Chương 27

Hưởng thụ độ ấm truyền đến từ đỉnh đầu, Sở Quân Liệt giương mắt, con ngươi màu đen nhìn thẳng tắp về phía bác sĩ Nhậm, thị uy mà nhướn mày.

Bắc sĩ Nhậm nói chậm một tiếng "Gặp sau", thấy bác sĩ Nhậm đã rời đi, Sở Quân Liệt giơ tay che chỗ bị thương.

Cái nhướn mày kia làm vết thương bị đau.

Tư Vân Dịch rũ mắt nhìn Sở Quân Liệt, hơi hơi nghiêng mặt, trong mắt lóe lên ý cười rồi nhanh chóng vụt mất.

Dàn xếp tốt cho Tư lão gia xong, Tư Vân Dịch mang mọi người đến sân, quản gia cũng dọn lên bánh trung thu cùng hoa quả tươi, các loại đồ uống để mọi người cùng nhau ngắm trăng nói chuyện phiếm.

Kỳ nhãi con được chị dâu ôm, không được cùng nhóm mấy anh chị họ chơi đùa, đôi mắt đỏ lên, cái mũi hít hít vài hơi, tinh thần vẫn chưa phục hồi bởi kinh hách lúc trước.

Chị dâu ánh mắt cầu xin sự giúp đỡ nhìn về phía Tư Vân Dịch, Tư Vân Dịch ôm lấy Kỳ nhãi con, vỗ nhẹ cháu trai nhỏ, im lặng chờ thằng bé bình tĩnh lại.

Sở Quân Liệt ngồi bên cạnh Tư Vân Dịch, quay đầu nhìn Kỳ nhãi con ôm chặt cổ của anh, cũng trộm tiến lại gần bên cạnh.

Trên người Tư tiên sinh có một loại khí chất giúp người ta an tâm hơn, chỉ cần tới gần anh, giống như là về tới nhà, trở lại nơi khiến bản thân cảm thấy an toàn nhất.

Không còn nghĩ tới công việc mệt nhọc, quên đi hết thảy phân tranh, tâm cũng chậm rãi trở nên yên tĩnh hơn.

"Chú nhỏ". Kỳ nhãi con ở trong lòng Tư Vân Dịch, ánh mắt mang theo khổ sở, "Ông nội làm sao vậy, ông vì sao lại trở nên đáng sợ như vậy?"

Tư Vân Dịch ôm Kỳ nhãi con, để thằng bé nhìn lên mặt trăng trên bầu trời.

"Bắc Kỳ nhìn mặt trăng, lại nghĩ tới ông nội, con nhớ tới điều gì?"

Một mặt trăng vừa sáng vừa tròn, viên mãn thanh hàn, trên bàn đầy đồ ăn, bên tai là tiếng cười đùa của các anh các chị, Kỳ nhãi con hít hít mũi, ngửi được mùi hương trái cây thanh dịu.

Kỳ nhãi con nhìn chằm chằm mặt trăng, ngón tay chọc chọc khuôn mặt.

"Ông nội ôm con chơi, còn dỗ con ăn đồ ăn ngon, còn khen con ăn tốt, thân thể tráng kiện".

"Trạng thái lúc ấy của ông nội, cùng với vành trăng tròn này giống nhau". Tư Vân Dịch nhẹ giọng trả lời, "Nhưng ánh trăng sẽ không vĩnh viễn như vậy".

"Con biết", hai tay Kỳ nhãi con chỉ chỉ, "Anh nói với con, ánh trăng ban đầu sẽ bắt đầu từ hình lưỡi liềm cong cong, sau đó lại nhiều thêm một chút, tới khi tròn rồi sẽ bắt đầu thu nhỏ lại, rồi lại biến về hình dạng ban đầu".

"Là như thế này" Tư Vân Dịch nhìn vào đôi mắt to trong của cháu trai, "Ông nội lúc còn nhỏ là mặt trăng lưỡi liềm, chậm rãi trưởng thành thành trăng tròn, sau đó, hiện tại, ông nội theo quy luật tự nhiên, bắt đầu dần dần trở về thời kỳ trăng non".

Kỳ nhãi con trong mắt có chút minh bạch, "Cho nên ông nội sẽ giống như khi còn nhỏ, giống như con, dễ dàng sợ hãi, dễ dàng nổi giận sao?"

