Chương 8: Bạch tiểu muội bị đánh

Khi Hạ Ngư đến nhà Chu Lâm, Chu Lâm cùng tướng công mình Bạch Sùng vội vàng xếp đồ lên xe kéo.

Thấy Hạ Ngư sớm như vậy đã tới, Chu Lâm vội ta đón: "Nha, muội tử sớm như vậy đã tới rồi."

Hạ Ngư cười cười, đem giỏ tre cùng hạt bí còn có nguyên liệu dư đều đưa Chu Lâm: "Hôm nay dậy sớm, bí đỏ dư muội cũng thuận tiện xào một chút. Tẩu tử xem xem bánh bao đủ không?"

Chu Lâm kéo lớp vải nhìn trong giỏ xếp ngay ngắn những chiếc bánh bao to, ngạc nhiên đến miệng đều không khép được, liên tục gật đầu: "Đủ, đủ rồi."

Chờ Hạ Ngư đi rồi, Chu Lâm kiểm kê còn thừa nguyên liệu, cùng tướng công nói: "Trì gia nương tử thật là chính trực, này nguyên liệu còn thừa cũng không ít."

Bạch Sùng vốn đang lo lắng Hạ Ngư sẽ lãng phí hoặc cắt xén lương thực của họ, nghe xong Chu Lâm nói liền trầm mặc không lên tiếng.

Về đến nhà, Hạ Ngư nhìn đến Vương bá đem phách tốt sài bó ở bên nhau, chính cõng ra cửa đâu.

"Vương bá chuẩn bị đi đâu nha?"

"Này không phải ta nói muốn nuôi gà sao, ta tới cửa thôn cùng Bạch thợ mộc đổi chút gỗ tre, trở về trát cái chuồng gà."

"Con đây cùng bá cùng đi, sọt này rất nặng."

Nói, Hạ Ngư liền tiến tới đón giỏ trong tay Vương bá.

Vương bá kiên quyết xua tay: "Ta đi là được, con sáng sớm đã dậy, nghỉ ngơi một chút đi. Còn nếu thật sự muốn làm chút gì, vậy liền làm cơm đi."

Từ khi Vương bá ăn qua đồ ăn Hạ Ngư làm, liền quyết định không bao giờ xuống bếp nữa.

Hạ Ngư nhìn sắc trời, liền đáp ứng, nàng hiện tại nấu cơm, đợi chút Vương bá trở về vừa lúc có thể kịp ăn cơm.

Vương bá vừa đi, nàng đột nhiên nhớ tới trong phòng đệm chăn còn chưa có thu dọn, cũng không biết có bị Vương bá thấy không. Nàng vội vàng đi vào trong phòng, phát hiện trên bàn sách đệm chăn đã được gấp chỉnh tề. Trì Ôn Văn đã rửa mặt xong, đang ngồi ở trên giường sửa sang lại chỗ sách ngày hôm qua Vương bá mang về.

"Chính mình đem đệm chăn thu, đừng ảnh hưởng ta chép sách." Trì Ôn Văn thanh âm không lạnh không nhạt vang lên.

Hạ Ngư nghi hoặc nói: "Đây là chàng thu dọn hay là Vương bá thu?"

"Hỏi nhiều như vậy làm gì?" Trì Ôn Văn liếc nàng một cái, "Ta thu thập."

"Oa." Biết hắn giúp nàng thu dọn, Hạ Ngư cũng không còn dỗi hắn: "Vương bá thấy sao?"

"Ân, ta nói với Vương bá nàng ngáy ngủ, quá to, nên cho nàng ngủ trên bàn." Trì Ôn Văn chẳng thèm để ý nói.

Hạ Ngư mắt tối sầm, người này như thế nào liền muốn làm nàng nổi giận! Nàng trong mắt lửa giận hừng hực, hận không thể động tay động chân với Trì Ôn Văn: "Chàng mới ngáy ngủ!"

Trì Ôn Văn ngừng tay trên không trung, nhìn chằm chằm nàng nghiêm túc nói: "Nàng thật sự tối hôm qua có ngáy ngủ." Nhìn hắn ánh mắt chân thành như vậy, Hạ Ngư bắt đầu hoài nghi chính mình.

