Chương 50: Bị Cự Tuyệt Các Hành Vi Thân Mật

Đối mặt với sự tra tắn linh hồn của Tông Chính Ngự, Mộ An An rất xáu hỗ.

“Ừm …” Cô khẽ đảo mắt, “Cháu muốn làm một bàn tiệc siêu nhiều đồ ăn, nhưng cháu nhúng tay vào, tôi cảm thấy bàn tiệc siêu nhiều đồ ăn quá nhục nhã, cho nên tôi làm một món …

thôi, phiên bản LUXURY của mì ăn liền.”

Mộ An An nói.

Nghe những lời này như lương tâm cắn rút.

Thực sự là tội lỗi khi để Thất Gia ăn mì gói.

Tuy nhiên, một khi đã vào bếp, cô vẫn không thể xử lý được thức ăn.

Một số đã quá chín.

Hoặc là nâu chưa được chín.

Cuối cùng, cô tức giận đến mức suýt đốt bếp.

May mắn thay, tính cách Mộ An An là người kiềm chế.

Cuối cùng, cô lục tung các thùng, tìm thấy một gói mì ăn liền không biết ai đã cất giữ.

“Thất Gia, đây không phải là mì ăn liền bình thường.

Cháu cũng bỏ vào ba con tôm đỏ Địa Trung Hải.”

Mộ An An có gắng thành khẩn trong lời nói.

Nghe được lời nói của Mộ An An, Tông Chính Ngự hơi nhướng mắt lên liếc nhìn.

Cô cúi đầu nhìn bát mì ăn liền, mặc dù có thêm ba con tôm đỏ nhưng màu sắc không đẹp cho lắm.

Nghĩ đến việc xem những video do Mộ An An múa máy vừa rồi.

Lời thoại như sau: “Các chuyên gia nói rằng mì ăn liền không tốt cho sức khỏe.

Mì ăn liền, bạn có biết mì ăn liền không? Tôi đã ăn mì ăn liền rồi.

Tôi có còn quan tâm đến sức khỏe hay không?”

Lời thoại không có gì, nhưng Mộ An An có một khuôn mặt tấu hài, biểu cảm hài hước thực sự rất hấp dẫn.

Nó làm cho khóe miệng của Tông Chính Ngự nhếch một vòng cung.

Mộ An An đang quan sát Tông Chính Ngự, khi thấy vẻ mặt của Thất Gia dịu đi, mắt cô sáng lên.

“Thất Gia, chú không tức giận nữa phải không?”

Mộ An An vừa dứt lời, anh ngẳắng đầu lên, khuôn mặt Tông Chính Ngự vẫn thâm trầm.

Đó là video này, có vô số cô gái nhỏ đang hò hét, mong Mộ An An trở thành bạn trai của bọn họ.

Bây giờ khi anh nhìn đứa trẻ này, nó vẫn ăn mặc như một cậu bé.

Tóc bạch kim kiêu sa lắm!

Thất Gia: “Lại đây.”

Mộ An An ngồi ở trên ghế, không dám nhúc nhích.

Thất Gia nâng mắt quét nhìn.

Mặc dù Mộ An An có miễn cưỡng, cô vẫn di chuyển mông và chậm rãi đi đến bên cạnh Tông Chính Ngự.

Nhìn thấy Thất Gia vung tay lên, Mộ An An vội vàng nhắm mắt lại, che mặt: “Thất Gia, chú không được tát vào mặt của cháu.”

“Giữ lại mặt của cháu, để đi lừa tình các cô gái nhỏ?”

“Cái gì?”

Mộ An An kinh ngạc.

Sau đó, Tông Chính Ngự đã kéo mái tóc bạch kim kiêu ngạo của cô, ngay lập tức mái tóc đen dài của Mộ An An xõa xuống.

Mái tóc đen đó đã được giấu kín cả đêm, giống như sự giải thoát.

Ngay lập tức Mộ An An thay đổi từ một cậu bé Tông Thất ngỗ ngáo thành một cô bé ngoan hiền bên cạnh Thát Gia.

Ngay khi Tông Chính Ngự quay trở lại, Mộ An An đã ngồi xỗm bên cạnh Tông Chính Ngự, hai tay giữ tay vịn của ghế, chớp chớp mắt với Tông Chính Ngự.

Tông Chính Ngự đưa tay ra, vuốt tóc Mộ An An.

Cảm thấy có chút bắt lực, “Không có lần sau.”

Anh nhìn theo đứa trẻ, thực tức giận không được.

Cô mọi lúc mọi nơi có thể giả vờ ngoan ngoãn, giả vờ đáng thường, nhưng không bao giờ anh chống cự được.

“Cảm ơn Thất Gia, Thát Gia là tốt nhất.”

Mộ An An vui vẻ nói, đứng dậy hôn lên mặt Tông Chính Ngự.

Khoảnh khắc chạm vào làn da của Tông Chính Ngự, cơ thể anh đột nhiên cứng lại, chỗ bị hôn như bị ngọn lửa chạm vào, nhiệt độ tăng vọt.

Trong đầu anh chọt lóe lên một ý nghĩ, Mộ An An ngồi ở trên đùi anh, tiếp xúc vào nơi đó.

Thế rồi sau ý nghĩ ấy, chợt nhớ đến cảnh hôm đó khi cơn đau đầu bùng phát, người phụ nữ đã chủ động đưa tay ra ôm anh vào lòng.

Lập tức trái tim của Tông Chính Ngự như bị lửa đốt.

Cảm giác bỏng rát, cũng có cảm giác ngứa.

Loại suy nghĩ đơn giản thô lỗ này chính là du͙© vọиɠ của người lớn, biểu hiện của Tông Chính Ngự ngay lập tức trầm lại.

