Chương 341

Anh vừa nhấc mắt liền thấy khăn tắm trên giá, lập tức lấy xuống giũ ra, nhanh chóng che đi thân thể của Mạc Ưu.

Mạc Ưu nghiêng đầu, lộ ra vành tai đỏ bừng, ngón tay thanh tú trắng nõn gắt gao nắm viền khăn tắm, đầu ngón tay trở nên trắng, cổ tay run run, hận không thể lập tức ngất xỉu đi.

Lục Tấn Uyên ho nhẹ một tiếng: “Tôi ôm cô ra ngoài.”

Anh nói xong đợi vài giây, thấy cô không nói chuyện, liền trực tiếp nhận định đây là đồng ý, lập tức khom lưng em bế cô lên, cách tay tiếp xúc đến da thịt non mềm, nội tâm nhịn không được nhấc lên tầng tầng xao động.

Thân mình Mạc Ưu cứng đờ giống như tảng đá, vừa đến bên giường, liền lập tức dùng chăn cuốn lại chính mình, đầu chôn vào thật sâu, không nhúc nhích.

Anh thấy vậy, cũng không biết nên gì, do dự một chút, rồi vẫn nói: “Cô yên tâm, cái gì tôi cũng chưa thấy.”

Nói xong anh liền hối hận, loại tình huống này, sao có thể không nhìn thấy, cô tin tưởng thì mới là có quỷ, còn không bằng cái gì cũng không nói.

Quả nhiên, đầu Mạc Ưu chôn càng sâu.

Tay cô dưới chăn gắt gao nắm chạt, khuôn mặt bởi vì đỏ quá mức, trên trán đều thấm ra một chút mồ hôi, xảy ra chuyện như vậy, trong lòng cô trừ bỏ xấu hổ còn trộn lẫn một chút khó chịu cùng ủy khuất nói không rõ.

Loại cảm xúc không rõ này, cô quy kết nguyên nhân là vì Mạc Thiên Vũ.

Nghĩ đến Mạc Thiên Vũ, cô liền nghĩ tới lời của mẹ anh ta nới với cô ở văn phòng lần trước, sắc mặt ửng đỏ có chút trắng, đại não một mảnh hỗn loạn, thậm chí sinh ra một chút cảm xúc tức giận đối với Lục Tấn Uyên.

Cô biết đây là không nên, đối phương cứu cô, cô không nên không phân biệt được ân oán như vậy.

Nhưng trong lòng chính là khó chịu không được, hôm nay xảy ra chuyện, từ phương diện khác giống như chứng thực lời bôi nhọ của mẹ Thiên Vũ đối với cô.

Cô hít sâu một hơi, nghĩ đến chính mình đang nằm trên giường Lục Tấn Uyên, đang đắp chăn mềm của anh, liền cảm thấy vô cùng không thoải mái, tuyệt không muốn ngây người ở chỗ này.

Mạc Ưu chậm rãi ngẩng đầu: “Lục tổng, hôm nay cảm ơn anh đã cứu tôi, chuyện vừa rồi chỉ là ngoài ý muốn, không cần quá để trong lòng, tôi muốn thay quần áo, có thể phiền anh ra ngoài chờ không?”

Âm thanh vô cùng bình tĩnh, đến chính cô cũng đều bội phục mình.

Lục Tấn Uyên kinh ngạc với bình tĩnh c , ngay sau đó nhíu mày, có chút cảm giác khó chịu không hiểu.

Mạc Ưu thay quần áo xong, trong lòng đã hoàn toàn bình thản, mở cửa đi ra ngoài.

“Lục tổng, không có chuyện gì nữa, tôi liền đi về trước.”

Lục Tấn Uyên lập tức đứng dậy: “Tôi đưa cô.”

“Không cần Lục tổng, bây giờ thời gian cũng chưa muộn, một mình tôi có thể trở về, cũng không cần phiền tới anh.”

Tuy cô rất bình thản, nhưng thái độ lại vô cùng kiên định, Lục Tấn Uyên nhịn không được nheo mắt lại, rốt cuộc biết nguyên nhân vừa rồi bản thân anh khó chịu.

Người phụ nữ này đang tránh anh, không, chính xác mà nói hơn, cô đang phân rõ giới hạn với anh.

Chỗ sâu trong đáy mắt anh hiện lên một đạo u tối sắc bén, cũng không nói lời nào, cứ như vậy nhìn cô.

Dưới cái nhìn chăm chú như vậy, trong lòng Mạc Ưu vốn bình tĩnh nhịn không được lại dao động lần nữa, cô nhíu mày, thật kỳ lạ, sao cô lại cảm thấy đối phương đang tức giận chứ?

Cô nhìn khuôn mặt không thay đổi của đối phương, nhắm mắt nói: “Lục tổng, vậy, tôi liền đi trước.”

Thẳng đến tầm mắt cô biến mất đáy mắt, Lục Tấn Uyên cũng không có mở miệng giữ lại, chỉ nhìn bóng lưng rời đi của cô, đáy mắt thâm thúy giống như có một đầm lốc xoáy lưu động.

Vài ngày sau, An Thần mang theo kết quả tiến hành hội báo.

