Chương 19: Lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng

[ A a a a a a Trường An đáng yêu quá đi! Bộ lông xù xù đó nhìn qua thật muốn sờ, tui muốn ngộp thở luôn! ]

[ Nó duỗi hai tay!!! Tui cào tui cào! Bé Trường An giận cũng siêu cấp đáng yêu ư ư ư ư! ]

[ Động tác của tiến sĩ Keikatsu làm tui cười rớt hàm ha ha ha ha, nhưng cảm giác được ấu tể đáng thật là hạnh phúc! ]

[ Nó giận đến nỗi râu đều nhếch lên! Tui nhìn thấy răng của nó!!! Đáng yêu quá đi!! ]

[ Mấy người thật quá đáng! Sao có thể cười nhạo Trường An của chúng ta? Lòng tự trọng của ấu tể lỡ tức điên lên thì làm sao bây giờ! Giận đến bất lực!! ]

[ Trường An đừng giận, để chị ôm một cái! ]

[ Không được, tui ở đây luôn, tui muốn xem Trường An ngủ, tui muốn ngủ cùng với nó! ]

.....

Sau khi thiết bị truy cập bị hỏng, Siêu Sao bắt đầu sửa chữa và khởi động lại với tốc độ nhanh nhất có thể, đồng thời còn liên hệ viện nghiên cứu khoa học cùng mấy nền tảng khác, tạo nên đồng thuận mới, đem livestream sinh hoạt của ấu tể chia thành nhiều đài để phát sóng mới chống được dòng người truy cập khổng lồ này.

Livestream Siêu Sau đều có chức năng hình chiếu có thể chạm vào, đây là mặt mà các nhà đài khác không thể bì được, đây cũng là điểm độc đáo nhất trong các nhà đài, tuy không thể thật sự chạm vào tiểu ấu tể nhưng lại có thể duỗi tay qua, dùng chính bàn tay của mình để cảm nhận hình chiếu giả lập, loại cám dỗ này tất cả mọi người đều khó có thể kháng cự được.

Chỉ là cám dỗ đúng thật là rất lớn nhưng lại hạn chế người xem, cũng may hiện tại đã mở ra chế độ hẹn giờ, xác định mỗi người chỉ được ở bên trong mười phút, cho nên xếp hàng chờ cũng không thành vấn đề, muốn chờ bao lâu cũng được, có thể tuỳ tiện tìm một nhà đài để xem ấu tể cũng được, không đến mức cứ phải là Siêu Sao mới xem được.

Toàn bộ Tinh Võng bị cảm xúc vui sướиɠ tràn ngập, làn sóng chỉ trích lúc trước vì livestream thất bại đã sớm bị ấu tể xuất hiện nhấn chìm, mọi người chỉ có một chủ đề bàn tán —— Hôn nay bạn có xem Trường An không?

Nhiều năm như vậy lại xuất hiện một con ấu tể lông xù, lúc ngủ lông tơ cũng bay bay theo gió dễ dàng lấy được lòng biết bao nhiêu người, một lần nữa gợi lên khát vọng đối với những thứ mềm mại.

Lúc livestream bắt đầu Tống Trường An còn đang ngủ ngon lành, căn bản không hề biết có biết bao nhiêu ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm cậu hận không thể cạo trọc bộ lông mềm mại của cậu xuống, còn có một đám người vây quanh hình chiếu giả lập của cậu với ý đồ muốn giở trò với mình, cảnh tượng như vậy xuất hiện trong mơ cũng sẽ bị doạ tỉnh.

Nhưng Tống Trường An chỉ biết sẽ phát sóng trực tiếp chứ không biết có bao nhiêu người xem phát sóng trực tiếp, cho nên trước mắt cuộc sống này vẫn rất đỗi bình thường.

Trên Tinh Võng một đám người nhảy cẫng, đồng thanh hô to lông xù vạn tuế, ấu tể vạn tuế, tại viện nghiên cứu khoa học cũng có một con ấu tể nhảy cẫng lên, vươn móng vuốt nhỏ căn bản không thể làm người bị thương đánh Keikatsu kêu đau đau, cuối cùng chạy trối chết.

