Chương 7

Bệnh viện Thẩm Kiều xếp hàng lấy số thứ tự, lúc đến lượt cô, sau khi nói tình trạng của mình cho bác sĩ nghe, ánh mắt bác sĩ nhìn cô trở nên có chút kì lạ.

“Gần dây có phải cô rất hay buồn ngủ phải không?”

Thẩm Kiều gật đầu “Buổi sáng đánh răng cảm thấy buồn nôn?”

Thẩm Kiều tiếp tục gật đầu.

“Có phải thỉnh thoảng đi tiểu nhiều lần tiều gấp?”

Thẩm Kiều bị hỏi vấn đề này có chút bối rối, nghĩ ngợi một chút, mới lại tiếp tục gật đầu.

“Nhưng mà, cái này có liên quan gì tới bệnh tình của tôi?”

Bác sĩ bất lực liếc nhìn cô, hỏi tiếp: “Kỳ sinh lý bao lâu rồi chưa tới?”

Nghe thấy vậy, Thẩm Kiều tính toán một chút, “Đại khái hơn một tháng rồi…”

Lời nói của cô chững lại, dường như nghĩ ra gì đó, sắc mặt dân dần thay đồi.

Bác sĩ cười cười: “Gần đây có – quan hệ tìиɧ ɖu͙© không? Tình trạng của mình thì phải chú ý nhiều một chút chứ, trước chưa kê thuốc vội, đi lấy số thứ tự để kiểm tra đi.”

Thẩm Kiều như mất hồn mất vía rời khỏi bệnh viện.

Cô không dám lấy số, mà đến tiệm thuốc mua một que thử thai, sau khi trở về Dạ gia thì liền nhốt mình trong nhà tắm.

Hồi hộp chờ đợi rất lâu, lúc Thẩm Kiều nhiều thấy dương tính trên que thử thai, sắc mặt bị ốm vốn không tốt của cô lại càng khó coi hơn.

Cúi đầu nhìn cái bụng phẳng lì của mình, trong lòng vẫn không dám tin tưởng.

Lúc đó mọi việc đều xảy ra quá đột ngột, cô trước giờ chưa từng trải qua loại chuyện như vậy, trong lúc hoảng loạn không có cách nào trốn về nhà, lại bị ép gả cho người ta, người đang tổn thương tuyệt vọng là cô liền đem chuyện này quằng ra sau đầu, không có thời gian để kịp uống thuốc tránh thai khẩn cấp.

Bây giờ, trong bụng lại đột nhiên có một sinh mạng nhỏ khác.

Không! Thẩm Kiều vương tay che miệng, vẫn không cách nào tin được.

Không được, cô không thể để mình hoảng loạn.

Nói không chừng là que thử thai không chuẩn, cô vẫn phải đến bệnh viện kiểm tra mới được.

Nghĩ đến đây, Thầm Kiều lập tức vứt đồ vào thùng rác, đứng dậy rời khỏi nhà tắm.

Có lẽ là vì liên quan đến chuyện mang thai, nên trong lòng Thẩm Kiểu rất chột dạ, lúc ra ngoài phải kiểm tra khắp nơi sợ Dạ Mạc Thâm sẽ đột nhiên xuất hiện.

May mắn là Dạ Mạc Thâm cả ngày nay vẫn chưa về.

Đến đêm, Thẩm Kiều bắt đầu lo lắng sợ hãi, cô nhanh chóng sau khi tắm rửa xong liền kéo vali ra cửa chờ đợi, còn mang theo một chiếc ghế đầu.

Lúc Dạ Mạc Thâm trở về đã nhìn thấy cô ngồi trên ghế ngoài cồng mơ màng ngủ gật.

Hết cách.

Bởi vì bác sĩ không có kê thuốc cảm cho cô, mà Thầm Kiều lại thật sự lo mình mang thai, vì vậy cả ngày chỉ uống một ít nước nóng.

Cả người cô bị cảm lạnh, lại không uống thuốc, cũng không nghỉ ngơi thật tốt, cảm mạo tất nhiên sẽ càng thêm nặng hơn.

Dạ Mạc Thâm nhìn bóng dáng nhỏ bé đó, ánh mắt hơi sững sờ.

Cả ngày nay đều ngây ngốc ở đây sao? Rõ ràng không phải, cô đã thay quần áo, hơn nữa còn sửa soạn bản thân rất sạch sẽ, rõ ràng nhân lúc anh không ở nhà đã vào nhà nghỉ ngơi, sau đó trước khi anh về lại chuyển ra cửa.

Coi như cô cũng có vài phần thông minh biết điều.

“Cậu Dạ?”

Tiêu Túc không biết.

nên làm thế nào liền nói: “ Có cần…”

“Kệ cô ấy.” nổ, Tiêu Túc chỉ có thể đầy Dạ Mạc Thâm vào nhà, khi cánh cửa vang lên, Thẩm Kiều bị dọa giật mình, sau đó tỉnh lại.

Đầu óc nặng nề choáng váng.

Muốn ngủ quá… Thẩm Kiểu vươn tay bóp ấn đường, sau đó đứng dậy đi xuống cầu thang.

Cô vào phòng bếp rót cho mình cốc nước nóng, uống được vài ngụm lại bắt đầu buồn nôn, cô sợ đến nỗi nhanh chóng đặt cốc xuống rồi rời khỏi phòng bếp.

