Chương 35: Tắm Uyên Ương

Lâm Thải Tình làm Cố Niệm Niệm choáng váng. Khu nhà Thang Thần sang nhất ở thành phố A, rộng hơn ba trăm mét vuông, vậy mà còn bảo quá nhỏ, không đủ cao cấp.

"Mẹ... con cảm thấy cũng khá." Cố Niệm Niệm nói.

Lâm Thải Tình thở dài: "Cứ miễn cưỡng ở lại đây cũng được, để mẹ đi mua biệt thự, sửa xong thì hai con dọn vào ở."

Ôn Đình Vực đồng ý rồi nói: "Trễ thế này rồi, con đưa mẹ về nhé."

"Không về." Lâm Thải Tình nhướng mày: "Đêm nay mẹ ở đây."

Ôn Đình Vực không lộ vẻ gì nhưng Cố Niệm Niệm lại co rúm cả người. Mẹ của Ôn Đình Vực sẽ không nhìn ra vấn đề gì chứ.

"Mẹ, mẹ vẫn nên về đi, lát nữa cũng không có quần áo để tắm." Ôn Đình Vực từ tốn nói.

"Bảo người giúp việc đi mua là được rồi." Lâm Thải Tình nói xong thì gọi điện

Khoảng mười mấy phút sau, có tiếng gọi của, người giúp việc mang một túi lớn quần áo đến.

Có cả đồ nam và đồ nữ, đủ cả từ đồ ngủ đến đồ hàng ngày.

Lâm Thải Tình chọn một chiếc áo ngủ màu hồng và một chiếc váy màu xanh lam cho Cố Niệm Niệm: "Niệm Niệm, con mặc đi, mẹ trông thấy rất hợp với con."

Ban đầu Cố Niệm Niệm không muốn nhận, nhưng nghĩ đến việc cô vẫn chưa mang quần áo đến đây, hôm nay vẫn mặc nguyên bộ hôm qua nên đành cười nhận.

, Lâm Thải Tình đến phòng tắm trước, sau khi ra ngoài thì đi thẳng đến phòng khác: "Mẹ ra xem TV, các con đi tắm đi."

"Em đi tắm trước đi." Ôn Đình Vực nói với Cố Niệm Niệm.

Cố Niệm Niệm đang định vào thì Lâm Thải Tình gọi giật cô lại: "Niệm Niệm, con đi một mình thôi sao? Chẳng lẽ con và Đình Vực không tắm uyên ương?"

Tắm uyên ương.

Cố Niệm Niệm bị dọa đến mục suýt ngất xỉu.

"Không cần đâu." Ôn Đình Vực từ chối rất quả quyết.

"Không được, nhất định phải đi tắm." Lâm Thải Tình theo đến.

Ôn Đình Vực thoáng nhíu mày: "Mẹ, con không mong mẹ can thiệp vào sinh hoạt của vợ chồng con."

Ôn Đình Vực rất tôn trọng mẹ nhưng cũng không phải loại đàn ông nghe theo răm rắp một cách mất nguyên tắc.

Khóe môi Lâm Thải Tình hơi cong lên: "Mẹ không có can thiệp, đây là tục tân hôn, con nhất định phải tuân thủ."

Tân hôn phải tắm uyên ương, sao Cố Niệm Niệm chưa nghe thấy tục này bao giờ nhỉ?

"Vậy thì tắm thôi." Ngữ khí Ôn Đình Vực vẫn thản nhiên như thường.

Cố Niệm Niệm nghe thế thì run rẩy cả người. Cô không muốn tắm uyên ương với Ôn Đình Vực đâu.

Cô và Ôn Đình Vực chỉ là vợ chồng trên hợp đồng, cũng không đề cập là phải tắm uyên ương gì đó.

"Niệm Niệm, con vào đi." Ôn Đình Vực vào phòng tắm rồi, Lâm Thải Tình cũng vội giục.

Bên môi bà có ý cười nhạt. Dung mạo của bà vốn đã rất đẹp, Cười lên lại càng khuynh quốc khuynh thành, khiến người ta không thể chối từ chút nào.

Cố Niệm Niệm đành phải đi vào.

"Anh không được chiêm tiện nghi của tôi!" Vừa vào, Cố Niệm Niệm đã tự ôm lấy mình.

"Em yên tâm, tôi không có hứng thú." Ôn Đình Vực nói: "Em tắm trước hay tôi?"

Cố Niệm Niệm trừng lớn mắt: "Anh có ý gì? Tôi không muốn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ để anh nhìn hết."

"Vậy tôi tắm trước." Ôn Đình Vực ngắt lời Cố Niệm Niệm: "Em xoay người đi chỗ khác."

Cố Niệm Niệm hiểu ý Ôn Đình Vực.

Phòng tắm ở khu căn hộ Thang Thần rất lớn, một người tắm, một người đứng cạnh của cũng không bị ảnh hưởng chút nào.

"Vậy anh tắm đi." Cố Niệm Niệm nhích người đi.

Sau đó cô nghe thấy tiếng cởϊ áσ, dây lưng hòa cùng tiếng vòi

sen.

Không biết một người đàn ông xuất chúng như Ôn Đình Vực tắm kiểu gì, có phải cũng xoa xoa xoa giống người bình thường hay không.