“Lục tổng, căn cứ theo yêu cầu của anh, tôi cùng với giám định cơ cấu chuyên nghiệp ở thành phố, tỉnh, nước ngoài chia ra tiến hành giám định, đây là ba phần kết quả, mời anh xem qua.”

Lục Tấn Uyên nhìn ba phần tài liệu trước mặt, thật lâu cũng không có nhúc nhích qua.

Rốt cuộc, anh vươn tay, chậm rãi mở ra phần tài liệu thứ nhất.

Kết quả phần tài liệu giám định cho thấy, tỷ lệ xác suất mẹ con của Mạc Ưu cùng Lục An Nhiên, cao tới 98%.

Đôi mắt anh chợt co chặt, dù trong khoảng thời gian này, trong lòng đã đoán trước, nhưng cũng không có chấn động như tận mắt thấy này.

Lục Tấn Uyên mở ra hai phần kết quả còn lại ra, một phần tỷ lệ hiển thị 98%, một phần khác hiển thị 99,5%.

Kết quả ba phần tương đồng, không cần nghi ngờ nữa, Mạc Ưu là mẹ của An Nhiên, là vợ của anh

Cô... chính là Ôn Ninh – người đã mất tích suốt 5 năm.

“Rầm” một cái, anh không khống chế được kích động đột nhiên đứng lên, ghế dựa phía sau ngã xuống mặt đất.

An Thần thân là một người trợ lý đủ tư cách, đương nhiên là sẽ không xem kết quả trước Boss, lúc này thấy trạng thái của nhà mình BOSS, trong lòng liền hiểu rõ.

Anh ta cảm thấy không thể tưởng tượng được, đồng thời cũng cảm thấy vui mừng vì Boss.

“Lục tổng, chúc mừng anh.”

Đợi nhiều năm như vậy, rốt cuộc được như ước nguyện.

Khóe môi Lục Tấn Uyên khẽ run, trời mới biết được, vừa rồi trong nháy mắt xác định kia, cảm xúc trong lòng anh như thế nào, phảng phất như pháo hoa nổ tung, rốt cuộc chỗ trống trong lòng 5 năm lại lần nữa được cảnh sắc rực rõ lấp đầy.

Anh không phải là một người tin vào tín ngưỡng gì, nhưng giờ này khắc này, anh thật sự cảm ơn ông trời, cảm ơn Ôn Ninh còn sống, nghĩ đến chỗ này, rốt cuộc nhịn không được chạy về phía cửa.

Bây giờ, anh rất gấp muốn nhìn thấy Mạc Ưu, anh có rất nhiều thứ muốn nói với cô.

Thế nhưng...

Vừa rồi An Thần liền liệu đến loại tình huống này, thân là một người trợ lý đủ tư cách, vào lúc cảm xúc của Boss mất khống chết, phải kéo lý trí của anh về.

Cho nên, lúc này nhìn chằm chằm ánh mắt gϊếŧ người của Lục Tấn Uyên, anh ta chịu đựng kích động chạy nhanh qua.

“Lục tổng, anh phải vô cùng bình tĩnh, Mạc tiểu thư, không đúng, bây giờ phu nhân đang ở trạng thái mất trí nhớ, cô ấy cũng không nhớ rõ những việc cũng anh, bây giờ anh tùy tiện qua đó, lỡ như hoàn toàn ngược lại sẽ không tốt.”

Sắc mặt Lục Tấn Uyên trầm xuống, mi tâm nhíu lại thật chặt, ánh mắt anh vô cùng không tốt, nhưng cảm xúc lại ổn định lại.

Trong lòng An Thần đổ mồ hôi vì chính mình, lại nói lần nữa: “Anh yên tâm, bây giờ tôi liền gọi phu nhân tới, anh kiên nhẫn chờ đợi một chút là được.”

Lời này, rốt cuộc làm sắc mặt Lục Tấn Uyên hòa hoãn.

Từ lần trước ở phòng nghỉ ngơi xảy ra xong việc, hai người không có liên hệ qua, Lục Tấn Uyên cũng không chủ động đi tìm cô, việc này làm cho cô nhẹ nhàng thở phào.

Nhưng bây giờ, chính cô lại lần nữa bị gọi đến đi văn phòng tổng tài, cô có chút nghi hoặc, nhưng vẫn đi lên.

An Thần thật sự quá đánh giá cao định lực của Boss anh ta, vào một khắc Mạc Ưu đi vào kia, Lục Tấn Uyên liền nhịn không được bước qua, một tay kéo Mạc Ưu ôm vào ngực, ôm rất chặt, phảng phất giống như muốn khảm vào cơ thể anh.

Mạc Ưu tự nhiên lại càng hoảng sợ, sau khi ngắn ngủi kinh hô một tiếng, sắc mặt thay đổi lập tức bắt đầu giãy giụa, nhưng không hề tác dụng.

An Thần thầm than một hơi, chỉ có thể yên lặng lui ra ngoài, sai khi cài cửa lại, vô cùng tự giác mà canh giữ ngoài cửa.

“Lục tổng, anh làm gì vậy? Buông ra.” Mạc Ưu rất tức giận.

Hai chữ buông ra kí©h thí©ɧ tới Lục Tấn Uyên, cánh tay ôm càng chặt, đầu chôn thật sâu giữa cổ cô: “Anh sẽ không buông em ra, sẽ không bao giờ, em đừng nghĩ rời xa anh.”