Chương 40: Muốn Đánh Thì Đánh Nhanh Lên

"Ôi, mày dữ dằn thế làm gì?" Cố Xảo Xảo trở mặt, tựa vào ngực gã đàn ông: "Anh yêu à, con nhỏ đáng chết này bắt nạt em. Anh đánh chết nó cho em đi."

Kim chủ mới của Cố Xảo Xảo là một gã đàn ông mập mạp, Cố Xảo Xảo nghĩ gã ta chỉ cần một bàn tay là có thể đánh bay Cố Niệm Niệm.

Gã mập mạp đi đến hằng giọng một tiếng: "Cô làm gì vậy, bắt nạt Xảo Xảo của tôi làm gì? Cô có biết tôi là ai không? Cô muốn tìm chết sao?"

Cố Niệm Niệm nhướng mi: "Nhìn ông béo thế mà sao não nhỏ vậy, ai bắt nạt ai, phàm là người có đầu óc đều nhận ra được."

Sắc mặt gã mập mạp tối sầm trong nháy mắt.

"Cô muốn chết." Ông ta gầm lên, một bàn tay đánh đến.

Cố Niệm Niệm đâu phải đối thủ của gã đàn ông to con như thế. Đánh không nổi thì cô tránh đi, thoáng cái đã né được.

"Anh yêu à, bắt lấy nó, anh đánh chết nó cho em!" Cố Xảo Xảo nhảy dựng lên, phải bắt được con nhỏ Cố Niệm Niệm này.

Phía trước có gã mập, phía sau có Cố Xảo Xảo, Cố Niệm Niệm mọc cánh cũng khó thoát, nhanh chóng bị tóm.

"Anh yêu, đánh cho nó chết, anh đánh chết nó cho em!" Cố Xảo Xảo rất vui.

Nhân viên trực quầy không nhịn được đi đến: "Tiểu thư, chỗ chúng tôi không cho phép đánh nhau."

"Cô câm miệng cho tôi!" Cố Xảo Xảo hung ác nói: "Một kẻ đứng trực quầy như cô mà cũng dám xen vào việc của người khác,

cẩn thận tội gϊếŧ luôn cả cô."

Nhân viên bị dọa sợ đến không thốt nên lời.

Gã mập vung cánh tay mập mạp lên, cánh tay đó ít cũng phải mười ký.

Cố Niệm Niệm nhắm chặt mắt lại.

Cô không sợ, có bản lĩnh thì đánh chết cô đi. Cô có thành quỷ thì cũng sẽ tìm đối cẩu nam nữ này tính sổ.

Những bàn tay đó cũng không đánh xuống như dự liệu.

Cố Niệm Niệm đợi không nổi nữa, không nhịn được mở to mắt: "Muốn đánh thì đánh nhanh lên, đừng có đứng đây làm người khác khó."

Chữ "chịu" cuối cùng còn chưa rời khỏi miệng, cô ngây cả người,

Không biết Ôn Đình Vực đến từ bao giờ, tay anh vững vàng chộp lấy cánh tay của gã mập.

Gã mập cũng là người làm ăn lớn nên tất nhiên nhận ra người trước mặt. Ông ta cười lấy lòng: "Vinh hạnh quá Ôn tổng, được gài ngài ở đây, tôi là người của xí nghiệp Tô thị, Tô..."

Gã mập mạp muốn giới thiệu làm thân với Ôn Đình Vực, nhưng chưa nói hết câu đã bị ngắt lời.

"Người phụ nữ của tôi mà ông cũng dám đánh?" Giọng Ôn Đình có vẻ bình thản nhưng lại chứa đầy ý lạnh.

Người phụ nữ của Ôn Đình Vực sao? Gã mập bị dọa đến rung hết mỡ trên người.

Cố Niệm Niệm thấy dáng vẻ của gã mập, muốn cười to một

trận.

Đối với Ôn ĐìnhVực vừa cứu mình, cô cảm thấy hoocmon nam tính của anh bao trùm luôn.

Có câu thế nào nhỉ? À, là hoocmon di động. Có lẽ là để tả Ôn Đình Vực, mọi cử động sát phạt của anh đều khiến người khác mặt đỏ, tim đập nhanh mà.

"Ôn tổng, tôi chỉ đùa một chút thôi." Gã mập cười lớn.

"Chỉ đùa một chút?" Khóe môi Ôn Đình Vực hơi cong lên.

Gã mập bị dọa sợ gần chết, liều mạng tát vào mặt mình: "Tôi đáng chết, tôi đáng chết."

Đánh đến khi mặt ông ta sung thành cái đầu heo, Ôn Đình Vực mới lạnh lùng nói: "Cút cho tôi."

Gã mập lập tức biến mất tăm.

Cố Xảo Xảo lại xáp vào cười tươi: "Ôn tổng, tôi là chị của Cố Niệm Niệm đây. Chúng tôi chỉ đáng đùa thôi, chúng tôi đều nhìn trúng một bộ đồ nha."

Cô ta cười duyên dáng yêu kiều trước mặt Ôn Đình Vực, chỉ bộ Xuân kia: "Chính là bộ đó đó. Ôn tổng, anh thấy được không?"

"Cô thích sao?" Ôn Đình Vực đột nhiên hỏi.