Chương 791: Chương 791

Một khi diễn là ánh mắt sẽ rất sinh động.

Xoay đầu một cái là cặp mắt hạnh đào kia liền lộ ra sự lanh lợi, trông như một con hồ ly vậy.

Rất đáng yêu.

Anh không kiềm lòng được, vươn tay xoa xoa đầu Mộ An An.

Mộ An An ngẩng đầu nhìn Tông Chính Ngự, cô nghịch ngợm nháy mắt với anh một cái.

Khi cúi đầu nhìn Giang Trấn thì lại tiếp tục là vẻ mặt yếu ớt đáng thương.

“Ba, ba có thề cho con suy nghĩ vài ngày không? Con, con hơi sợ…”

“Có thể! Tất nhiên là có thể, tuyệt đối có thể!”

Giang Trấn nói liên hồi, trên mặt mang theo vẻ kinh ngạc.

Ông vốn rất cáng thẳng, sợ đến đây một chuyến sẽ bị Mộ An An trực tiếp từ chối rồi về.

Ông còn chọn ra rất nhiều từ ngữ.

Kết quả Mộ An An lại nói mình phải suy nghĩ, đây là có hy vọng roi.

Nhất thời Giang Trấn cảm thấy tính cách của đứa trẻ này thật tốt.

Mềm mềm yếu yếu, nói chuyện

cũng lương thiện.

Tính cách như thế thật tốt…

“Ba, bây giờ chị gái như thế nào rồi?”

Mộ An An đột nhiên nói một câu.

Giang Trấn vừa nghe xong, liền khựng lại sau đó thở dài một tiếng: “Không tốt lắm.



Ông không nói gì nhiều.

Bởi vì ba ngày nay, ông đều bận chuyện của công ty, chuyện bên Giang cầm đều do bà Quách

Nguyệt Hoa chạy vặt.

Ông không muốn quan tâm.

Trong đầu ông chỉ toàn suy nghĩ muốn Mộ An An quay về Giang gia.

Chỉ cần Mộ An An quay về Giang gia, là có thể bồi dưỡng tình cảm với ông, tiện thể hỏi ra phương án nghiên cứu thuốc thông minh mà năm đó Mộ Thanh để lại đã ở đâu.

Chỉ cần có được phương án là chắc chắn có thể cùng Thất gia thành lập lại mối quan hệ, từ đó

tập đoàn Giang gia sẽ bước lên một tầm cao mới.

Tất cả sẽ khác.

Giang Trấn vô thức quay sang nhìn Tông Chính Ngự một cái.

Giang Trấn của lúc này hoàn toàn không biết người vẫn luôn hợp tác với ông ta căn bản không phải là Thất gia.

Thất gia của lúc này chỉ muốn lấy cái mạng chó của ông ta.

“Ba, con sẽ không khởi tố chị gái, nhưng chuyện của chị gái đã náo

loạn rất ồn ào, con không quản được.



Mộ An An đáng thương nói.

“Không cần quản, chuyện này không liên quan gì đến con.



Giang Trấn buộc miệng nói ra, nói xong lại cảm thấy quá kích động cho nên đổi giọng: “Chuyện này cũng là do chị gái con tự làm tự chịu, phạm sai rồi thi phải chịu sự trừng phạt.



Giang Trấn tự cảm thấy cái khẩu khí đó của mình rất giống một người cha đã bất lực.