Chương 4

Edit: Cháo

Không thấy Hứa Thâm trả lời, Alpha cũng không giận.

Tâm trạng Yến Hành Chi đang rất tốt nên vốn chẳng để tâm đến pheromone mùi đào mật nhuộm trên bó hoa, một tay ôm hoa, một tay cầm khóa xe, Alpha đi đến xe mình mở cửa.

Năm rưỡi tan ca, giờ đã là bốn giờ ba mươi lăm phút, Yến Hành Chi nhìn di động, dứt khoát tam làm cùng Hứa Thâm luôn.

Nể tình bó hoa với thuận đường, hắn miễn cưỡng cùng về với Omega nào đó.

“Về thẳng nhà?” Ngồi trên ghế lái, Yến Hành Chi vẫn không bỏ bó hoa kia xuống.

“Ừ,” Hứa Thâm nói, “Cho hoa vào thùng… vào chỗ ngồi phía sau đi.”

“À à, được.”

Yến Hành Chi đặt hoa vào chỗ ngồi phía sau, nghĩ một chút lại để nó tựa vào cạnh cửa xe — bảo đảm sẽ không rơi xuống. Xong xuôi hết các thứ, ánh mắt Alpha quét đến Omega đang ngồi một bên.

Hứa Thâm đang tự cài dây an toàn cho mình, Omega cúi đầu, mái tóc đen rũ xuống, vẻ mặt vẫn lạnh lùng.

Đang nghĩ đến chuyện bị bắt nạt vừa rồi sao? Sao trông vẫn không vui thế kia?

Mặc dù vẻ mặt Hứa Thâm vẫn luôn như vậy, nhưng Yến Hành Chi lại cảm giác được Hứa Thâm đang không vui.

Omega nhà hắn vui không nói, buồn cũng không nói.

Ngốc thật đấy.

Yến Hành Chi cảm thấy hơi hối hận vì đã buông tay Omega ngốc này ra.

Chỉ hơi hơi hối hận thôi.

Một tay Hứa Thâm nắm lấy đai an toàn, không biết có phải do cùng tính thì đẩy nhau hay không, dù bó hoa đã để ở chỗ ngồi phía sau, cách y một khoảng thế rồi mà mùi đào mật vẫn có cảm giác tồn tại vô cùng mạnh mẽ.

Cuối cùng Hứa Thâm lấy di động ra, ngón tay trắng nõn hoạt động, mở ra app xã hội màu xanh lá*.

*Wechat

Thâm: Tôi phát hiện phạm vi cảm nhận của mình rộng hơn rồi.

Đường Đường: Sao cơ?

Đường Đường chính là đồng nghiệp mà Hứa Thâm từng hỏi chuyện kia — Đường Ngôn, cũng là một Omega, mặc dù chưa yêu bao giờ nhưng nghe nói đã xem 999+ quyển bí kíp tình yêu.

Hứa Thâm thấy con số 999+ kia còn phải đợi kiểm chứng, nhưng chuyện đó cũng không cản trở việc y cảm thấy Đường Ngôn rất giỏi.

Hứa Thâm kể ngắn gọn chuyện đã xảy ra cho Đường Ngôn biết.

Đường Đường:!! Người kiểu gì thế!!

Sau khi gửi liên tục mười mấy cái emo thể hiện sự căm phẫn với đào mật, Đường Ngôn rốt cục bắt được trọng điểm.

Đường Đường: Hiện giờ có phải rất rất rất rất rất ghét đào mật không?

Thâm: Một chút.

Đường Đường: Hiểu rồi.

Đường Ngôn gửi đến một đoạn audio, Hứa Thâm đeo tai nghe lên, mở ra thì nghe được một đoạn nhạc đầy sức sống.

“Là rung động đó, thôi rồi không thể né tránh được ánh mắt ấy, trái tim không hiểu sao loạn nhịp vì anh…”*

*lời bài hát Là rung động đó – Hóa Ra Là Củ Cải À (是心动啊 – 原来是萝卜)

Rung động? Hứa Thâm im lặng đếm nhịp đập trái tim mình, 103 lần/ phút.

Hơi nhanh.

Xe nhanh chóng về đến nhà, đèn phòng khách sáng lên, hai đôi dép giống nhau như đúc đặt trước cửa.

Hứa Thâm đổi dép, Yến Hành Chi đặt hoa lên bàn trà rồi xoay người lên tầng.

Hứa Thâm ngó ngó, thấy Yến Hành Chi vào phòng ngủ.

Y thật sự không thích đào mật chút nào! Omega rón ra rón rén đến gần bó hoa.

Pheromone tuyết tùng lặng lẽ tỏa ra, men theo dây buộc và giấy bọc, từng chút từng chút bao lấy hoa hồng đỏ, xóa đi chút xíu pheromone đào mất còn sót lại.

“Sao vậy?” Yến Hành Chi vừa xuống tầng đã nhìn thấy Hứa Thâm ngồi cạnh bó hoa, tay vội vàng rụt lại.

Yến Hành Chi:???

“Không có gì.” Hứa Thâm nói rất nhanh, mí mắt mỏng manh cụp xuống nhìn mặt đất. Ánh đèn trong phòng khách rơi trên hàng mi của Omega, để lại một tầng bóng mờ.

Không hiểu sao Yến Hành Chi cảm thấy Hứa Thâm đang hốt hoảng, như là làm chuyện xấu gì đó.

“Em lên tầng trước đây.” Hứa Thâm bỏ lại một câu rồi chạy như bay.

Hình như có hơi đáng yêu.

Chỉ hơi hơi thôi.

Yến Hành Chi cầm bình hoa vừa mới lên tầng tìm được, mở giấy bọc, lấy từng cành hoa hồng ra.

Trên hoa hồng vẫn còn vương chút hương pheromone tuyết tùng.

Vậy thì… giữ hoa hồng thêm mấy ngày đi, Yến Hành Chi nghĩ.