Đối tượng là sai.

Đối tượng là một đứa trẻ.

“Thất Gia, cháu sẽ xoa bóp cho chú.”

Mộ An An vươn tay nắm lấy vai Tông Chính Ngự.

Nhưng vừa chạm vào, cổ tay đã bị Tông Chính Ngự siết chặt.

Anh ra lệnh, “Ngồi đối diện ăn đi.”

Mộ An An nở nụ cười, điệu bộ của Tông Chính Ngự khiến cô có chút cứng ngắc.

Thát Gia từ chối tiếp xúc với cô.

Từ lúc nãy ở trên sô pha, cô muốn chạm vào lông mày của Thất Gia cho tới bây giờ.

Đây là lần thứ hai.

Trong tám năm Ngự Viên Loan, cô thường xuyên bám lấy Tông Chính Ngự, làm nũng, ôm hôn, thậm chí tiếp xúc thân mật hơn, anh ấy cũng không từ chối.

Nhưng hôm nay anh đã từ chối hai lần.

Loại từ chối này khiến trong lòng Mộ An An cảm thấy khó chịu.

Một chút bi rối.

Nhưng Mộ An An không thể hiện ra ngoài.

Thay vào đó, giống như không có chuyện gì, cô đưa đũa cho Tông Chính Ngự, “Thất Gia, mau thử đi.”

Tông Chính Ngự chỉ đáp ‘ừm’ rồi cầm lây chiếc đũa.

Anh cúi đầu, lần đầu tiên trong đời ăn mì gói.

Ừm.

Mặn.

Ngoài ra còn có một vị ngọt không thể giải thích được.

Hương vị thực sự không ngon.

Mộ An An ngồi đối diện với Tông Chính Ngự, nhìn chằm chằm anh ăn mì, có chút chột dạ, “Ăn ngon không?”

“Không tệ.”

Tông Chính Ngự đáp lại đơn giản, cúi đầu ăn mì.

Mộ An An chống cằm bằng cả hai tay, nhìn Tông Chính Ngự ăn mì.

Anh ăn nhanh, nhưng anh ta hầu như không có tiếng động, rất thanh lịch.

Người đàn ông này, bất cứ điều gì anh làm, đều là một tác phẩm nghệ thuật.

Mỗi lần nhìn Thất Gia yên lặng như thế này, Mộ An An trong lòng lại có cảm giác bình yên khó tả, phiền muộn hay buồn rầu đều sẽ ném đi thật xa.

Trong mắt cô, chỉ có anh.

Anh phát sáng khắp người.

Thất Gia đang ăn mì trong im lặng, hay là anh mắt của Mộ An An quá nóng, nên nhướng mắt, thản nhiên hỏi: “Muốn ăn không?”

“Thất Gia, chú quên mắt, cháu bị dị ứng với hải sản.” Mộ An An ủy khuất nói.

Nhưng Tông Chính Ngự, người đang ăn mì, động tác đột nhiên sững lại .

Mộ An An: ” Cháu bị dị ứng rất kì lạ.

Trước đây không dị ứng với hải sản.

Đó là năm tôi 15 tuổi, cháu bị ốm liền bị dị ứng với hải sản.

Khi cháu ăn hải sản, cháu mụn mân đỏ”

Mộ An An cũng hỏi bác sĩ Có, tại sao lại có tình trạng dị ứng đột ngột này?

Bác sĩ Cố đoán rằng, khi bị ốm có uống thuốc gì đó, thì xảy ra việc này.

“Sau khi bị dị ứng này, thật sự là dày vò.” Mộ An An không nhịn được nói.

Vì cô rất thích hải sản.

Đáng tiếc.

Mộ An An nói những chuyện vụn vặt này với Thất Gia, cũng biết rõ tính tình của Thất Gia sẽ không đáp lại.

Nhưng cô không ngờ rằng Thất Gia không có bắt kỳ phản ứng nào.

Cô chỉ thích trò chuyện với Thất Gia như thế này, nói những điều vô nghĩa.

Chính xác mà nói, chỉ cần Thất Gia ở trước mặt cô, cô cảm thấy thời gian thật tốt.

Có lẽ ngày hôm nay rất nhiều điều đã xảy ra.

Hoặc cũng có thể là do Mộ An An có chuyện gì đó trong lòng, muốn cùng Thất Gia tìm chút an ủi, cho nên Mộ An An, người luôn cần thận, lại không để ý đến…

Khi nói về việc dị ứng hải sản của mình, Thất Gia vẻ mặt có chút khác thường.

Sự khác thường của Tông Chính Ngự nhanh chóng biến mắt, tăng tốc ăn hết bát mì, sau đó đặt đũa xuống.

Mộ An An đưa khăn ăn cho Thất Gia: “Thất Gia, chú không muốn ăn tôm sao?”

Tông Chính Ngự ưu nhã lau miệng rồi đứng dậy khỏi bàn ăn, “Muộn rồi, cháu về nghỉ ngơi đi.”

Sau đó nói xong, anh bước lên lầu.

Mộ An An đứng đó, nhìn bóng lưng Tông Chính Ngự, rồi nhìn xuống ba con tôm trong bát, rồi lại nhìn lên bóng lưng Tông Chính Ngự đang chuẩn bị biến mắt.

Thất Gia của ngày hôm nay … thật sự rất lạ.

Và sự kỳ lạ này khiến Mộ An An không thể tìm ra ngọn nguồn.

Vốn dĩ trái tim mới yên ổn chút lúc nhìn Thất Gia, lại bắt đầu mơ hồ cảm thấy bắt an.