Tống Trường An một ngụm ác khí còn chưa xả xong đứng trên mặt đất, biểu tình hung ác chống eo, chẳng quan tâm bóng người Keikatsu đã biến mất khỏi tầm nhìn của cậu, cậu vẫn đứng tại chỗ "Hừ hừ" nửa ngày, biểu đạt cực kỳ mãnh liệt trách móc Keikatsu.

Nhìn ấu tể giận đến thở dốc, Arnold vươn ngón tay ra sờ sờ ngực nhỏ của nó, lòng bàn tay ấm áp vuốt từ cổ cậu xuống tận bụng nhỏ mềm mại của cậu, ý muốn bảo ấu tể xin hãy bớt giận, lại không nghĩ tới lại bị ấu tể trừng mắt nhìn, ngón tay bị đánh một cái, chỉ có thể hậm hực thu hồi tay.

Tống Trường An liếc xéo hắn một cái, đừng tưởng cậu đã quên mất chuyện khi nãy hắn cười trộm mình, cậu cũng không phải một con Hamster lông vàng ngốc nghếch đâu, cậu biết nhiều lắm đấy!

Tống Trường An quay đầu không thèm để ý đến hắn, tự mình đi trở về.

Được lắm, phát sóng trực tiếp đã sớm phát sóng, đã sớm bị người ta nhìn thấy hết, cậu không cần phải giả vờ bán manh nữa, tuy rằng có vẻ nhẹ nhàng hơn rất nhiều nhưng cậu vẫn thấy có hơi mất mặt, chuyện như vậy lại bị làm thành meme truyền đi khắp nơi.

Nếu nhân vật chính trong hình không phải là cậu thì Tống Trường An thề bản thân có thể cười rớt ghế nha, nhưng cố tình đặt cậu là nhân vật chính, Tống Trường An liền cười không nổi.

Hạt ngũ cốc kia trong tay Arnold lại cực kì mỏng manh, nhưng vào tay cậu lại cứng vô cùng, cậu chính là cắn không vỡ ra, chuyện phát triển đến mức này, có thể nói là chuyện buồn nhất từ lúc cậu chuyển đến đây tới giờ.

Thất vọng cùng bất đắc dĩ làm Tống Trường An rũ đầu đi về phía trước, từ hai cái lỗ tai cụp xuống có thể nhìn ra cảm xúc cậu đang rất tệ.

Đến khi cậu trở lại bên cái chén, nhìn mấy viên ngũ cốc, Tống Trường An duỗi tay nhặt lấy một hạt, đột nhiên phát hiện bản thân ăn không còn thấy ngon, vừa nhìn thấy chúng liền nhớ tới ảnh động kia, lại nghĩ đến điệu cười của Keikatsu, hận không thể lần nữa lại ném nó một cái, lúc đó cậu tuyệt đối sẽ không thèm nhặt lên!!!

Nghĩ đến bây giờ có khả năng còn đang phát sóng trực tiếp, còn có người đang nhìn nhất cử nhất động của mình, Tống Trường An liền khắc chế bản thân không được nổi giận, nhưng lại phiền não khó chịu.

Keikatsu bị cậu đánh chạy mất, nơi này ngoại trừ cậu thì chỉ còn Arnold, Tống Trường An quay đầu lại nhìn hắn một cái, trong mắt bất giác dâng lên vài phần uỷ khuất.

Ngay cả Arnold vừa rồi cũng cười cậu nữa.....

Càng nghĩ càng giận rồi lại mắc nghẹn trong lòng, ấu tể nâng đầu nhìn Arnold đang ngồi xổm bên cạnh, chạm đến tầm mắt thương xót của hắn rốt cuộc không nhịn được nữa, miệng mếu, đôi mắt đậu đậu bị phủ kín bằng một tầng hơi nước.

Một phần vì bản thân không làm được gì mà khổ sở, một phần lại nghĩ tại sao Arnold cũng muốn cười mình, Tống Trường An tâm tình xuống dốc không phanh, vẫn quật cường đứng tại chỗ, duy trì tôn nghiêm cuối cùng của mình.

