Chương 49: Bà xã gọt cho tôi

CHƯƠNG 49: BÀ XÃ GỌT CHO TÔI









CHƯƠNG 49: BÀ XÃ GỌT CHO TÔI



Hạ Lập Nguyên như sợ cô đổi ý, nói ngay: “Lúc nào cũng cũng được, hôm nay bố rảnh.”



“Nhưng con thì không, ngày mai đi.” Hạ Diệp Chi thản nhiên nói, không chút sốt ruột.



Trước đây Hạ Diệp Chi ở nhà họ Hạ, luôn nhẫn nhịn chịu đựng, người nhà họ Hạ từ lâu cũng quen với cô như vậy, bao gồm cả Hạ Lập Nguyên.



Vừa nghe được giọng điệu qua loa của cô, Hạ Lập Nguyên liền không bình tĩnh: “Hiện con không đi làm, thì bận cái gì?”



“Bố nghĩ con đang nói cho qua à? Con thật sự có việc bận phải làm, giờ cứ thế đã, chờ lúc sau con gửi địa chỉ cho bố.”



Sau khi dập máy, Hạ Diệp Chi cân nhắc giây lát rồi soạn một đoạn tin nhắn gửi cho Hạ Lập Nguyên.



Hạ Lập Nguyên nhận được tin nhắn của Hạ Diệp Chi, xem kỹ địa chỉ, không khỏi nhíu mày.



Trong ấn tượng của ông, Hạ Diệp Chi ngốc nghếch, quê mùa, không ngờ là nó lại sẽ chọn club Kim Hải.



Nghĩ đến giá cả ở club Kim Hải, ông bỗng thấy hơi xót ruột.



Kim Hải chính là nơi mà lần trước “Mặc Gia Thành” dẫn Hạ Diệp Chi đến ăn cơm, bởi giá cực đắt nên Hạ Diệp Chi mới chọn chỗ này.



Còn một lý do nữa, vì Kim Hải là club cao cấp chính quy, đám Hạ Lập Nguyên sẽ không dám làm bừa.



Mà giờ, điều cô cần nhất là một vị luật sư.



Nhưng cô không có, và cũng không thuê nổi.



……



Gần đây mỗi tối Cố Tri Dân đều gọi điện cho Mạc Đình Kiên kể khổ, kể mình bị đám cổ đông trong công ty ức khϊếp khổ đến mức nào.



Dạo này công ty đúng là nhiều việc, Mạc Đình Kiên đến công ty một chuyến.



Mở xong hai cuộc họp, sắp xếp lên kế hoạch các dự án, rồi đi về.



Về đến biệt thự, đúng lúc giờ cơm trưa, hắn vừa bước vào cửa, liền ngửi thấy mùi thơm đồ ăn trong bếp truyền ra.



Cô ấy đang nấu cơm?



Mạc Đình Kiên tiện tay đưa áo vest cho vệ sĩ đứng sau, xong bước nhanh hướng phòng bếp.



Trong bếp, Hạ Diệp Chi mang tạp dề quay lưng về phía hắn, đang kiễng chân mở máy hút mùi.



Máy hút mùi được lắp hơi cao, cô kiễng chân mà vẫn hơi khó, Mạc Đình Kiên đi qua đó, duỗi tay qua đỉnh đầu cô, mở giúp cô.



Hạ Diệp Chi quay đầu, khuân mặt mộc ngước lên, bộ mái dày đã được tỉa mỏng hơn, tay phải cầm muôi xào, người mặc tạp dề đứng ở đó, khuân mặt xinh tươi cũng toát lên phần hiền dịu.



“Anh về rồi! Cơm sắp xong rồi.” Hạ Diệp Chi có việc cần nhờ hắn nên cười cực kỳ nịnh nọt.



Người muốn lấy lòng hắn thì nhiều, nhưng chỉ có lúc Hạ Diệp Chi lấy lòng hắn là hắn thấy vui.



Mạc Đình Kiên mặt không cảm xúc, chỉ nhàn nhạt trả lời: “Ừm.”



Nói rồi đút hai tay vào túi quần, đứng bên cạnh nhìn cô nấu cơm, vẻ mặt thờ ơ, nhưng ánh mắt luôn nhìn chằm chằm Hạ Diệp Chi.



Nồi sôi phát tiếng “ùng ục”, che đi tiếng thở của nhau.



Hạ Diệp Chi xào xong món ăn, khi quay đầu mới phát hiện ra “Mạc Đình Kiên” vẫn chưa đi.



“Anh đứng đây làm gì?” Chẳng lẽ hắn thích ngửi mùi khói dầu.



Mạc Đình Kiên xoay người đi ra ngoài: “Không có gì.”



Chẳng là cũng thấy cô khá thuận mắt thôi, nên nhìn thêm chút.



Trên bàn ăn, hai người đã ăn cơm xong, Hạ Diệp Chi tươi cười nhìn hắn: “Anh và Mạc Đình Kiên, đều có luật sư riêng đúng không?”



“Ừm.” Mạc Đình Kiên lấy khăn lau tay, vu vơ hỏi cô: “Làm sao? Đυ.ng vào kiện cáo?”



Hạ Diệp Chi lắc đầu: “Không có, kiểu luật sư hợp đồng kinh tế ấy, anh có cho tôi mượn, giúp tôi một chút được không?