"Đúng vậy". Đầu ngón tay Tư Vân Dịch nhẹ nhàng chạm lên chóp mũi của Kỳ nhãi con, "Bắc Kỳ thật thông minh".

Kỳ nhãi con chớp chớp mắt, cái hiểu cái không nhìn chú nhỏ.

"Cho nên con không cần sợ hãi, ông nội bây giờ chỉ là trở về khi còn nhỏ giống con thôi". Tư Vân Dịch lấy giấy ăn trên bàn, xoa xoa cái mũi nhỏ của cháu trai.

Tư Bắc Kỳ trề môi tự hỏi một hồi, "Trách không được mẹ luôn nói muốn con chăm sóc khi về già, hóa ra mẹ sẽ biến thành bộ dáng trẻ con, trẻ con là khó trông nhất, nhưng hết cách rồi, ai bảo mẹ là người sinh ra con chứ!"

Tư Vân Dịch khẽ khẽ cười.

"Chú nhỏ, chờ chú già đi con cũng sẽ chăm sóc chú". Tư Bắc Kỳ ngẩng đầu nhìn về phía Tư Vân Dịch, trên mặt nho nhỏ mang theo nghiêm túc, "Con sau này lớn lên khẳng định sẽ rất lợi hại, một lần có thể mang theo mười mấy đứa trẻ".

Trong đầu Tư Vân Dịch xẹt qua tình tiết anh bị tai nạn xe thảm thiết trong cốt truyện, đói với Kỳ nhãi con gật gật đầu.

"Được".

Tư Bắc Kỳ cười vui vẻ với Tư Vân Dịch, từ trên bàn lấy được cục kẹo, ở trong ngực Tư Vân Dịch bóc ra, chạy về phía mẹ, muốn lấy món đồ chơi của mình cùng với anh chị họ chơi đùa.

Nhìn Kỳ nhãi con đã khôi phục lại tâm trạng, Sở Quân Liệt làm bộ lấy quả quýt trên bàn, hướng phía Tư Vân Dịch xích lại gần.

Tư Vân Dịch nghiêng mặt nhìn về phía Sở Quân Liệt, nhìn nam nhân trong sách đã phá tan một nhà Tư gia, không biết cậu hiện tại đối với Tư gia có cái nhìn như thế nào.

Sở Quân Liệt không kịp phòng ngừa mà đối diện với ánh mắt của Tư Vân Dịch, lập tức cúi xuống, nhanh chóng lột vỏ quýt, đến phần xơ cũng bỏ đi sạch sẽ, đem quả quýt đưa tới trước mặt Tư Vân Dịch.

"Tư tiên sinh, anh ăn quýt không?"

Tư Vân Dịch giơ tay, trước ánh mắt hưng phấn của Sở Quân Liệt, lấy một múi quýt, đạm nhiên bỏ vào trong miệng.

Tư tiên sinh ăn quýt mà mình lột!

Sở Quân Liệt vui vẻ tới mức ngồi không yên, ánh mắt tỏa sáng, "Tư tiên sinh còn muốn ăn gì không?"

Tư Vân Dịch nhìn qua trái cây trên bàn, nhìn tới quả bưởi lớn nhất.

Sở Quân Liệt lập tức hiểu ý, ôm lấy quả bưởi, cúi đầu chăm chỉ bắt đầu lột vỏ.

Nhìn đôi tay cậu đem thịt quả đưa tới trước mắt, trên tay còn dính chút nước trái cây, Tư Vân Dịch chọn một miếng bưởi nhỏ, nếm nếm hương vị.

"Tư tiên sinh còn muốn ăn gì nữa?" Hai mắt Sở Quân Liệt sáng lên, giống như chó lớn đang chờ lệnh của chủ nhân, chỉ cần có lệnh liền lập tức lao lên cắn xé con mồi.

Tư Vân Dịch nhìn chăm chú nam nhân một lát, mang theo Sở Quân Liệt vào trong nhà, rửa đi nước trái câu còn dính trên tay.

"Gần đây công việc có vấn đề gì sao?" Tư Vân Dịch đứng bên cạnh Sở Quân Liệt, tiện thể cũng rửa tay.