Nhưng mà đến khi Arnold bế cậu lên cậu không phản kháng là được.

Lòng tự trọng của ấu tể thật là nặng, Arnold có chút hối hận vì không đuổi Keikatsu ra ngoài ngay từ đầu, không nghĩ tới sẽ làm ấu tể tức giận như vậy.

"Không sao đâu Trường An, con còn nhỏ như vậy là đã rất giỏi rồi, đều là ông Keikatsu sai cả." Arnold thơm thơm cái trán tiểu ấu tể, ôn nhu an ủi nói, "Sau này muốn ăn gì ta đều chuẩn bị thật tốt cho con, vui lên chút đi ha?"

Lúc Arnold còn chưa mở miệng, Tống Trường An còn nén giận được, đến khi nghe thấy hắn an ủi liền không kìm được tính khí nhỏ nhen của mình, đám lông quanh mắt liền ướt nhẹp, thoạt nhìn càng thêm đáng thương.

[ Không được, tui bây giờ đã thực sự tức giận, rất muốn hành hung tiến sĩ Keikatsu a a a a a!!! ]

[ Nói! Mấy thứ này là ai làm! Là ai! Mau xin lỗi Trường An ngay! ]

[ Thực sự xin lỗi bé con, lần sau tui sẽ không tái phạm nữa, khóc đến đau lòng tui rồi! ]

[ Là Trường An quá thông minh, biết là đang cười nó nó mới tức giận! ]

.....

Tống Trường An sụt sịt mũi, hai cái móng vuốt nhỏ ôm ngón tay Arnold, trong miệng thút thít oán giận.

Thật ra tính cậu không vui một hồi liền quên sạch, nói không chừng ngày mai khi nhớ tới lại còn có thể chọc bản thân cười vui vẻ, nhưng bị người khác an ủi lại khác, cảm xúc tủi thân bị phóng đại, nhất thời có chút không dứt được.

Arnold vuốt đầu ấu tể, nghe trong miệng bé con thút thít kêu, có vẻ vẫn còn giận Keikatsu, nhẹ nhàng xoa xoa đôi mắt nó.

"Trường An, lúc trước đồng ý cho con ăn ngon, bây giờ đã tới rồi, con có muốn thử không?"

Tống Trường An dụi dụi mắt nhìn hắn, đã sớm quên mất chuyện này, nhất thời ánh mắt có chút mờ mịt.

Tất cả đồ vật trong chiếc hộp nơi phát hiện ra ấu tể đều bị cầm đi kiểm tra đo lường, bọn họ phát hiện ra không ít giống loài có gen tương tự, chỉ vì một vài khác biệt rất nhỏ mà không mang tới cho ấu tể ăn.

Nhưng không thể không nói, các loại đồ ăn hiện giờ của ấu tể quá mức đơn điệu, mà dinh dưỡng chuyên dùng cho ấu tể nó lại không muốn ăn, cũng may gần đây lại có thực vật mới được xác định là ấu tể có thể ăn được.

Kết quả vừa ra, Arnold cũng mới vừa nhận được tin tức trước đó không lâu, đây không phải loại thực vật phát triển rộng rãi, nhiều năm trước điều tra sinh vật ở một địa phương phát hiện ra, chỉ hái lấy mẫu chứ không có di chuyển đi đâu, lúc này nó được mang về chuẩn bị riêng cho ấu tể.

Vốn dĩ có lẽ phải ngày mai mới có thể chính thức đưa tới cho ấu tể nhưng nhìn bộ dạng nó khóc chít chít, Arnold cảm thấy bây giờ chính là lúc cần nhất.

Arnold đưa tay xuống mặt đất, Tống Trường An bò xuống, ngồi xổm trong chén, hai cái móng vuốt bám vào thành bát nhìn hắn.

"Con chờ ta chút, ta sẽ quay lại nhanh thôi." Arnold vỗ vỗ đầu cậu, bước nhanh rời đi.

