Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Con Dâu Của Nhà Giàu

Chương 53: Ai đã sai khiến hai

« Chương TrướcChương Tiếp »
CHƯƠNG 53: AI ĐÃ SAI KHIẾN HAI

NGƯỜI

“Cậu chủ!”

Quản gia cung kính chờ ở ngoài đã lâu.

Ông ta thấy dáng vẻ này của Phong Diệp

Chương cũng hoảng sợ.

“Lấy được đoạn camera giám sát chưa?”

Anh vừa nói vừa đi đến thư phòng, khu

biệt thự nhà họ Phong vẫn luôn được bảo vệ

nghiêm ngặt, bên ngoài luôn có camera theo

dõi.

Phong Diệp Chương ngồi xuống, quản gia

cung kính đặt laptop trước mặt anh.

Phong Diệp Chương lạnh lùng mở ra, trên

màn hình là mấy đoạn video theo dõi hôm

nay được cắt ra.

Phong Diệp Chương tìm video Bối Bối rơi

mấy lần.

Mọi chuyện đều giống như lời Cố Tuyết

Trinh nói.

Là bọn họ vu oan cho cô.

Biết bao nhiêu người đều lời lẽ giống

nhau, vu oan cho một người.

Cố Tuyết Trinh lúc đó đã bất lực thế nào

chứ.

Phong Diệp Chương đứng phắt ậy đi ra

ngoài.

Quản gia cũng vội vàng đi theo.

Trong đại gia đình có rất nhiều thị phi

nhưng cậu chủ rất ít để ý như vậy.

Một lát sau, Phong Diệp Chương đi đến

nhà chính.

Bên trong vọng lại tiếng nói chuyện của

Phong Thùy Nhung và Phong Thùy Bích với

nhau.

Bọn họ lại giống như người không liên

quan.

Trong lòng Phong Diệp Chương lạnh lão,

sắc mặt càng lạnh như băng.

Anh đẩy cửa vào.

Hai người thấy anh đi vào thì rất ngạc

nhiên.

Phong Diệp Chương nhìn chính xác chỗ

Bối Bối ngồi.

Cô bé đã khỏe hơn nhiều, hiện tại đang

chơi với hai chú chó con vô cùng vui vẻ.

Dáng vẻ kia hoàn toàn không hề nghiêm

trọng như lúc nãy.

Phong Diệp Chương chân dài, bước vài

bước đã tới trước mặt Bối Bối.

Hai tay anh đan vào nhau đặt trên đầu gối,

người hơi nghiêng về phía trước, giọng nói

nghe không nghe ra vui buồn: “Bối Bối, có

thật là chị dâu đã đẩy em không?”

Bối Bối sửng sốt, bị anh nhìn nên có chút

sợ hãi.

Một lúc lâu, cô bé mới mím môi nói:

“Vâng, đúng vậy.”

“Ai cho em nói dối?”

Phong Diệp Chương nghe thấy Bối Bối lại

nói dối một lần nữa, gần như không nhịn

được lạnh giọng quát lên.

Anh rất đẹp trai, nhưng vẻ mặt lúc nào

cũng nghiêm túc làm cho người ta nhìn thôi

đã thấy sợ.

Bối Bối sợ tới mức bật khóc lên.

Phong Thùy Nhung và Phong Thùy Bích

cũng giật mình, vội vàng chạy tới.

Một người ôm lấy con, một người trách

mắng Phong Diệp Chương nói: “Diệp

Chương, xảy ra chuyện gì vậy? Sao tự nhiên

lại hù dọa em nó chứ? Cháu lại bênh vực Cố

Tuyết Trâm!”

Hai người đều mang dáng vẻ tức giận

không chịu được.

“Cháu bênh vực Cố Tuyết Trâm? Sợ là cô

ấy mới là người bị oan kìa!”

Phong Diệp Chương ném USB cho hai

người: “Hai người cứ từ từ xem, rốt cuộc tình

huống là thế nào? Cố Tuyết Trinh có lòng tốt

cứu nó, nó lại vu oan cho cô ấy.”

Quản gia nhà chính bên này thấy cậu chủ

nổi giận như thế, đành phải mở video giám

sát lên.

Đoạn video mấy phút chiếu xong, ai đúng

ai sai đều rõ ràng.

Mọi người lập tức im lặng.

Phong Thùy Nhung ôm chặt con vào lòng,

giải thích nói: “Bối Bối còn nhỏ, chắc chắn là

vì sợ hãi nên mới không dám nói thật.”

Đối mặt với khuôn mặt lạnh lẽo như băng

của Phong Diệp Chương, giọng cô ta cũng

ngày càng nhỏ.

Phong Diệp Chương thấy vậy thì hừ lạnh

một tiếng, xoay người đi lên lầu.

Người dưới lầu cũng không có tâm trạng

nói chuyện phiếm.

Lúc này, bà Phong đang nằm ở phòng ngủ

chính trên lầu hai.

Giữa trưa xảy ra ồn ào như vậy khiến

chứng bệnh đau đầu của bà tái phát.

“Dì Minh, dì đừng nghĩ nhiều.”

Lục Kim Yến dùng ngón tay thon dài vừa

mát xa cho bà Phong vừa an ủi nói: “Cố

Tuyết Trâm như thế cũng không phải là ngày

một, ngày hai, cô Tư và cô út chắc chắn sẽ

không trách dì.”