"Không..." Sở Quân Liệt cẩn thận nhìn Tư Vân Dịch vừa liếc mắt tới một cái, nhớ tới khi lãnh giấy kết hôn, cùng hứa với Tư tiên sinh, đầu có chút hạ xuống.

Cậu không muốn gạt Tư tiên sinh.

Nhưng bị đuổi việc, nói ra có chút mất mặt.

"Em bị đuổi việc ở cửa hàng quần áo rồi". Sở Quân Liệt cúi đầu trước mặt Tư Vân Dịch, "Em bán được quá ít quần áo, ông chủ bảo em không có kỹ năng bán hàng".

Tư Vân Dịch xoa xoa tay. "Đi cùng tôi đi".

Giống như khi hai người gặp nhau lần đầu, Sở Quân Liệt chờ không nổi mà cùng Tư vân Dịch tiến đến một căn phòng xa lạ, bật đèn lên, đồ vật bên trong nháy mắt được chiếu sáng.

Đây là phòng để quần áo, bốn phía đều bao quanh bởi các loại quần áo, Sở Quân Liệt đi theo Tư Vân Dịch vào phòng, nhìn thấy có một ít quần áo dành cho thiếu niên tầm 15-16 tuổi, thậm chí còn có mấy bộ đồng phục.

Càng đi vào, phong cách quần áo cũng càng trở nên thuần thục, Sở Quân Liệt chợt phát hiện được gì đó, trộm lui về sau hai bước, lại nhìn mấy bộ đồng phục thêm vài lần.

Thời điểm Tư tiên sinh còn đi học, khẳng định là một học bá, hơn nữa còn là một học bá xuất chúng, không biết anh sẽ là tình nhân trong mộng của bao nhiêu người nữa.

Người như vậy, hiện tại chính là bạn đời hợp pháp của cậu!

Đáy lòng Sở Quân Liệt bốc lên một sự kiêu ngạo nồng đậm, vui vẻ như sắp hất cả đuôi lên trời.

"Tiểu Sở" Tư Vân Dịch đứng trước một gian quần áo, gọi một tiếng, Sở Quân Liệt lập tức chạy tới.

Tư Vân Dịch mở ra tủ quần áo, cho Sở Quân Liệt thấy đủ loại tây trang với nhiều phong cách khác nhau bên trong.

"Lúc đính hôn, tôi vốn muốn dẫn cậu đi may vài bộ tây trang nhưng thời gian quá gấp, mà thời gian hoàn thành tây trang thủ công ít nhất cũng mất nửa tháng, vậy nên chỉ có thể dẫn cậu tùy tiện đi mua vài bộ".

Sở Quân Liệt nhớ tới tủ quần áo của mình với những bộ đồ có giá trị lớn hơn cả tiền lương một tháng của cậu, chớp chớp đôi mắt.

"Mấy bộ tây trang này, so với những bộ ở cửa hàng nơi cậu làm việc không sai lệch là mấy", Tư Vân Dịch nhìn về phía Sở Quân Liệt, "Nếu là tôi, hiện tại muốn mua một bộ đồ để đi phỏng vấn, cậu sẽ chọn cho tôi bộ nào?"

Sở Quân Liệt biết Tư tiên sinh là muốn khảo sát mình, cậu tích cực đứng ở trước tủ quần áo cẩn thận suy nghĩ một hồi, chọn một bộ tây trang màu đen, đưa tới trước mặt Tư Vân Dịch.

"Giờ thì thuyết phục tôi mua bộ đồ này đi". Tư Vân Dịch chăm chú nhìn nam nhân trước mặt.

SỞ Quân Liệt khẩn trương nhấp môi mỏng, ánh mắt nhìn đến ghế tựa ở trong phòng để quần áo, lập tức mang ghế đến, trước tiên bảo Tư tiên sinh ngồi xuống.

Tư Vân Dịch ngồi trên ghế, khớp xương rõ ràng trên ngón tay đan vào nhau, tự nhiên đặt trên bụng, chân dài nhẹ đáp, nhìn Sở Quân Liệt.

Sở Quân Liệt nỗ lực nhìn vào đôi mắt của Tư Vân Dịch, đuôi mắt Tư tiên sinh khẽ nhếch để lộ ra đôi con ngươi thanh hàn, làm cho Sở Quân Liệt cảm nhận được cảm giác không nói nên lời, còn chưa nhìn được vài giây, lỗ tai đã đỏ lên.

