Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cô Vợ Nhỏ Yêu Kiều Mạnh Mẽ Của Mặc Tổng

Chương 7: Thực Ra Trông Tôi Rất Dễ Nhìn

« Chương TrướcChương Tiếp »
“Phải, tam tiểu thư ít được sủng ái nhất, cho nên mới bị khóa cửa phòng. Còn anh? Anh sao lại ở đây một mình?” Lạc Thiên Ngưng vừa nói vừa lục lọi bãi cỏ.

“Không hứng thú với bữa tiệc nên ra ngoài cho khuây khỏa.” Mặc Đình Thâm nói.

“Kì thực tôi cũng không hứng thú, nhưng nếu tôi không đi, sau này ông nội sẽ không cho tôi tham dự hoạt động khác nữa.” Lạc Thiên Ngưng vô lực nói.

“Tại sao lại không cho em tham dự?” Mặc Đình Thâm cảm thấy mình có chút nhiều chuyện, anh trước đây không có nói nhiều như thế, chỉ là hôm nay, cảm thấy đám người trong yến hội cũng không hứng vị như cô gái trước mặt này.

“Anh cũng thấy đó, thân hình tôi không đẹp, quá béo, không được người ta yêu mến, sẽ làm mất mặt Lạc gia.” Lạc Thiên Ngưng nói.

“Béo à? Tôi thấy vừa đẹp.” Mặc Đình Thâm nghĩ lại cảm giác cô gái nằm trong lòng mình, mềm mại, giống như động vật nhỏ.

“ Tôi nói cho anh biết, bọn họ đều khinh thường tôi, đợi tôi gầy đi, thực ra tôi cũng rất dễ nhìn!” Lạc Thiên Ngưng thề thốt.

“A, tự tin như vậy?” Mặc Đình Thâm cười nói.

“Đương nhiên rồi, gương mặt này…” vốn dĩ Lạc Thiên Ngưng định nói gương mặt này giống Rose như đúc, mà Rose là sát thủ át chủ bài có thể dựa vào khuôn mặt xinh đẹp để tiếp cận mục tiêu.

Nhưng mà nghĩ lại, sẽ không có ai tin, thân hình nữ sinh cao trung này, chứa một linh hồn sát thủ đã chết.

Mà cô, cũng không hy vọng quay trở lại cuộc sống sát thủ nguy hiểm đó, làm Lạc Thiên Ngưng cũng rất tốt.

Mặc Đình Thâm nhìn cô gái bỗng dưng im lặng, hỏi: “Em đang tìm cái gì?”

“Giày cao gót của tôi, vừa nãy rõ ràng tôi ném nó ở đây, sao lại không thấy rồi…” Lạc Thiên Ngưng vừa lẩm bẩm vừa lục lọi trên bãi cỏ.

“ Mặc tiên sinh, nêu anh không có việc gì thì giúp tôi dùng điện thoại soi một chút, ở đây tối om om, tôi phải tìm đến lúc nào?” Lạc Thiên Ngưng nói.

Mặc Đình Thâm bất lực mở điện thoại ra, anh từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên bị con gái sai khiến như vậy.



Cô gái cúi lưng xuống, tìm kiếm ở trên bãi cỏ, một lọn lóc từ tai xõa xuống, tôn lên nét thanh tú dễ thương.

“Tìm thấy rồi!” Lạc Thiên Ngưng lôi ra hai chiếc giày cao gót từ trong bụi cỏ ra, vứt xuống trước mặt mình, đưa tay vỗ Mặc Đình Thâm, nói: “ Mặc tiên sinh, dìu tôi chút.”

Mặc Đình Thâm đưa tay ra, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô gái, anh trước đây là người không quen để người khác chạm vào, hôm nay vậy mà nói chuyện nhiều với cô gái này như vậy, thậm chí da thịt còn chạm vào nhau.

Lạc Thiên Ngưng không nghĩ nhiều như thế, cô mượn sức lực của Mặc Đình Thâm, xỏ giày vào, chỉnh lại tóc tai, nói: “cảm ơn anh nhiều nhé, hôm khác mời anh ăn cơm.”

