Chương 8: SỐ TIỀN BỒI THƯỜNG KHỔNG LỒ.

Hứa Trị Đình cười lạnh nói: “Chính là thằng đó đó!”

Ngay lập tức sắc mặt của Ninh Phàm liền trở nên hứng thú lên, vốn còn định bắt tay với Trần Lạc Thần, nay đã thu tay về.

Sau đó thì vỗ vỗ vai của Trần Lạc Thần nói:

“Người anh em Trần Lạc Thần, ha ha, đã nghe đại danh của cậu từ lâu, tôi có gặp qua bạn gái cũ Dương Ngọc của cậu, rất là đẹp, bây giờ ở chỗ này, tôi xin được xin lỗi cậu thay cho người anh em của tôi vì đã cướp bạn gái của cậu a!”

“Đúng rồi, sau này nếu như cậu có đến phố thương nghiệp Kim Lăng chơi, thì cứ nhắc đến tên tôi là được, nhắc đến tên tôi sẽ giảm giá 30% đó!”

Ninh Phàm bày tỏ sự áy náy, nhàn nhạt mà nói.

“Anh Ninh Phàm, có nhắc đến tên anh cũng vô dụng thôi, bởi vì tên nghèo hèn này căn bản là không mua nổi đồ gì ở phố thương nghiệp đâu!”

Lúc này, mấy nữ sinh ở bên cạnh Triệu Thư Kỳ che miệng lại cười.

“Thì ra là vậy, vậy tôi mạo muội rồi! Trước đây nghe Lục Phàm nói cậu ta thích bạn gái của một tên nghèo, tôi còn tưởng là bạn gái của người đó sẽ chả đẹp đẽ gì cho cam, kết quả hôm đó tới trường của các cậu xem thử, rất là xinh đẹp nha, cho nên theo bản năng là tưởng anh bạn Trần Lạc Thần đây rất có tiền!” Ninh Phàm cười nói.

“Sao vậy được, ha ha…” Hứa Trị Đình cười lớn: “Ban đầu anh Phàm ra chủ ý cho thằng Lục Phàm đó, kêu là hẹn mỹ nữ Dương Ngọc ra ngoài rồi lấy tiền đập vào mặt cô ta đi, kết quả Lục Phàm về nhắn tin Messenger nửa tiếng thôi là Dương Ngọc đã đồng ý rồi!”

Lúc này, vẻ mặt bọn người Dương Thanh cùng phòng với Trần Lạc Thần đã ngập tràn nộ khí rồi.

Ngay cả Mã Tiểu Vũ cũng toàn là phẫn nộ.

“Các người có ý gì? Có tiền thì giỏi lắm sao?”

Dương Thanh đứng dậy quát.

Mí mắt Ninh Phàm khẽ giựt một cái: “Anh bạn, không phải là vấn đề tiền bạc, bây giờ ai có thể cho mấy cô gái sự yêu thương tốt nhất thì mới xứng có được mỹ nhân! Để cho mỹ nữ Triệu Thư Kỳ nói đi, xem tôi nói đúng hay không?”

Triệu Thư Kỳ lúc này vẫn luôn đang quan tâm đến khí chất của Ninh Phàm.

Ninh Phàm xử sự không kinh hoảng, vô cùng phong độ.

Lại cộng thêm ấn tượng xấu đối với Trần Lạc Thần, cô ta khẽ gật gật đầu.

Cô ta có gặp qua Dương Ngọc, loại người như Trần Lạc Thần căn bản là không xứng.

“Các người có phải cảm thấy, người nghèo thì đáng chết không? Người nghèo thì không phải là người sao? Các người có tiền thì có thể phá hoại tình cảm của người khác? Có thể tùy ý chơi đùa suồng sã với người khác sao?”

Lúc này, Trần Lạc Thần nãy giờ vẫn luôn nhẫn nhịn đã đứng lên rồi.

Đôi mắt anh đỏ bừng, nắm đấm siết chặt.

Nhìn Ninh Phàm với vẻ tức giận tột cùng.

Bọn họ luôn cười nhạo mình, mỉa mai mình.

Trần Lạc Thần vốn muốn nhịn, dù sao hôm nay cũng là sinh nhật của Tiểu Vũ.

Nhưng bây giờ, Trần Lạc Thần nhịn không nổi nữa rồi!

Triệu Thư Kỳ nhìn Trần Lạc Thần với vẻ chán ghét, người này không những nghèo, hơn nữa còn không có độ lượng như vậy nữa, người ta mới nói có vài câu mà đã không nhịn được rồi?

Tên tóc vàng ở bên cạnh lập tức tức giận.

“Trần Lạc Thần, mẹ nó mày dám nói chuyện như vậy với anh Phàm sao, mày ngạo mạn gì vậy chứ?”

Vì để thể hiện ở trước mặt của Ninh Phàm.

Tóc vàng cầm một chai bia lên, ném về phía Trần Lạc Thần.