"Cái này, màu sắc tây trang tương đối thành thục ổn trọng, khi đi phỏng vấn, nếu chọn mặc màu trắng hoặc tây trang có hoa văn, sẽ có vẻ có chút ngả ngớn, không quá phù hợp".

Sở Quân Liệt nỗ lực khống chế nhịp tim của mình, giới thiệu cho Tư Vân Dịch về phần thiết kế ở cổ áo.

"Phần cổ áo của bộ tây trang này nằm ở giữa, trông rất quy củ, không giống những bộ đồ với phần cổ chéo dễ gây cảm giác kiêu ngạo. Bên trong có thể phối thêm với somi trắng hoặc có thêm chút hoa văn đơn giản, hơn nửa bộ tây trang này phối thêm với cà vạt là tương đối đẹp, mặc bộ tây trang này đi phỏng vấn, khẳng định là lựa chọn đúng đắn".

"Giúp tôi chọn một cái cà vạt". Tư Vân Dịch ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn về phía ngăn tủ chứa cà vạt.

Sở Quân Liệt cầm theo tây trang, cẩn thận lựa chọn cà vạt, cuối cùng chọn một cái màu xanh hải quân với hoa văn chéo, đem tới trước mặt Tư Vân Dịch.

Đốt ngón tay Tư Vân Dịch nhẹ để dưới môi, nhìn bộ đồ mà Sở Quân Liệt lựa chọn, đứng dậy từ tủ quần áo lấy ra một bộ tây trang màu xanh biển, đưa cho Sở Quân Liệt.

"Tây trang màu đen là không sai, nhưng chờ tới khi cậu tới nơi tuyển dụng, cậu sẽ thấy tám phần mười người tới tham gia đều mặc tây trang đen". Tư Vân Dịch lấy cà vạt trong tay Sở Quân Liệt, đặt cạnh bộ tây trang xanh biển.

"Màu sắc của bộ tây trang này cũng tương đối ổn trọng, tây trang màu đen hợp, nhưng nó cũng có thể phối".

Sở Quân Liệt nhìn bộ tây trang được phối trước mắt, ánh mắt sáng lên, liên tục gật đầu.

Tư Vân Dịch nhìn về phía Sở Quân liệt còn đang suy tư, trong lòng đã có phán đoán cơ bản.

Kỹ năng phối đồ cơ bản của cậu không có vấn đề gì, nhưng nhân viên bán hàng ngoài kiến thức chuyên môn còn cần có thêm vài kỹ xảo, nhưng trọng điểm không phải ở chỗ kỹ năng mà là ở chỗ Sở Quân Liệt.

Hoặc nói chính xác hơn là chủ tiệm vốn tuyển Sở Quân Liệt là bởi nhìn trúng sức mua của cậu, không phải ở năng lực bán hàng, chờ đợi thời gian dài như vậy nhưng Sở Quân Liệt lại không mang tới chỗ tốt nào, nên lập tức muốn sa thải cậu.

Đem hai kiện tây trang cất lại vào tủ đồ, Sở Quân Liệt cố nén mất mát, "Thật xin lỗi Tư tiên sinh, em không có làm tốt".

"Như vậy đã là không tồi rồi". Tư Vân Dịch nói đúng sự thật, Sở Quân Liệt trong sách đã được chứng thực là thiên phú cực cao, nếu cậu làm không tốt, vậy ai có thể làm tốt đây.

"Em thấy em thật sự kém cỏi". Sở Quân Liệt hướng phía Tư Vân Dịch mà xích lại gần, trong mắt là vài phần đáng thương, "Chỉ có Tư tiên sinh mới thấy em tốt".

(Ai làm lại anh nữa)

Tư Vân Dịch im lặng vài giây, nhìn thấu ý định của cậu, trực tiếp dò hỏi bản chất vấn đề.

"Cậu muốn yêu cầu gì sao?"

"Em yêu cầu, Tư tiên sinh quản quản em nhiều một chút", trong mắt Sở Quân Liệt mang theo chút khát cầu, "Em không cần nhiều tự do như vậy".