Chương 46: Lục Soát.

Tiểu Vũ em làm gì thế ,bỏ xuống..

Bất ngờ lúc này tiếng nói lạnh lùng vang lên ,xen lẫn tức giận.

Nhìn xuyên qua đám người , Bạch Tư Vũ thấy Lục Hạo ,anh đang đi vào , có lẽ bên trong quá căng thẳng không ai để ý tiếng xe ngừng ngoài cổng lớn.

Mắt thấy Lục Hạo đang tiến về phía mình , Bạch Tư Vũ hé miệng , nước mắt cứ thế chảy dài lên má .Cô nức nở rồi ném miếng sành xuống sàn , lao vào lòng anh..

- Lục Hạo ,Lục Hạo anh về rồi ..

Anh ôm chầm lấy cô ,trái tim Lục Hạo đau đớn , biết là rất nhớ cô chỉ muốn ôm cô ,khảm lấy cô vào lòng mình.

Nhưng nhớ đến hành động tiêu cực của cô vừa rồi ,Lục Hạo thật sự tức giận còn có đau lòng.Anh đẩy nhẹ cô ra nắm lấy cổ tay đang rớm máu mà trong lòng chỉ muốn gϊếŧ người ..

Lại không nỡ nỗi giận với đồ ngốc này, anh lạnh giọng .

- Lần sau không cho phép em làm như thế này nữa ,có biết không ?

Bạch Tư Vũ nhìn rõ ánh mắt đau lòng của anh , cô biết anh đang tự trách chính mình.

Bạch Tư Vũ ngoan ngoãn gật đầu.

Lục Hạo kéo cô qua một bên , anh nói.

- Chờ anh một chút .

Xong việc anh sẽ băng bó vết thương cho Cô.

Xoay người nhìn qua Bạch Thiền ,toàn thân như núi băng ngàn năm , hơi lạnh tỏa ra từ người anh khiến Bạch Thiển cũng cảm giác không khí rơi xuống âm độ..

Anh hỏi.

- Bach Thiển đừng thử sức chịu đựng của Tôi , Tôi đã nhắc nhở ông nhiều lần đúng không?

Bạch Thiền chưa kịp trả lời ,Lục Hạo nhanh như chớp tiến tới , Bạch Thiển chỉ thấy trước mặt hoa mắt , cây súng cầm trên tay bị cướp đi .Ngay đầu đau đớn , Lục Hạo dùng sức bẻ ngoặc tay ông ta ra sau .Đầu bị đuôi súng đập vào chảy máu .Thân người to lớn rất nhanh bị Lục Hạo chế trụ , khuôn mặt ăn trọn cú đấm của Lục Hạo sưng đỏ.

Cả đám thuộc hạ nhốn nháo ,chỉa súng vào Lục Hạo..

- Thả nhị gia ra ..

Bạch Thiển đau điến ,lớn giọng..

- Lục Hạo mày dám , tao sẽ khiến mày trả giá..a

Chưa nói hết câu ,tiếng hét đã vang lên.

Lục Hạo cười lạnh,kéo mạnh tay ,cánh tay Bạch Thiển như muốn gãy ra .

- Này ..này các người không coi pháp luật ra gì đúng không ?

Tình cảnh đang lúc hỗn loạn ,một tóp người xuất hiện .

Đi đầu là một người đàn ông cao lớn , nước da hơi ngăm , Bạch Thiển nhìn qua liền biết rõ là ai.

Lâm Diện nhướn mày nhìn Lục Hạo

- Còn không thả người ..

Lục Hạo nhìn qua anh ta , rồi mới đẩy mạnh Bạch Thiển ra ..

Bạch Thiển đau đớn được thuộc hạ đỡ lấy , ông ta ôm cánh tay như sắp gãy ,tố giác Lục Hạo.

- Lâm Trưởng phòng sao anh lại ở đây ? thật là tốt anh cũng thấy rồi đấy .Lục Hạo hung hăng như thế nào.Nếu không có anh ,tôi không biết mình sẽ xảy ra chuyện gì .

Lâm Diện nheo mắt quan sát tình cảnh xung quanh , cười cười ..

- Vụ án Trác Cửu khá nghiêm trọng ,ông ta vốn không mang quốc tịch Thái Lan . Mà..

Nhìn qua Lục Hạo một chút.

- Các nghi phạm lần này cũng thế ,nên vụ án này sẽ chuyển về nước xử lý.Tôi phải bay qua đây điều tra một chút..

Bạch Thiển vỡ lẽ ,có chút không lo lắng vì trong nước thế lực Lục Hạo rất mạnh .

Ông ta cười nhẹ .

- Vâng ,bố tôi mất quá bất ngờ ,rất mong sớm tìm ra hung thủ..

Lúc nói câu cuối còn liếc qua Lục Hạo.

Lâm Diện nhếch môi ,rồi nhướn mày nhìn Lục Hạo.

- Lục Hạo , tôi muốn lục soát nhà anh một chút.

Lục Hạo gật đầu.

- Cứ tự nhiên ..

Nói rồi bồi thêm một câu .

- Tôi lên băng bó vết thương cho cô ấy.

Cứ thế anh ôm lấy Bạch Tư Vũ lên lầu , để lại Bạch Thiển với ánh mắt không cam tâm ,hai tay cung lại với nhau.

Lâm Diện nhìn hình ảnh hai người khuất sau cầu thang , trong ánh mắt ẩn ý khó hiểu.

Bạch Thiển cũng không nấn ná lại quá lâu ,nói vài câu với Lâm Diện rồi rất nhanh rời đi..

Lâm Diện thong thả nhìn theo hướng xe Bạch Thiển ,một lúc sau dời mắt liếc qua La Chí.

- Băng bó vết thương , rồi ra đây gặp Tôi.

Lúc này La Chí mới chợt nhớ đến vết thương trên đầu của mình. Anh ta gật đầu chỉ dùng một chút tâm bông vội lau máu , rồi ngồi xuống ghế đối mặt với Lâm Diện.

Ngoài cửa sổ từng ánh nắng mờ ảo chiếu vào trong căn phòng.Trực chờ ngày mai ,mọi thứ rồi sẽ tốt thôi.

👍👍⬅️⬅️