Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Con Đường Truy Thê Dài Dằng Dặc

Chương 2: Thỏa mãn rồi thì kí tên đi

« Chương TrướcChương Tiếp »
Hầu như toàn bộ quá trình vừa rồi anh đều mang theo sự hận thù, không hề có một chút thương tiếc nào, từ đầu đến cuối cũng không thèm lên tiếng.

Đôi mắt của Tô Cẩm Tinh nhòe đi vì khóc, nhưng cũng không kêu một tiếng nào.

Cho đến lúc kết thúc, cô bị sặc chính nước mắt của bản thân mà ho dữ dội, cô nằm lỳ ở trên giường một hồi lâu sau cũng không thấy ngồi dậy, cả người không còn chút sức lực.

Giọng nói lạnh như băng của Tiêu Cận Ngôn phát ra từ trên đỉnh đầu: “Cô đã thỏa mãn chưa?”

“…”

“Thỏa mãn rồi thì ký tên đi.”

Cô run rẩy chống người ngồi dậy, hỏi anh: “Anh uống rượu sao?”

“Không cần cô quan tâm.”

“Dạ dày của anh không tốt, đừng uống rượu.”

“Nếu tôi không tự chuốc say bản thân thì làm sao có thể chống lại cơn buồn nôn mà chạm vào cô được?”

Cổ họng của anh xộc lên một mùi máu tanh nồng đậm, chất lỏng sền sệt trào ra từ hai bên khóe miệng, Tô Cẩm Tinh cau mày, kéo tấm ga giường lau sạch sẽ, lòng cô lạnh ngắt.

Nhưng giọng điệu thì vẫn rất bình tĩnh và nhẹ nhàng: “Anh trở về nhà rất nhanh, chắc là trên đường không bị kẹt xe.”

Tiêu Cận Ngôn chỉnh trang lại bản thân, sau đó đốt một điếu thuốc lá, ngồi trong bóng tối, anh thản nhiên nói: “Trở về để ly hôn, tất nhiên là phải nhanh rồi.”

“Gấp gáp tới vậy sao?”

Cô ngồi quay lưng về phía anh, giọng nói dường như có chút chột dạ, sau đó thì bị sặc mùi thuốc lá, tiếp tục ho khan.

“Không phải cô đã biết tôi gấp gáp từ lâu rồi à?” Tiêu Cận Ngôn cố ý nhả khói về phía của cô, nhìn cô run rẩy ho khan, trong lòng không hiểu sao lại xuất hiện một cảm giác vô cùng sảng khoái: “Tôi đã thực hiện điều kiện của cô rồi, sáng mai cô bắt buộc phải kí tên vào đơn ly hôn.”

“Còn chưa đủ đâu, Tiêu Cận Ngôn, em đã nói là… đêm nay ở cùng em, đêm nay, là cả đêm.”

Tiêu Cận Ngôn dập tắt điếu thuốc, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt: “Tô Cẩm Tinh, cô thật sự quá vô liêm sỉ.”

Rốt cuộc là từ bao giờ cô yêu Tiêu Cận Ngôn nhỉ?

Tô Cẩm Tinh nhớ lại một chút, dường như chính bản thân cũng không rõ nữa.

Cô chỉ nhớ bọn họ quen biết nhau từ nhỏ, cùng nhau lớn lên, nhà họ Tiêu và nhà họ Tô quan hệ thân thiết, hồi đó họ cũng đã biết, tất cả mọi người đều chờ họ lớn lên để kết hôn, mối quan hệ vốn đã thân thiết lại càng thân thiết hơn.

Khi đó, Tiêu Cận Ngôn đối xử với cô tốt vô cùng. Cô từ nhỏ đã mắc chứng tụt huyết áp, vì thế mà Tiêu Cận Ngôn lúc nào cũng mang theo loại kẹo hình ngôi sao mà cô thích, mỗi khi cô thấy khó chịu, anh lập tức sẽ đưa cho cô ăn.

Lúc đi học, cô nhận được rất nhiều thư tình từ các bạn khác phái, nhưng đều bị Tiêu Cận Ngôn chặn lại, anh ghen và nói với cô, những bạn nam kia không tốt bằng một góc của anh. Vào ngày sinh nhật của cô, anh đã bắt đầu gấp sao từ mấy tháng trước, sau đó cho vào một lọ thủy tinh, làm quà tặng sinh nhật cho cô.

Thời điểm đó cô rất kiêu kỳ, cố ý làm nũng với anh: “Những ngôi sao trong lọ này đều là giả, em muốn có ngôi sao sáng thật sự cơ.”

Tiêu Cận Ngôn cũng vô cùng cưng chiều cô, nói: “Được, anh sẽ đi hái xuống cho em.”

“Em đùa thôi, sao ở tít trên trời cao như vậy, làm sao mà hái được?”

“Chỉ cần là em muốn thì anh có thể hái xuống cho em.”

“Lừa đảo.”

“Chờ ngày em gả cho anh, anh nhất định sẽ hái sao xuống đưa đến trước mặt em.”

Tô Cẩm Tinh nghĩ, có phải là ở thời điểm con người sắp chết, họ sẽ thường hoài niệm về những kỉ niệm tốt đẹp lúc trước không?

Cô lấy tay sờ vết máu trên ga trải giường, cảm thấy cuộc đời quá trêu ngươi con người, ông trời cũng dường như không muốn thấy cô sống hạnh phúc, cố ý phá hủy mọi thứ tốt đẹp nhất của cô.
« Chương TrướcChương Tiếp »