Hắn ta đánh Trần Lạc Thần cũng không phải là một hai lần rồi.

Càng huống hồ là bây giờ đang ở trước mặt của cậu chủ Ninh Phàm nữa.

“Trần Lạc Thần cẩn thận!”

Dương Thanh nhanh tay nhanh mắt, vội vàng kéo Trần Lạc Thần qua một bên.

Chai bia uốn cong một hình parabol và bay thẳng ra ngoài.

“Rầm!” một tiếng.

Bể cá phong thủy đặt ở cửa tan tành!

Rào rào rào!

Toàn bộ đều chảy xuống đất.

“Cái này…”

Tóc vàng lập tức sững sờ.

Sắc mặt trắng bệch.

Ngay cả mí mắt của Hứa Trị Đình và Ninh Phàm cũng giật liên hồi.

“Đậu xanh! Đây là cá phong thủy đó, mẹ nó đắt lắm đó!”

Hứa Trị Đình trừng tóc vàng, trong ngữ khí đã mang chút ý vị kinh hoảng.

Tóc vàng nuốt ngụm nước bọt:

“Anh Đình, anh Phàm, em không có ngờ là thằng nghèo hèn Trần Lạc Thần đó lại né ra a, em không cố ý đâu, thật sự không phải cố ý đâu!”

Nói xong, tóc vàng hung hăng trừng mắt nhìn Trần Lạc Thần.

“Đúng rồi đó, không thể trách tóc vàng được, Trần Lạc Thần, chịu đựng một chút đi là được mà, cùng lắm cho cậu tiền thôi, cậu né cái gì chứ?”

Mấy cô nữ sinh cũng bị dọa sợ rồi, hoàn toàn không nghi ngờ gì nữa, bọn họ đều trách Trần Lạc Thần vì đã né ra!

“Chuyện gì vậy?”

Lúc này, nhân viên phục vụ ở bên ngoài nghe thấy có tiếng động thì lập tức theo một đám bảo vệ đi vào.

Nhìn thấy bể cá phong thủy trong phòng bao VIP bị vỡ.

Thủ lĩnh đội bảo vệ trừng mắt nhìn đám người trong phòng:

“Mẹ nó là ai làm?”

Phong thủy phong thủy, đây là cá phong thủy của Malaysia, cái thứ bên trong có rất nhiều điều để nói, quan trọng nhất là quá đắt!

Nhưng trực tiếp bị đập vỡ rồi! Còn là vào lúc anh ta trực ban nữa.

Thủ lĩnh đội bảo vệ có chút há hốc mồm.

“Anh Bưu, hiểu lầm thôi! Hay là để tôi đi nói chuyện với anh Phi Hồng?”

Ninh Phàm vừa nhìn thấy thì liền móc một điếu thuốc ra và đi thẳng tới đó.

Trương Bưu nhấc tay lên ngăn lại: “Này? Cậu chủ Ninh, đừng có hiểu lầm hay không hiểu lầm nữa, giá tiền của bể cá phong thủy này cậu cũng biết rồi đó, chuyện này tôi không giúp được, phải lập tức liên hệ với giám đốc thôi!”

Rất nhanh, Trương Bưu nói với điện thoại vô tuyến một câu.

Không lâu sau, có một người đàn ông hơn 30 tuổi, mang theo một đám người đến.

Anh ta chính là giám đốc của KTV Đế Hoàng, Lý Phi Hồng.

“Anh Phi Hồng!” Ninh Phàm cười cười.

Lý Phi Hồng nhìn mặt đất bừa bãi lộn xộn.

Mi tâm lập tức cau lại: “Tiểu Phàm, cậu làm sao vậy? Phá hoại địa bàn của tôi?”

“Đâu có dám chứ anh Phi Hồng! Là một người anh em của em không cẩn thận đập vỡ bể cá phong thủy thôi!”

Ninh Phàm khách sáo.

Tuy anh Phi Hồng chỉ là một giám đốc, nhưng ai lăn lộn ở phố thương nghiệp Kim Lăng này cũng đều biết, anh ta xuất thân chính là tay chân của Tổng giám đốc Lý Chấn Quốc, là tâm phúc của Tổng giám đốc Lý chứ.

Ngay cả ba của mình gặp Phi Hồng cũng phải khách sáo ba phần nữa!

Tóc vàng lúc này nuốt ngụm nước bọt rồi đứng ra: “Anh Phi Hồng, vừa nãy em nhất thời tức giận, dùng chai bia đánh nó, kết quả là nó né ra nên mới đánh trúng bể cá phong thủy đó!”

Phi Hồng liếc tóc vàng một cái.

Sau đó, anh ta nhấc một chân lên đá bay tóc vàng, lượm một chai bia lên trực tiếp đánh bể đầu của tóc vàng.

“Mẹ nó! Mày tức giận, ông đây còn tức hơn!”

“Á!”

Đám nữ sinh hoảng sợ.

