Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Con Rể Giả Heo Ăn Hổ

Chương 25: Lại đến gần ngân hà

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hạ Mộng vừa tan làm đã nghe thấy tin Hàn Đông bị bắt từ mẹ của cô.

Biết được lý do, không thể không tức giận.

Chắc chắn là anh cố ý gây rối, không muốn để cho Khâu Ngọc Bình thuận lợi khai phá khu phố cổ.

Cung Thu Linh nói: “Hay là đi qua nghe ngóng xem đã xảy ra chuyện gì? Nếu không bị ba của con biết được, không biết sẽ nghĩ như thế nào.”

Hạ Mộng khó chịu nói: “Anh ta tự tìm đường chết, còn trách ai. Con thật sự nghi ngờ rốt cuộc khi anh ta làm chuyện gì đó có dùng đầu của mình để suy nghĩ không, ngay cả dự án phá bỏ và dời đi nơi khác đã được trong tỉnh phê duyệt cũng dám lấy trứng chọi đá.

“Mẹ nhớ ngôi nhà của thằng bé ở khu phố cổ không phải đã bán rồi sao, phá bỏ và dời đi nơi khác hình như không có liên quan gì đến thằng bé!”

Lời nói của Cung Thu Linh vừa rơi xuống, điện thoại trong túi xách của Hạ Mộng rung lên, cô vội vàng tránh né mẹ, quay lại phòng ngủ mới nhận máy.

Là Khâu Ngọc Bình.

Anh ta không gọi điện thoại đến, Hạ Mộng cũng định gọi qua để xin lỗi về việc của Hàn Đông.

Khâu Ngọc Bình vẫn tìm cô, muốn cô giúp anh ta giải thích rõ với Hàn Nhạc Sơn, chú Hàn. Cái này đúng là chế giễu mà, giúp cái gì mà giúp, Hàn Đông còn gây ra rắc rối lớn như vậy.

Nghe nói bây giờ mối quan hệ giữa những người dân ở khu phố cổ và ZF rất căng thẳng, việc phá hủy và di dời chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.

“Ngọc Bình, xin lỗi. Những chuyện Hàn Đông làm em cũng vừa mới nghe nói, đầu óc của anh ấy bị hỏng rồi, đợi khi anh ấy quay lại em nhất định sẽ hỏi rõ.”

Hình như Khâu Ngọc Bình không hề bị ảnh hưởng bởi chuyện ở khu phố cổ, vẫn rất thoải mái: “Không sao, chỉ là có chút lo lắng cho em.”

Trong lòng Hạ Mộng cảm thấy có chút ấm áp: “Em có gì mà phải lo lắng chứ?”

“Anh lo lắng em và Hàn Đông tam quan không hợp, cuộc sống sẽ rất khó khăn.”

Hạ Mộng sững sờ.

Cô và Hà Đông thực sự tam quan không hợp sao?

Bình thường hai người họ không tiếp xúc nhiều với nhau, cảm giác này cũng không quá rõ ràng.

Nhưng sự dịu dàng của Khâu Ngọc Bình khiến cô nghĩ đến rất nhiều chuyện.

Trước đây, rõ ràng hai người là người yêu của nhau, Khâu Ngọc Bình lại lựa chọn ra đi mà không nói lời nào.

Rất nhiều câu hỏi lần lượt kéo đến, Hạ Mộng không dám nói chuyện tiếp với anh ta, vội vàng cúp điện thoại.

……

Khu phố cổ, sau khi Hàn Đông ra khỏi đồn cảnh sát, những người dân tụ tập lại với nhau mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau khi về nhà nói chuyện với ba, Trịnh Văn Trác gõ cửa đi vào.

Hàn Nhạc Sơn cười với anh ta, rót một cốc trà, ra ngoài đi vào, để hai người trẻ tuổi ở trong nhà nói chuyện với nhau.

Trịnh Văn Trác quan tâm truy hỏi về những chuyện ở đồn cảnh sát: “Anh Đông, hôm nay thật sự dọa chết em mà. Thủ đoạn của tên Đồ Thanh Hải kia rất đen tối, em đã được nhìn thấy, chỉ sợ ông ta dùng nó để đối phó với anh.”

