trương, ta dùng bất quá là độc dược bình thường, ngươi không chết được.” Thần Tịch chậm rì rì nói, “Bất quá, nếu không có giải dược của ta, ngươi cũng sống không qua hôm nay, ta chết ngươi cũng chết.”

“Bổn tọa cho tới bây giờ chưa từng bị dọa qua.”Cửa sổ xuất hiện một cái bóng đen, một cái nam tử cả người hắc y mang theo mặt nạ nhìn nàng chằm chằm, “Có bản lĩnh hãy thử xuất ra ám khí của ngươi ra cho ta xem.”

Thần Tịch sờ sờ khuôn mặt, bởi vì lửa lớn quay chung quanh, khuôn mặt nàng đã muốn đỏ lên, mồ hôi chảy xuống, nhưng trong mắt của nàng như trước không có kinh hoàng.“Ngươi muốn nhìn ám khí của ta? Thật có lỗi, ta không nghĩ cho ngươi xem. Nếu không nghĩ sẽ thả ta liền chạy nhanh tìm Thần y đi, có lẽ có thể cứu ngươi một mạng đấy.”

“Ngươi!”

Hắc y nhân nhìn nàng thân ở l*иg sắt lửa ngày càng lớn, vẫn quật cường như vậy không cầu xin, trong lòng hắn dâng lên tức giận.

Nhưng là, nếu nàng cầu xin tha thứ thì thế nào, hắn cũng sẽ không buông tha nàng.

Thần Tịch đứng ở trung tâm của chiếc l*иg sắt, cẩn thận váy áo tránh khỏi lửa, cẩn thận bảo hộ thân thể, nóc nhà bởi vì bị thiêu đốt thậm chí có một vài ánh lửa bay xuống, thậm chí cả gỗ......

Có l*иg sắt là một khốn cảnh, nhưng cũng trở thành một chút bảo hộ, ngăn cản những khúc gỗ lửa vào trong l*иg sắt.

Bởi vì có nhiều điểm hỏa nhỏ rơi xuống như nước, quần áo Thần Tịch cũng chậm chậm trở nên không chịu nổi, nơi này có một số lỗ nhỏ, nơi đó cũng có một ít lỗ nhỏ......

Áo khoác bởi vì muốn bảo về đầu càng thêm rách nát, nàng chỉ mặc trung y, đỉnh đầu khoác áo khoác đứng thẳng ở trung ương l*иg sắt, độ ấm lửa nóng làm cho nàng có chút không thể chịu được, có lẽ chờ không kịp bọn họ cứu trợ.

Giương mắt nhìn một chút bóng đen bên cửa sổ, hắn cư nhiên còn đứng ở nơi đó, trừng mắt nàng, giống như nàng làm chuyện gì khác thường thật khϊếp sợ, kỳ thật, cái gì nàng cũng chưa có làm a.

“Như thế nào, ngươi muốn tận mắt nhìn thấy ta chết sao? Cẩn thận ta trước khi chết kéo ngươi làm đệm lưng nga, nếu bây giờ không đi, chỉ sợ nửa ngày mệnh ngươi sẽ không còn đâu.”

“Ngươi không sợ chết?”

“Sợ, ta làm sao có thể không sợ chết đây.”

Con ngươi sâu thẳm của hắc y nhân nhìn nàng, tựa hồ muốn đem bóng dáng bây giờ của nàng ghi tạc vào trong lòng.

Thần Tịch sờ sờ cái trán, càng ngày càng nóng, chỉ sợ duy trì không được bao lâu.

Gia Cát Tĩnh Trạch, Hoàng Phủ Cảnh Hạo, Tiêu Băng, Hoa Tử Huyễn, bọn họ đều vui chơi quên hết tất cả đi.

Cho nên, nàng mới cô đơn, bởi vì trên đời này không có ai thật tâm đem nàng để ở trong lòng cả.

Ông trời cho nàng trọng sinh, nhưng cũng làm cho nàng lại một lần nữa nhấm nháp đến tư vị bất lực cùng tịch mịch. Nàng nghĩ tới khúc “Sa châu lãnh tịch mịch”, khóe môi gợi lên một chút tươi cười lạnh nhạt, nàng thấp giọng xướng lên bài hát này:

Tự ngươi đi rồi tâm tiều tụy, màu trắng du đồng trong gió bay tán loạn.

Hoa rơi giống như nhân hữu tình này mùa, hà bạn phong làm càn liều mạng thổi, không ngừng bát làm cách nhân nước mắt.

Như vậy đặc hơn yêu rốt cuộc không thể cấp!

Thương cảm một đêm một đêm, làm trí nhớ tuyến quấn quanh qua lại phá thành mảnh nhỏ, là bối rối chiếm cứ nội tâm.

Có hoa nhi bạn hồ điệp, cô yến có thể song phi.

Đêm dài nhân tĩnh độc bồi hồi, làm hạnh phúc người yêu kí đến màu đỏ chia xẻ vui sướиɠ, nhắm lại hai mắt khổ sở đầu cũng không dám hồi, vẫn đang dần dần hận chi không chịu nghỉ ngơi mang chút hối hận!

Tịch mịch Sa châu ta nên tưởng niệm ai......

Một lần một lần, xướng lên tịch mịch của nàng, sau khi thể hiện tịch mịch, nàng cũng là thật tình nở nụ cười.

Yêu lại tàn khốc, nàng cũng đã trải qua một hồi, có yêu một hồi.

“Công chúa.”

Hai đạo bóng dáng đồng thời bay đến, Thần Tịch nâng mắt, thì thấy đến, đang liều lĩnh hướng tới là Gia Cát Tĩnh Trạch cùng Tiêu Băng biến mất nhiều ngày qua.

Bọn họ rất ăn ý một người đi tới nhấc thiết l*иg sắt một người thân thủ kéo Thần Tịch ra bên ngoài bay đi......

Thời điểm Gia Cát Tĩnh Trạch đem nàng ôm ra bên ngoài trên người của hắn cũng bị ngọn lửa trong phòng thiêu đến, làm cho hắn không thể không đem áo khoác cởi ra.

Tiêu Băng thoát thân đi ra cũng giống nhau, áo khoác bị hủy, hai người quan tâm giống nhau nhìn về phía Thần Tịch, “Công chúa --”
« Chương TrướcChương Tiếp »