“Chuyện này làm sao đây? Cái bể cá phong thủy này là dùng để phối với sự trang trí của phòng bao này, làm hỏng vốn dĩ là phải đền gấp đôi là một tỷ hai. Nhưng bây giờ, nể mặt ba của Tiểu Phàm cậu, giá gốc 600 triệu là được rồi! Đừng có nói là anh Phi Hồng không nể mặt cậu!”

Nói xong, hai tay Lý Phi Hồng nhét vào túi quần, trực tiếp đi ra ngoài.

Đương nhiên là có hai tên bảo vệ canh ở cửa.

“Làm sao đây? Anh Đông anh Phàm, trên người em chỉ có 15 triệu thôi!” Tên tóc vàng ôm lấy cái đầu toàn là máu tươi đứng dậy.

Hứa Trị Đình tính toán: “Trên người tao chỉ có 150 triệu! Mẹ nó đó là tiền tiêu vặt tháng sau của ông đây.”

Mã Tiểu Vũ trực tiếp bị tức điên lên rồi.

Nhưng bây giờ, dù sao mọi người đều là đến chúc mừng sinh nhật cho cô ta.

Không có đạo lý nào, xảy ra chuyện mà cô ta không quan tâm được.

Ngay lập tức cô ta nói: “Tôi còn hơn 30 triệu!”

Mười mấy người trong phòng bao, toàn bộ đều hùn góp lại. Ngay cả Triệu Thư Kỳ cũng quyết định lấy ra hơn 30 triệu.

Kết quả là cuối cùng, góp lại cũng không tới 300 triệu nữa.

“Các người nghĩ cách trước đi, tôi đi tìm anh Phi Hồng, xem anh ta còn có thể châm chước chút nữa không!”

Ninh Phàm nói xong câu này thì trực tiếp chuồn ra ngoài.

Châm chước cái rắm. Hắn ta không muốn lấy ra số tiền oan uổng này đâu.

Người trong phòng bao bắt đầu gặp khó khăn.

“Đáng ra tôi không nên tổ chức sinh nhật này! Tôi gọi điện thoại cho ba tôi là được rồi!”

Mã Tiểu Vũ tức giận giậm giậm chân.

Triệu Thư Kỳ ngăn cô ta lại: “Tiểu Vũ, số tiền này sao lại để cậu ra mặt được, ai gây chuyện trước nhất thì người đó chịu trách nhiệm chủ yếu chứ!”

Nói xong cô ta nhìn sang Trần Lạc Thần.

“Trần Lạc Thần, nếu như không phải cậu nói chuyện với anh Ninh Phàm bằng khẩu khí đó, tóc vàng sẽ đánh cậu chắc? Sao? Bây giờ không lẽ thẳng khí hùng nữa à, khí phách của cậu đâu?”

Triệu Thư Kỳ lạnh giọng nói.

“Đúng đó!”

Đám nữ sinh cũng bắt đầu hùa theo.

Mã Tiểu Vũ sốt sắng nói: “Cầu xin các người đó, đừng nói Trần Lạc Thần nữa có được không, tiền này không cần các người ra, sinh nhật của tôi, bất luận thế nào tôi cũng sẽ ra tiền này!!!”

Nói xong, Mã Tiểu Vũ bắt đầu gọi điện thoại cho nhà cô ta.

Còn đám người Dương Thanh tuy cũng rất muốn giúp đỡ, nhưng sinh hoạt phí một tháng của bọn họ chỉ mới có hơn 3 triệu thôi.

Tuy bây giờ trong lòng của Trần Lạc Thần rất tức giận.

Đặc biệt là Ninh Phàm Hứa Trị Đình và tóc vàng.

Nhưng nhìn thấy Mã Tiểu Vũ như vậy, Trần Lạc Thần không đành lòng.

Cái tiệm này tuy là của mình, nhưng tên Lý Phi Hồng đó cũng không có quen biết mình.

Trần Lạc Thần ở trong phòng bao cũng không tiện gọi điện thoại cho Lý Chấn Quốc.

Ngay sau đó thì nhàn nhạt nói: “Tôi đi toilet một cái!”

Nói xong Trần Lạc Thần đi ra ngoài.

Mà sau khi Trần Lạc Thần đi ra ngoài, mắt của bọn người Triệu Thư Kỳ liền trừng to lên.

“Đậu, Triệu Thư Kỳ tớ lớn đến từng này rồi, có thấy qua mấy kẻ nhát gan, nhưng không có thấy ai nhát đến như vậy! Ngay cả một nữ sinh cũng không bằng nữa, vậy mà lại chạy rồi?”

Trần Lạc Thần lúc này đã đến toilet rồi.

Chỉ có mình anh nên bảo vệ cũng không có nói gì.

Trong phòng vệ sinh.

“Anh Chấn Quốc.”

“Cậu Trần! Kêu tôi Chấn Quốc được rồi, cậu có gì căn dặn sao?”

“Bên tôi gặp chút rắc rối…”