Hàn Đông tỏ ý không sao, cũng không nói chi tiết, sau đó nói mấy câu liên quan đến yêu cầu của những người dân ở khu phố cổ với việc phá hủy và di dời.

Thật sự rất đơn giản.

Nhiều người dân ở đây đã rất nhiều năm, tuổi cũng đã lớn, không muốn rời khỏi nơi mà mình đã sống cả đời, muốn thương lượng với chính phủ, sau khi những căn nhà được xây dựng xong thì để lại một căn cho những người lớn tuổi này, tỉ lệ chính là dựa theo một một để bồi thường.

Còn những người khác, phân tán cũng không phải là chuyện quá lớn.

Hàn Đông lắng nghe một cách cẩn thận, do dự nói: “Yêu cầu này không hề quá đáng mà!”

Trịnh Văn Trác mắng một câu: “Anh Đông, anh không biết rồi, kế hoạch thành phố thế kỷ trong tương lai chính là cố gắng phát triển thành khu trung tâm kinh tế thứ hai của thành phố Đông Dương, sau khi xây dựng xong, giá nhà đất chắc chắn sẽ tăng lên rất nhiều. Trong trường hợp này, bọn họ sao có thể đồng ý lấy nhà mua nhà!”

“Đơn giản, không đồng ý thì đừng phá, bất động sản của mình chả lẽ còn không có tư cách quyết định!”

“Em cũng nghĩ như vậy. Anh Đông, em nói thật với anh nhá, chuyện phá hủy và di dời, em cũng không có chút tư lợi nào, đây đều là yêu cầu của người dân, anh nói các chú các bác kêu em ra mặt để nói chuyện, em còn có thể làm gì. Mẹ nó, lúc thương lượng với Hồ Thiên Long, còn chưa nói xong, anh ta đã vênh váo hống hách mắng người….”

Phát tiết mấy câu, Trịnh Văn Trác nhớ ra cái gì đó: “Đúng rồi, căn nhà của chú Hàn đã bán rồi phải không.”

“Ừm, bán cho một người họ hàng. Tạm thời họ cũng không vội sử dụng.”

“Vậy thì quá lỗ vốn rồi!”

“Không nói chuyện được, ngôi nhà đó là chú Đường của anh mua lại, nhưng không vội chuyển qua, vẫn còn nhờ ba anh giúp chú ấy trông giữ ngôi nhà đó, đây chính là tình người.”

Trịnh Văn Trác dở khóc dở cười: “Anh Đông, anh cũng thật xui xẻo mà, rõ ràng có thể trở thành người kế thừa tài sản, nhưng ngôi nhà lại không còn. Ban đầu em cứ nghĩ là hai anh em chúng ta cùng chung một mặt trận, cùng nhau hoàn tất hợp đồng, bây giờ thì tốt rồi, phá hay không phá cũng không còn liên quan gì đến anh.”

Hàn Đông nửa đùa nửa thật: “Có liên quan.”

Trịnh Văn Trác không có nghĩ nhiều, đứng dậy nói: “Được rồi, hai anh em chúng ta cũng đừng lãng phí thời gian nói chuyện linh tinh nữa. Khó lắm mới gặp được nhau, đi, đi ra ngoài vui vẻ một chút, em mời.”

Hình như biết Hàn Đông lại muốn từ chối, Trịnh Văn Trác nói thêm: “Còn muốn nhân tiện nói chuyện với anh về phòng làm việc của em, đi thôi!”

Nói chuyện công việc là giả, chơi bời mới là thật.

Bởi vì văn phòng trinh thám của Trịnh Văn Trác vẫn chưa chính thức đi vào hoạt động.

Trong lòng Hàn Đông rất rõ, chỉ là không tiện bắt bẻ anh ta, hơn nữa, hai người quả thực đã lâu rồi không có đi uống rượu với nhau.

Ban đầu cứ nghĩ là sẽ tùy tiện tìm một quán ăn nào đó, hai người gọi mấy món, mấy chai rượu, tốn ba bốn trăm đồng là xong.