Mạc Đình Kiên nhìn chằm chằm cô, vẻ mặt thờ ơ không chút cảm xúc, nhưng Hạ Diệp Chi lại nhận thấy ra được sự bất mãn.



Hắn không hài lòng cái gì?



Mạc Đình Kiên vốn tưởng cô chủ động lấy lòng hắn, hẳn là cầu cạnh gì đó khó, kết quả chỉ là mượn luật sư một chút thôi.



Thật là hơi thất vọng.



“Có thì có, nhưng mà . . . .” Mạc Đình Kiên nói đến đây thì dừng lại, ánh mắt lướt dạo trên người cô.



Hạ Diệp Chi cúi đầu nhìn lại bản thân, quần áo trên người cô không có gì sai đi? Hay hắn muốn đề ra yêu cầu vô liêm sỉ.



Nghĩ tới đây, Hạ Diệp Chi mặt đầy cảnh giác nhìn hắn, từ từ giơ tay ra che trước người.



Mạc Đình Kiên mắt nhìn phản ứng của cô mà thấy buồn cười, đành phải dùng tay che miệng ho nhẹ một tiếng che đi tiếng cười.



Khi thả tay, biểu tình trên mặt hắn lại lạnh lùng: “Sau này cô phải nấu cơm.”



“Sau này?” Hạ Diệp Chi thử hỏi dò: “Làm bao lâu?”



“Tùy tâm trạng của tôi.” Mạc Đình Kiên nghiêng đầu, rũ mắt nhìn cô, mắt to hơi híp lại, trông cà lơ cà phất.



Hạ Diệp Chi cắn răng đồng ý: “Được, chốt kèo!”



“Mạc Đình Kiên” cũng không có nghĩa vụ phải giúp cô, yêu cầu của hắn cũng nằm trong giới hạn chấp nhận được của cô, tính ra cũng không quá đáng.



Mạc Đình Kiên cong môi cười, giọng điệu ra lệnh: “Giờ đi gọt hoa quả đi.”



Hạ Diệp Chi: “. . . . . . .” Không phải chỉ nói là nấu cơm sao? Giờ giọng điệu như này là coi cô thành người giúp việc?



Tuy lòng đang xỉ vả hắn, nhưng cô vẫn ngoan ngoãn đi gọt hoa quả.



Hạ Diệp Chi sau khi gọt một đĩa hoa quả bưng lên thì rời đi.



Mạc Đình Kiên lấy điện thoại ra chụp đĩa hoa quả xong gửi cho Cố Tri Dân.



Hình như Cố Tri Dân lưu hắn ở chế độ quan tâm đặc biệt, 1 giây sau đã trả lời: “ Hoa quả thôi mà, có gì hay ho cơ chứ!”



Mạc Đình Kiên bình tĩnh trả lời: “ Bà xã gọt cho tôi.”



Cố Tri Dân gửi lại một biểu cảm: [lạnh lùng.jpg].



Cảm nhận được sự ghen tị của Cố Tri Dân, Mạc Đình Kiên thỏa mãn bắt đầu ăn hoa quả.



……



Buổi chiều, Hạ Diệp Chi dẫn theo luật sư mượn được từ chỗ “Mạc Đình Kiên” đi club Kim Hải.



Cô để mặt mộc, mặc chiếc áo lông trắng phối với quần bò, lưng đeo túi đi ra, có thể nói là ăn mặc cực kỳ phổ thông.



Club cao cấp như Kim Hải, không phải là nơi người bình thường có thể đến, nhưng Hạ Lập Nguyên quan hệ rộng, chắc chắn có thể vào, cô tính để Hạ Lập Nguyên ra đón cô.



Nhưng khi cô dẫn luật sư đến cửa club Kim Hải, bảo vệ không ngăn cô lại, thậm chí còn cười toe toét, cực kỳ nhiệt tình: “Chào mừng đến chơi.”



Tác phong của club cao cấp quả nhiên không giống bình thường.



Hạ Diệp Chi trực tiếp đến phòng riêng chỗ Hạ Lập Nguyên.



Hạ Lập Nguyên cũng mang theo luật sư, ông ta không ngờ Hạ Diệp Chi cũng biết dẫn luật sư đến.



Dù sao theo ông ta thấy, Hạ Diệp Chi phản ứng vừa chậm vừa ngờ nghệch hơn người bình thường.



Hạ Diệp Chi ngồi xuống đối diện Hạ Lập Nguyên: “Bố.”



Hạ Lập Nguyên nhìn cô cái liền phát hiện cô khác so với thường ngày.



Hình như trở nên . . . rất xinh đẹp?



Dù trong lòng ông ta nghi ngờ, nhưng đang có người ngoài ở đây, ông cũng không tiện hỏi cô có phải đã đi phẫu thuật thẩm mỹ rồi không?



“Ừm.” Hạ Lập Nguyên dẹp mọi suy nghĩ, đáp lại một tiếng.



Ông liếc nhìn luật sư đứng sau cô, rồi ngầm ra hiệu mắt với luật sư của mình tùy cơ ứng biến.



Cứ cho luật sư Hạ Diệp Chi mang đến có thế nào đi chăng nữa, cũng không chắc có thể nhìn ra được lỗ hổng trong hợp đồng, cô ta cũng chẳng có tiền, thuê được luật sư giỏi cỡ nào cơ chứ?



Truyện được mua bản quyền up trên ứng dụng điện thoại mê tình truyện