Chương 8: Đánh chết cũng không nhận

Chap 8: đánh chết cũng không nhận

Sở Dịch cả người tràn lan sát khí trở về Sở gia tìm Nhược Giai.

- Thẩm Nhược Giai, cô ta đâu rồi ?

Bác Hà cảm thấy hắn hôm nay hơi lạ liền không dám lên tiếng nói gì.

Hắn đột nhiên lại lên tiếng hỏi bà.

- bà chủ đang ở ngoài vườn trồng hoa. Cậu tìm cô ấy có chuyện gì không, để tôi ra gọi cô ấy vào.

- gọi cô ta lên thư phòng gặp tôi !

Sở Dịch đi lên thư phòng.

Bác Hà liền vội vàng đi ra vườn gọi cô vào.

Nhược Giai vẫn không biết là hắn đã về cho nên không vào chào hỏi.

- bác tìm con có chuyện gì sao ?

Cô nhìn thấy bác Hà vội vã chạy ra liền lên tiếng hỏi.

- cậu…cậu Sở Dịch đang tức giận tìm con. Con lên thư phòng gặp cậu ấy đi ! Nhất định phải nhịn đấy.

Bác Hà vẫn rất lo lắng cho cô, sợ cô xảy ra chuyện.

Một khi Sở Dịch nổi giận thì chuyện xảy ra nhất định không phải nhỏ.

Nhược Giai vội vàng đi lên thư phòng.

Lịch sự gõ cửa rồi đi vào.

Cô tuy rất sợ không biết người đàn ông này lại nổi cơn điên gì nhưng cô sợ cũng chẳng đổi được gì.

Trực tiếp vào hỏi là biết ngay.

- ông chủ, ngài tìm tôi sao ?

Sở Dịch đang cầm trên tay sấp hình đã điều tra được đưa cho cô.

Cô không biết bên trong là gì nghi vấn một lúc.

- xem chuyện tốt của cô đi !

Nhược Giai liền mở sợi dây ngay miệng phong bì rồi lấy ảnh bên trong ra xem.

Người trong hình là cô mà nhưng…

Cô đã gặp người đàn ông trong hình bao giờ.

- tôi không biết người đàn ông trong hình là ai.

Cô vẫn chưa biết chuyện gì.

Sở Dịch nghe được lời nói ngu ngốc của cô liền khinh bỉ cười nhạt.

- vậy người trong hình không phải cô sao ?Thẩm Nhược Giai, cô diễn không tệ.

Cô diễn sao ? Cô nào biết diễn chứ.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ? Có ai có thể nói cho cô biết mình phạm lỗi gì không ?

- tôi thật sự không biết người đàn ông này. Người trong hình quả thật là tôi nhưng chiếc đầm đó tôi chưa từng mua. Ông chủ, ông nhất định…

Sở Dịch lao đến trước mặt cô, nắm chặt lấy cánh tay cô siết chặt.

Khiến cô đau đến mức mặt trắng bệch.

- đau…tôi…tôi thật sự …

Sở Dịch mạnh tay hất cô ngã xuống đất.

- Thẩm Nhược Giai cô giả vờ vô tội cho ai xem ? Tôi là kẻ ngốc mới để cô đạt được mục đích bẩn thỉu của mình.

Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt của cô.

Cô đã làm gì sai ? Tại sao cô lại không biết chứ ?

Cô thật sự vô cùng ấm ức.

- ông chủ, ông nói cái gì tôi nghe không hiểu. Ông mắng tôi, ông đối xử tệ với tôi đều được nhưng ít ra cũng phải cho tôi biết rõ lý do mình đáng bị như vậy chứ.

Sở Dịch ngồi xổm xuống bên cạnh cô, một lần nữa bóp chặt lấy tay cô.

Dấu hằn vừa rồi vẫn còn, bây giờ lại xuất hiện thêm một dấu hằn khác nữa.

Nhược Giai đau đớn đến biến sắc.

- vậy tôi nói cho cô biết, người đàn ông trong hình đó chính là người đã bắt cóc Nhược Lệ. Cô nói cô không biết hắn ta ? Vậy người trong hình là chị em song sinh của cô sao ? Thẩm Nhược Giai, tôi vì nghĩ cô là em gái của Nhược Lệ nên mới đối xử không bạc với cô nhưng xem ra bây giờ không xứng có được điều đó.

Sở Dịch một lần nữa hất mạnh cô, rồi đứng dậy chỉnh lại tây trang.

Điều chỉnh lại dáng vẻ lạnh lùng, cao ngạo vốn có, một tay cho vào túi quần, lạnh lẽo vô tình nói tiếp.

- bắt đầu từ ngày mai việc trong Sở gia cô đều phải làm, bao gồm cả việc làm ấm giường.

Nước mắt của cô lúc này đã không rơi nữa, cô cố gắng kìm nén. Đưa tay gạt đi nước mắt lấm lem trên mặt của mình rồi đứng dậy.

Cô đứng trước mặt của hắn dõng dạc nói.

- ngài muốn hành hạ tôi thế nào cũng không sao, bởi vì tôi cần tiền. Nhưng ngài nói tôi hại chị gái của mình, đánh chết tôi cũng không nhận.

Sở Dịch nhếch mép cười khinh thường.

Hoá ra là hắn đã nhìn nhầm cô gái giả vờ đáng thương này.

Nhưng cũng may hắn đã sớm nhận ra bộ mặt của cô gái trước mặt. Nếu không lại không biết bị lừa đến khi nào.

- cố gắng tận hưởng an nhàn hết ngày hôm nay đi. Cuộc sống địa ngục của cô ngày mai sẽ chính thức bắt đầu !

Sở Dịch lướt qua người cô, ghé vào tai cô nói nhỏ.

Lời nói khiến cô sợn tóc gáy.

Sở Dịch rời khỏi thư phòng bỏ lại một mình cô ở lại.

Cô cười khổ cho số phận mình, rốt cuộc cô đã làm gì sai ?

Mệnh của cô sao từ nhỏ đến lớn đều không được tốt như chị gái của mình.

~

Cuộc sống địa ngục của cô đã chính thức bắt đầu rồi.

Từ ngày hôm đó mọi việc trong Sở gia rộng lớn đều là do cô làm.

Nấu cơm, giặt quần áo, mang đi là cũng đều là cô. Những căn phòng không người ở bình thường không dọn dẹp, chỉ khi có khách mới dọn bây giờ mỗi ngày đều bắt cô dọn.

Cũng đâu có nhiều, chỉ 10 phòng thôi, bao gồm luôn cả phòng bếp và thư phòng.

Cả việc quét sân mỗi ngày bảo vệ làm, bây giờ cũng chuyển lên trên người của cô. Chăm sóc cây, phân bón cho cây và một số chú cún trong nhà đều là do cô một mình đảm nhiệm.

Cô làm cả ngày cũng không hết việc, thời gian nghỉ ngơi chỉ miễn cưỡng ăn được một bát cơm, uống được một ít nước.

Mấy ngày liền liên tiếp kéo dài, Sở Dịch sai người giám sát cô rất nghiêm.

Cô chỉ cần ngồi yên không làm liền bị roi đánh vào người đến lưu lại không ít dấu roi.

Hết chap 8