Nhưng sau khi lên chiếc Hiromoto của Trịnh Văn Trác, anh mới phát hiện chiếc xe đang đi về hướng quán KTV Ngân Hà.

Đây là lần thứ ba Hàn Đông đến nơi này.

Lần đầu tiên là uống rượu cùng với ba vợ, lần thứ hai là lần trước cùng với Lưu Minh Viễn đi đòi khoản nợ của Kiều Lục Tử, đây là lần thứ ba.

Trịnh Văn Trác lái xe vào hầm để xe, nhìn thấy Hàn Đông có chút do dự, tùy tiện nói: “Anh Đông, anh em mời, có thể yên tâm.”

Đã đến thì phải thuận theo, Hàn Đông đi cùng anh ta vào trong.

Rõ ràng Trịnh Văn Trác đã đến đây rất nhiều lần, rất quen thuộc mở một phòng bao nhỏ, gọi rượu, gọi thuốc còn gọi cả phụ nữ.

Ở đây chọn công chúa cùng uống rượu, cùng ca hát rất đặc biệt, giống như kỹ viện ở thời cổ đại, quản đốc gọi một nhóm oanh oanh yến yến đến, để Hàn Đông và Trịnh Văn Trác lựa chọn.

Bởi vì Trịnh Văn Trác liên lụy đến Hàn Đông, khiến anh phải vào đồn cảnh sát, trong lòng rất áy náy, cố ý bù đắp. Bản thân tùy ý chọn mấy người vừa mắt, ngẩng đầu lên nói: “Thẩm Băng Vân đâu, hôm nay tôi muốn gọi cô ấy, gọi người ra đây, ngồi cùng bạn tôi.”

Thẩm Băng Vân?

Hàn Đông liền nghĩ đến người phụ nữ lái chiếc Audi mà anh gặp khi đang đi thu nợ vào ngày hôm đó, phong thái, phong cách đó vẫn còn in sâu trong tâm trí anh.

Nhưng tên tiểu tử Trịnh Văn Trác này có phải là bị điên rồi không, nghe Lưu Minh Viễn nói, phí Thẩm Băng Vân lên sàn diễn ít nhất cũng phải 24 triệu, cộng thêm tiền rượu cùng với phí phòng bao và tiền bo cho công chúa, sợ là tối nay phải đi đứt sáu bảy mươi triệu.

Trịnh Văn Trác có một chút tiền, nhưng cũng không thể gánh vác được sự đau khổ này.

Âm thầm đá chân, khẽ lắc đầu.

Trịnh Văn Trác giả vờ không nhìn thấy, thúc giục nói: “Nhanh lên, gọi Thẩm Băng Vân ra đây. Hôm nay là thứ ba, cô ấy không đi làm sao?”

Quản đốc có tố chất vô cùng cao, nói một cách rất lịch sự: “Thưa anh, cô Thẩm đang ngồi cùng với khách ở phòng bao bên cạnh…. ngài có thể đổi sang ngày khác được không.”

Ý tứ trong lời nói vô cùng rõ ràng, đó chính là những vị khách muốn Thẩm Băng Vân ngồi cùng phía trước không biết có bao nhiêu người đang xếp hàng, không đến lượt Trịnh Văn Trác và Hàn Đông.

Trịnh Văn Trác trở nên mất kiên nhẫn: “Muộn như thế nào cũng đợi, tối nay tôi nhất định phải gặp được cô ấy! Tôi đã đến đây ba lần, lần nào cũng vậy, cũng quá kiêu căng rồi!”

Hàn Đông nhắc nhở: “Có uống rượu không, nếu không uống thì anh về nhà đây!”

Anh không quen với biểu hiện dùng tiền để bắt nạt người khác của Trịnh Văn Trác, lại không phải là tỷ phú, vất vả buôn bán mới kiếm được một ít tiền, lại sử dụng “hào phóng” như vậy.

Trịnh Văn Trác thấy Hàn Đông không vui, mới vẫy tay để quản đốc rời đi: “Đi đi đi, thật buồn chán!”
« Chương TrướcChương Tiếp »