Nàng trầm mặt không cùng Trì Ôn Văn nói lý nữa, cùng người này nhiều thêm một câu, nàng cảm thấy chính mình phải sống ít đi một ngày. (Các nàng k nên tức giận hại thân nha)

Thu thập đệm chăn, Hạ Ngư liền bận rộn làm cơm sáng.

Cơm còn chưa có làm xong, Vương bá đã cùng con trai Bạch thợ mộc mỗi người vác sọt tre trở về.

Bạch thợ mộc nhi tử đem sọt tre dựng đứng ở trong viện chỗ chân tường, nói: "Vương bá, con đi về trước, tre không đủ bá lại qua nhà con lấy."

"Được." Nói xong, Vương bá ở bên cạnh chỗ đất trồng rau chuẩn bị trát rào tre.

Hạ Ngư làm xong cơm sáng gọi Vương bá vào ăn cơm.

Vương bá bận rộn từ sáng sớm, cả người nhễ nhại mồ hôi, tay xoa xoa cái trán, đem cái bàn nhỏ từ phòng mình ra: "A Ngư, ta ăn cơm ở đây là được, trong phòng nóng bức."

"Vương bá, ta mới vừa làm xong cơm cũng sợ nóng, vậy lát hai ta cùng nhau ở trong viện ăn." Hạ Ngư mới không muốn cùng Trì Ôn Văn cùng nhau ăn.

Vương bá không nghĩ nhiều, đồng ý rồi đi rửa tay. Cơm sáng rất đơn giản, cháo bí đỏ loãng, tỏi xào rau mầm, còn có bánh bao bí đỏ ngày hôm qua, lại thêm ớt chuông xào, đặc biệt lạ miệng.

Mỗi lần chỉ cần Hạ Ngư tức giận, Trì Ôn Văn tâm tình liền đặc biệt tốt. Trong phòng, Trì Ôn Văn một mình thảnh thơi ăn cơm sáng, đột nhiên nhất thời hoảng hốt, thế nhưng có cảm giác như ở Trì phủ.(Anh Trì gu mặn thật, này bảo sao vợ lúc nào cũng nghĩ ly hôn ( *)_( *))

Lâu lắm rồi, hắn cũng từng như vậy nhẹ nhàng tự tại, trong lòng vô lo việc vặt vãnh ăn bữa sáng nóng hổi.

"Oa! Oa oa......" Đột nhiên, từ cách vách nhà Bạch tiểu muội truyền tới tiếng khóc thảm thiết, đánh vỡ buổi sáng yên lặng.

"Này không phải con muốn bí đỏ bánh bao! Con không ăn!" Bạch tiểu đệ gân cổ lên kêu khóc.

Dư Thúy nhặt lên Bạch tiểu đệ ném xuống đất bánh bao, đau lòng: "Sao không phải, nương làm cũng là bánh bao bí đỏ nha. Con mau ăn còn học đi, bằng không không bắt kịp đi nhờ xe bò thôn bên cạnh."

Bạch tiểu đệ đoạt lấy cái bánh bao, ném xuống đất dùng chân dẫm nát nhừ: "Không phải, liền không phải! Nương này bánh bao nhân không ngọt, bánh bao còn cứng, khó ăn! Con phải ăn ngày hôm qua bí đỏ bánh bao!"

Nói xong, Bạch tiểu đệ nhào ra đất lăn lộn.

Dư Thúy không nỡ đánh nhi tử, đành trút giận lên Bạch tiểu muội trên người: "Ai cho ngươi ngày hôm qua ăn kia nửa cái bánh bao? Sao không đều để lại cho đệ đệ, tiểu đệ cả ngày đi học như vậy mệt, ngươi liền không nghĩ đến tiểu đệ, ngươi sao như vậy ích kỷ a?"

Bạch tiểu muội tính tình quật cường, không phục nói: "Đó là bánh bao Hạ Ngư tẩu tử cho con, con ăn nửa cái thì có sao."