“Tất nhiên là dì biết, con nói xem, sao cô

ta lại độc ác như vậy. Nếu tiếp tục để cô ta ở

lại thì không biết sau này trong nhà còn ồn

ào thế nào. Ôi chao, bây giờ đầu của dì cứ

váng vất thôi.”

Bà Phong cũng nâng tay lên ấn vào huyệt

Thái Dương, thở dài nói: “Nếu cô ta ngoan

ngoãn bằng một nửa của con như vậy thì dì

cũng cảm thấy hài lòng.”

Lục Kim Yến cười cười, đang muốn nói

thêm mấy câu lấy lòng thì cửa phòng đột

nhiên mở ra.

Phong Diệp Chương đi vào.

Lục Kim Yến không khỏi vui mừng: “Sao

anh Diệp Chương lại tới đây?”

Bà Phong xoay người qua thì thấy Phong

Diệp Chương đang di tới trước mặt mình.

Bà ngẩng đầu lên, cuối cùng trong lòng

cũng thoải mái một chút.

Bà cảm thấy trong lòng của con trai vẫn

có mình, vừa định nói gì đó thì bị Phong Diệp

Chương cắt ngang.

“Mẹ? Sao lại để Cố Tuyết Trâm quỳ xuống

đệm cói có giấu kim chứ?” Lông mày đẹp

của anh hơi nhíu lại, vẻ mặt vô cùng nghiêm

nghị.

Lục Kim Yến nhìn khuôn mặt tuấn tú mà u

ám của Phong Diệp Chương thì đáy mắt

không khỏi hiện lên sự hoảng loạn, cô ta

lằng lặng đứng sau lưng bà Phong.

Bà Phong nghe anh nói thì vẻ mặt đầy

ngạc nhiên: “Con có ý gì? Cố Tuyết Trâm cô

ta… mẹ không có. Cho dù thật sự là mẹ thì

cũng là do Cố Tuyết Trâm xứng đáng bị như

thế! Cô ta làm ra chuyện ác độc như vậy mà

không dạy dỗ thì không biết sẽ còn làm ra

chuyện gì nữa.”

Ánh mắt Phong Diệp Chương không chút

gợn sóng, giọng nặng nề: “Là Bối Bối nói

dối, camera theo dõi đã quay lại tất cả… Mẹ

chưa làm rõ trắng đen đã định tội cô ấy, cho

dù phạt cô ấy quỳ thì thôi đi, sao có thể cho

người giấu kim đâm cô ấy?”

Bà Phong nhất thời không nói được lời

nào: “Diệp Chương! Con… Con hỗn xược!

Sao con có thể nói chuyện với mẹ như thế?”

“Anh Diệp Chương, có thể chỉ là hiểu lầm.

Vào lúc đó, mọi người khó tránh khỏi mất

bình tĩnh, dù sao cũng là một mạng người.”

Lục Kim Yến thấy bà Phong khó xử, dè dặt

nói: “Dù sao dì Minh cũng là thương cho roi

cho vọt.”

Phong Diệp Chương lại không để ý tới cô

ta, chỉ nhìn bà Phong.

Một lúc sau, anh mới gật đầu: “Được rồi,

nếu mẹ nói mình không làm, vậy thì hai

người giúp việc kia cứ giao cho con xử lý.

Mẹ nghỉ ngơi cho khỏe! Vừa rồi con có làm

mẹ phật ý thì mong mẹ đừng để bụng.”

Anh nói xong, xoay người rời di.

Anh đi rất nhanh, chưa được mấy bước đã

xuống dưới lầu.

Quản gia thấy Phong Diệp Chương đi

xuống thì vội vàng nói: “Cậu chủ!”

“Đưa hai cô giúp việc hành hạ Tuyết Trâm

đến đây!”

“Vâng!” Quản gia không dám chậm trễ.

Hai biệt thự vốn cách nhau không xa,

Phong Diệp Chương vừa về đến nơi, quản

gia đã mang theo hai người kia vào sau.

Bước vào nhà, nhìn thấy người đàn ông

ngồi trên ghế sô pha cách đó không xa,

mười mấy người giúp việc đứng nghiêm

thẳng tắp, không một tiếng động.

Phong Diệp Chương mag khí thế không

giận mà uy, trấn áp toàn trường.

Hai người giúp việc bị đưa vào, thấy cảnh

tượng này thì bị dọa đến hồn bay phách lạc.

“Bày mưu làm chủ bị thương, có biết kết

cục là gì không?”

Giọng anh mang theo sự tàn ác, hai nữ

giúp việc lập tức sợ run bần bật: “Cậu… cậu

chủ, chúng tôi cũng không muốn.”

“Nói! Ai đã sai khiến hai người?”

Hai nữ giúp việc nơm nớp lo sợ, run rẩy

muốn nói lại thôi.

Phong Diệp Chương cười lạnh nói: “Rất

tốt, nếu đã không nói thì cũng đừng trách

tôi!”

Phong Diệp Chương thấy bọn họ vẫn

ngang bướng thì gọi: “Quản gia!”

Quản gia đã sớm chờ ở bên ngoài, lập tức

mang theo bốn người giúp việc đến.

Trong đó có hai nữ giúp việc cầm hai đệm

cói trên tay, phía trên cắm rất nhiều kim,

những cây kim đó phát ra ánh sáng bạc, mắt

thường cũng có thể thấy được.

Hai người giúp việc thấy vậy thì sợ hãi mặt

trắng bệch.
« Chương TrướcChương Tiếp »