Tống Trường An nhìn bóng dáng Arnold cũng biến mất khỏi tầm nhìn của mình, có chút ủ rũ ngồi xuống, một hạt ngũ cốc lăn tới bên chân cậu, cậu nhìn chằm chằm nó một lúc lâu, duỗi chân đạp nó đi chỗ khác.

Tống Trường An: "..... Tạm thời không yêu."

Cậu biết hành động hiện tại của mình có chút trẻ con, nhưng cậu vẫn không nhịn được lại đá đá hai chân, bảy tám viên ngũ cốc ở trong chén đυ.ng vào nhau, hiện trường có chút hỗn loạn.

Tống Trường An sờ sờ bụng mình, cậu có hơi đói bụng, nhưng cà rốt lúc nãy đã ăn mất rồi, còn lại mấy hạt ngũ cốc nhưng không muốn ăn, cậu nằm liệt trong chén không thèm nhúc nhích.

Mặt mũi sớm đã ném đi rồi, cũng không thèm để bụng hình tượng của mình nữa.

Đến khi Arnold quay trở lại, cậu mới lăn lóc bò dậy, muốn xem Arnold mang thứ gì ngon ngon cho cậu ăn.

Vừa nhìn thấy Arnold, nói đúng hơn là vừa nhìn thấy đồ vật trong tay Arnold, Tống Trường An còn đang ủ rũ ánh mắt đột nhiên sáng quắc.

Arnold từ xa liền thấy ấu tể cứ ủ rũ nằm liệt trong chén không vui, còn không biết đồ vật trong tay có làm ấu tể cao hứng hay không, ấu tể nghe thấy động tĩnh vừa nhấc đầu, mắt đã sáng hơn đèn ô tô.

Arnold: "....."

Nhìn biểu tình của ấu tể biến đổi từ tử khí âm trầm thành căng tràn sức sống không tới một giây, một phát bắn ra khỏi chén chạy ra ngoài, chân nhỏ như gắn mô tơ chạy tới bên chân Arnold, một chút cũng chờ không nổi.

Nó giơ tay mình lên cao, miệng cười đến không khép lại được, vẫn cứ nhắc mãi: "Bắp! Bắp! Bắp!"

Thực vật trên tay Arnol từng hạt ngay ngắn còn không phải là bắp thì là gì?

Lúc Arnold vừa đưa một nửa bắp ngô to bự cho Tống Trường An, ý cười trên mặt cũng chưa từng biến mất.

Cậu ngồi xổm trên mặt đất thay đổi vô số tư thế, rốt cuộc cũng thành công dùng răng cửa ngậm lấy bắp, đặt trước ngực nghiêng ngả lảo đảo chạy về, vừa chạy vừa cười, vui miễn bàn.

Sau khi về tới chén ăn, cậu ha một hơi buông miệng, sau đó âu yếm bắp ngô ngã vào trong chén, vừa ăn vừa híp mắt, lâu lâu lại phát ra mấy tiếng kêu cực kì hạnh phúc, tựa như sống trên thiên đường.

Phía sau là Arnold đang trầm mặc.

Cùng lúc đó, trên Tinh Võng cũng là một mảng yên tĩnh.

[ Nước mắt Trường An làm tui đồng cảm như bản thân cũng đang phải chịu, tui suýt tức chết rồi, nhưng bây giờ nó lại cười rất vui vẻ, tui cười hỏng có nổi. ]

[ Vì Trường An khóc, tui liền tự thấy mình sai, nhưng bây giờ tui muốn hỏi là chúng ta có còn sai nữa không? ]

[ Tui nên làm gì đây? Chúng ta nên làm gì đây? ]

[ Giận đến bất lực!!! ]

________

Tác giả có lời muốn nói:

Trường An: Ăn no uống say tui liền vui vẻ, cái gì? Cậu nói tui không vui á? Tui không nghe thấy! Cậu lặp lại lần nữa coi!

________

Bản edit thuộc về Nhangw.

Chỉ được đăng tại truyenhdt.com @Nhangw.