Dư Thúy tức giận đến hung hăng tát Bạch tiểu muội một cái: "Cho ngươi sao, ngươi ở nhà gì cũng không làm, còn có mặt mũi ăn bánh bao?"

Bạch tiểu muội bụm mặt, ủy khuất mà khóc ròng nói: "Con sao không làm, chuồng heo mỗi ngày con thu thập, gà vịt cũng con cho ăn, trong nhà quần áo không phải đều con giặt sao."

Nhìn Bạch tiểu đệ gào khóc, Dư Thúy cũng phiền lòng, nàng nắm Bạch tiểu muội tóc đánh tới: "Cho ngươi làm việc như vậy không muốn? Nuôi ngươi lớn như vậy có tác dụng gì!"

Cuối cùng Dư Thúy một tay đem Bạch tiểu muội đẩy ngã trên mặt đất, bực bội mà nói: "Ngươi đi xin Trì gia tức phụ một cái bí đỏ bao trở về, cho tiểu đệ ăn nhanh còn đi học."

Bạch tiểu muội khóc ròng nói: "Không đi, nương sao không tự mình đi?"

Dư Thúy xách theo chổi rễ hướng Bạch tiểu muội trên người đánh: "Bảo ngươi đi liền đi, gì cũng làm không tốt, ta nuôi lũ chó còn tốt hơn ngươi."

Bạch tiểu muội khóc đến tê tâm liệt phế truyền khắp nửa thôn.

Hạ Ngư cùng Vương bá đang ở trong viện ăn cơm, tự nhiên nghe bên cạnh nói được rành mạch. Cuối cùng, Hạ Ngư thật sự nhịn không được, cầm hai cái bánh bao bí đỏ liền đi ra cổng. Dư Thúy này quá bất công rồi.

Vừa mở cổng, Hạ Ngư liền thấy Bạch tiểu muội ngồi xổm ở chân tường thút tha thút thít khóc lóc, tóc rối bời, trên mặt còn có dấu vết.

Hạ Ngư nhịn xuống xúc động muốn đi nói lý với Dư Thúy, đỡ Bạch tiểu muội dậy, đem bánh bao đưa qua đi, đau lòng nói: "Cầm về đi thôi."

Nàng biết, mình tìm Dư Thúy lý luận, Bạch tiểu muội khả năng sẽ bị đánh ác hơn.

Bạch tiểu muội lau lau nước mắt, chỉ lấy một cái bánh bao, thấp giọng nói: "Cảm ơn tẩu tử, này một cái là đủ rồi, lấy hai cái nương ta được một tấc lại muốn tiến một thước*."

Nhìn Bạch tiểu muội đôi mắt sưng đỏ, Hạ Ngư trong lòng hụt hẫng, tiểu cô nương như vậy hiểu chuyện như thế nào lại gặp người nhà như vậy.

Nàng sờ sờ Bạch tiểu muội đầu tóc, nhỏ giọng nói: "Giữa trưa nhà muội khi không có ai, tới tẩu tử gia, tẩu tử nấu cho muội ăn ngon."

Bạch tiểu muội nhìn Hạ Ngư, "Oa" một tiếng nhào vào trong lòng ngực nàng khóc lớn lên, cuối cùng khóc đến không kịp thở. Từ nhỏ đến lớn, chưa có ai để ý qua nàng, cùng đừng nói cho nàng đồ ăn ngon.

Hạ Ngư biết, Bạch tiểu muội mấy năm nay khẳng định bị trong nhà phân việt không ít, tất cả đều chất chứa ở nước mắt, nàng nhẹ nhàng vỗ lưng Bạch tiểu muội, tùy ý nàng khóc.

Bạch tiểu muội khóc đủ rồi, cúi đầu nói với Hạ Ngư: "Cảm ơn tẩu tử."

Nói xong, nàng vội vã về nhà. Hôm nay nàng nếu không xin được bánh bao, Bạch tiểu đệ nháo không đi học, kia Dư Thúy cùng cha Bạch thành khẳng định đánh nàng một trận.

Hạ Ngư trở lại trong viện, rốt cuộc mất tâm tình ăn cơm.