“Bao giờ?” Mặc Đình Thâm hỏi.

“Gì cơ?” Lạc Thiên Ngưng không phản ứng kịp.

“Không phải nói mời tôi ăn cơm sao? Bao giờ?” Mặc Đình Thâm hỏi.

Lạc Thiên Ngưng cạn lời, câu nói này không phải khách khí nói ra sao? Sao có thể coi là thật.

Nhưng mà nói cũng đã nói rồi, không thể nuốt lời được.

“Vậy thì thứ bảy tuần sau được không?” Lạc Thiên Ngưng hỏi.

“Được, tôi đến đón em.” Mặc Đình Thâm nói.

“Không cần, không cần, chúng ta gặp nhau ở trung tâm quảng trường Thời Đại là được rồi.” Lạc Thiên Ngưng nói.

Cô mới không muốn để Lạc Gia Tuyết thấy được một người đàn ông xa lạ đến nhà tìm mình, nếu không thì không biết lại truyền ra ngoài những lời khó nghe gì.

Mặc Đình Thâm gật đầu, coi là đồng ý.



“Vậy tôi đi trước nhé!” Lạc Thiên Ngưng vẫy tay, nâng vạt váy lên chạy về hướng đại sảnh tiệc mừng thọ, bước chân chạy đó chẳng giống đang mang giày cao gót chút nào.

Trong đại sảnh bữa tiệc.

Lã Gia Hân hỏi: “Ông nội, Thiên Ngưng đâu?”

Ông cụ mặt mày u ám, không nói chuyện. Lạc Gia Tuyết lập tức tiếp lời nói: “Chị, chị ba vốn đã đồng ý ông nội sẽ tham dự bữa tiệc mừng thọ, nhưng bây giờ không đến, chị ba tính cách cô độc lập dị, lời nói ra không tính, trước đây cũng từng vậy.”

Lạc Gia Tuyết nói như vậy, ông cụ càng không vui, tuổi nhỏ, vậy mà lại lật lọng như này, hôm nay còn đặc biệt để người chuẩn bị chỗ cho nó, chẳng ra sao cả.

“ Gia Tuyết, ăn cơm là được rồi, lấy đâu ra nhiều lời như vậy!” Lạc Gia Thần không thích bầu không khí u ám kỳ quặc trong nhà này, nên trước nay không hay về nhà.

“Anh, em nói thật đó! Chị ba vốn dĩ là…” Lạc Gia Tuyết có chút ủy khuất.

“Chị vốn dĩ như nào? Gia Tuyết nói tiếp đi.”một giọng nói trong trẻo truyền tới, mọi người quay đầu lại, Lạc Thiên Ngưng mặc bộ lễ phục màu đen xuất hiện ở cửa đại sảnh.

Gương mặt ngọt ngào, làn da nõn nà, trang điểm nhẹ nhàng, tóc dài buộc ngang lưng, duyên dáng yêu kiều.

Đôi mắt cô rất sáng, giống như yêu tinh đi lạc đường trong rừng, nhìn lâu thì sẽ không khỏi chìm vào đôi mắt trong veo ấy.

“Vị này là ai thế? Cũng là tiểu thư Lạc gia à?”

“ không biết, trước đây chưa từng gặp…”

“Lạc Thiên Ngưng, chị…” Lạc Gia Tuyết kinh ngạc đứng dậy, không thể nào, cô ta rõ ràng đã bỏ thuốc ngủ vào cốc nước của cô, để cô ngủ một giấc đến sáng mai.

Cho dù cô có tỉnh, Lạc Gia Tuyết cũng đã khóa cửa phòng cô lại, cô sao có thể xuất hiện trong tiệc mừng thọ?

“chị làm sao? Gia Tuyết thấy chị xuất hiện, có vẻ rất ngạc nhiên… ngạc nhiên đến nỗi… không gọi chị ba, mà trực tiếp gọi hẳn tên.” Lạc Thiên Ngưng cười tươi như hoa.
« Chương TrướcChương Tiếp »