“Ông nội luôn tin tưởng năng lực của con, vì vậy việc này giao cho con ông nội cũng yên tâm.”

“Vâng, ông nội.”

Lúc Thẩm Kiều bước ra khỏi nhà bếp, tình cờ bắt gặp cuộc trò chuyện của ông nội và Dạ Lẫm Hàn.

Hai bên ánh mắt giao nhau, sắc mắt của ông cụ bỗng trở nên nghiêm khắc, “Thẩm Nguyệt?”

Thẩm Kiều vô thức đứng thằng người, sợ hãi gật đầu.

“Cô không ở trong phòng chăm sóc Mạc Thâm, chạy xuống tầng dưới làm gì?”

“À…“Thẩm Kiều mở đôi môi đỏ hồng của mình, còn chưa trả lời đã nghe thấy Dạ Lẫm Hàn nói thay cô, “Nói đến điều này, con trước đây nghe người làm nói, em dâu hình như đêm qua ngủ ngoài cửa, sắc mặt lúc này kém như vậy, có phải là bị cảm lạnh rồi?”

“Cái gì?“ Sắc mặt lão gia tức giận, “Ngủ ở cửa? Đây rốt cuộc là làm sao?”

Thẩm Kiều đầu óc rối như tơ vò, cắn chặt lấy môi mình.

Tiêu rồi.

Dạ Lẫm Hàn sao lại đem chuyện này ra nói với ông chứ? Đến lúc đó nếu như Dạ Mạc Thâm bị ông nội khiển trách, anh có khi nào phân nộ đến mức nói ra thân phận thật sự của mình không? Nghĩ đến điều này, Thầm Kiều vội vàng xua tay nói, “Ông nội, không có chuyện gì hết, con chỉ là đêm qua mệt quá nên ngất xỉu ở cửa, không có ai phát hiện ra, sau đó khi con tỉnh dậy thì tự mình trở về phòng.”

Ông cụ hai đôi mắt mặc dù đã vần đυ.c, nhưng vẫn sắc sảo vô cùng, – dường như có thể nhìn thấu trái tim của người khác.

Một lúc sau, Dạ lão gia thở dài, cảm thán: “Nhóc con, con không cần nói thay nó, Mạc Thâm có tính cách thế nào, ta là ông nội tất nhiên hiểu rất rõ, để con gả qua đây, thực sự là thiệt thòi cho con rồi.” Thẩm Kiểu nghe thấy vậy, có chút được sủng mà sợ ngẩng đầu lên.

Cô tưởng rằng Dạ lão gia rất nghiêm khắc không hay nói lời dễ nghe, không ngờ ông còn suy nghĩ cho cô sao? Nói xong, ông cụ cầm cây gậy bước lên lầu, Thẩm Kiều sắc mặt hơi thay đổi, bước nhanh lên trước: “Ông ơi, không cần!”

Nghe vậy, bước chân của ông cụ chậm lại, “Không cần? Lẽ nào con cứ muốn ngủ ngoài trời để người làm chê cười?”

Dạ Lẫm Hàn cũng đi theo sau, “Đúng vậy, không nói đến việc người làm sẽ cười chê thì em cũng không thể cứ ngủ ở cửa, cơ thể sẽ không chịu đựng được đâu.”

Thẩm Kiều cắn răng, lắc đầu: “Con thật sự không sao, đêm qua – con thật sự chỉ là vô tình ngất xỉu, đêm nay con sẽ quay về phòng, mong ông nội không cần lo lắng cho mối quan hệ của hai bọn con, nếu con đã gả đến Dạ gia rồi, thì sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt.“ Ông nội nghe thấy vậy thì im lặng rất lâu, cuối cùng vẫn không nói thêm gì, rồi quay người rời đi.

Đợi sau khi ông đi, Dạ Lẫm Hàn bất lực nhìn cô.

“Em dâu, sao phải chịu khổ như vậy?”

Thầm Kiều liếc nhìn anh, “Em không sao.”

Nói xong liền quay người di lên tầng.

Mạc Thâm mặc dù có bệnh ở chân, nhưng tướng mạo tuấn tú, hơn nữa làm việc rất nhanh nhẹn, kiên quyết, vì vậy cho dù ngồi xe lăn nhưng vẫn khiến người ta không thể không nề phục thủ đoạn của anh.

Nhưng bên cạnh anh trước giờ chưa từng xuất hiện một người phụ nữ nào, lần này ông cụ cưỡng ép sắp xếp cho anh cuộc hôn nhân này, anh thậm chí còn không xuất hiện, vì vậy người làm Dạ gia đều để ý được nhưng không dám nói, biết được mợ Hai mới được gả vào là người không được coi trọng,và tất nhiên cũng sẽ không tránh khỏi việc bàn luận sau lưng.

Lúc Thẩm Kiều lên lầu, tình cờ có mấy người giúp việc đi ngang qua.

Một trong số đó thậm chí còn vô cùng xấu xa va mạnh vào vai cô, làm cô phải lùi lại sau mấy bước, may mắn bám vào được lan can nên mới đứng vững.

“Cô…”

“Xin lỗi mợ hai nha, tôi vừa nãy không nhìn thấy mợ, từ xa nhìn tôi còn tưởng mợ là người hầu nào cơ, xin lỗi nhé, có cần tôi đỡ mợ không?”

Mặc dù nói như vậy, nhưng cử chỉ điệu bộ cao ngạo của người này lại không có chút ý định nào muốn đỡ cô cả.