Cách vách truyền đến Dư Thúy không vui thanh âm: "Tiểu đệ, cầm bánh bao vừa đi vừa ăn, nương đưa ngươi đi học, ngoan ngoãn học, tương lai đỗ đạt Trạng Nguyên cho nương mặt mũi. Tiểu muội, nấu cơm, bao giờ cha gọi thì mang lên, đừng đánh thức hắn ngủ."

Nghe cách vách đóng cổng, Hạ Ngư tức giận: "Này Dư Thúy cũng quá kỳ cục, muốn bánh bao chính mình tới xin, lại đem tiểu muội đánh."

Vương bá thở dài một hơi, thấp giọng nói: "Dư Thúy ghi hận thiếu gia. Trước đây Bạch tiểu đệ cùng Bạch Tường cùng nhau gửi nhờ thiếu gia dạy vỡ lòng, Bạch Tường có thể ngồi được, học vào, Bạch tiểu đệ không được, một lát liền chạy ra sân đi chơi. Thiếu gia cùng Dư Thúy nói, tìm cho Bạch tiểu đệ việc khác am hiểu để làm, đừng lãng phí thời gian. Dư Thúy liền nghĩ thiếu gia là bởi vì Bạch tiểu đệ không giao học phí, không cho Bạch tiểu đệ đi theo học."

Hạ Ngư bất lực, Dư Thúy này thật là không phân rõ phải trái.

Ăn cơm xong, Vương bá giành rửa chén, Hạ Ngư liền đi vào phòng ngồi nghỉ một lát.

Bàn được Vương bá dọn đến trước giường, để Trì Ôn Văn chép sách mệt mỏi có thể nghỉ một lát.

Trì Ôn Văn hôm nay trạng thái so ngày hôm qua khá hơn nhiều, tuy rằng còn lâu lâu có chút ho khan, nhưng vẫn có thể ở trong phòng hoạt động trong chốc lát.

Hắn ngồi ở trước bàn, mài mực, chấm bút sao chép nội dung sách.

Hạ Ngư đi qua đi đem cửa sổ mở ra, nói: "Cũng không thấy tối."

Cửa sổ một khai, liền nghe Vương bá ở trong viện hô:"A Ngư, đợi đã cửa sổ không thể mở."

Trì Ôn Văn nhấp miệng cười, hướng phía Hạ Ngư xem kịch vui,

Hạ Ngư liếc hắn một cái xem thường, cùng Vương bá nói: "Không có việc gì, bên ngoài không có gió, mở cửa sổ hít thở không khí, một lát liền đóng."

Cửa sổ một khai, sáng sớm mới mẻ không khí tràn vào phòng, Trì Ôn Văn cảm giác thân mình thoải mái hơn nhiều.

Hôm nay hắn muốn chép sách thật nhanh, không cùng Hạ Ngư cãi nhau, cũng không nói thêm gì.

Trì Ôn Văn hạ bút chấm mực, chữ viết rồng bay phượng múa, nét chữ cứng cáp, Hạ Ngư tuy rằng không hiểu, nhưng cũng cảm thấy Trì Ôn Văn chữ viết thật sự không tồi.

Không trong chốc lát, Bạch Đại Tráng mang theo một con cá trắm cỏ cỡ 4-5 cân đi vào trong sân, hô: "Tẩu tử, ta đưa cá tới cho tẩu!"

Hạ Ngư vội vàng đi ra đón: "Lớn như vậy mọi người giữ lại ăn đi."

Bạch Đại Tráng đem cá đưa cho Vương bá, vò đầu cười nói: "Nhà ta còn một con."

Hạ Ngư xoay người liền phải đi trong phòng lấy tiền: "Ngươi đợi chút, ta đem cá đổi thành tiền cho ngươi."

Bạch Đại Tráng vội vàng nói: "Không cần, tẩu tử, ta tìm tẩu có việc."

"Chuyện gì?"

"Nương ta muốn đi trong thị trấn đưa cá rán cho đại ca cùng Bạch Tường, tẩu có thể hay không qua nhà ta một chuyến giúp rán cá?"

________________________

(* có thể hiểu được đằng chân lân đằng đầu)