Chương 16: Biết Được Bí Mật

Cơn mưa đêm nay rất dài , ngoài trời cứ rả rít từng cơn.

Gần đến nữa khuya vẫn chưa có dấu hiệu tạnh lại ..

Trong căn phòng sang trọng , trên chiếc giường lớn Bạch Tư Vũ mắt nhắm chặt , trên hàng mi còn vươn nước mắt.

Lục Hạo nhìn cô gái nhỏ dù ở trong mộng cũng ngủ không yên ổn.

Anh duỗi ngón tay có dính chút khí lạnh lau nước mắt cho cô, sau khi bàn tay dần ấm áp trở lại mới khẽ vuốt ve gương mặt của cô.

Gương mặt này, đủ xinh, đủ đẹp, không ngoa khi nói rằng đây là một sự mĩ miều khá hoàn hảo đến độ người gặp người mê. Lục Hạo rất thích nhìn vào đôi mắt của cô , luôn có sức cuốn hút thật mãnh liệt đối với người nhìn vào nó, ở cô còn có sự quật cường thần bí .Nhiều lúc anh còn cảm nhận được hận ý không nên có trong đôi mắt ngây thơ này..

Lúc La Chí đưa Bạch Tư Vũ về ,cô đã sốt cao .

Thần chí cũng mê man chẳng còn biết gì nữa.Nhìn qua bộ dạng của cô Lục Hạo biết cô đã xảy ra chuyện .

Anh có gắn máy nghe lén trong điện thoại của cô ,chỉ tiếc là một tháng qua chẳng thể tìm ra dấu vết nào từ cô gái này..

Thời gian qua anh khá bận , nên cũng không tìm cô để trêu ghẹo hay tra hạch chuyện gì ..Yên ổn xem cô giở trò gì tiếp tục ..

Chỉ là đêm nay ngoài ý muốn ,khi nghe báo tin Bạch Thiển trở về nước trong đêm..

La Chí muốn xác định tung tích Bạch Thiển nên mới đi một vòng kiểm tra ,ngoài ý muốn lại cứu được Bạch Tư vũ trong hoàn cảnh này..

Chẳng lẽ Bạch Thiển ngang nhiên trở về là vì cô gái nhỏ này..

Anh phải nói hắn điên thật rồi , cô gái này thật bản lĩnh đủ sức hủy hoại một con người .

Nhìn bộ dạng của cô lúc La Chí đưa về thật khiến người khác lo lắng.Lục Hạo cũng cho bác sĩ kiểm tra qua một thể ngoài sốt cao , mệt lả vì khóc bị ngấm nước quá lâu. Ngoài ra cô không bị gì cả ..

Xem như là may mắn ..

- Ba ...mẹ ...

Tiếng nức nở thì thào phát ra ..

Lục Hạo nheo mắt nhìn Bạch Tư Vũ ..

Quả nhiên anh đoán không sai , cô nói được..

Vậy bao năm qua tại sao cô gái này lại giả câm..

- Đừng....Cầu xin..cầu xin các người...A ...mẹ ơi...ba ơi...

Bạch Tư Vũ quơ quang tay chân loạn xạ ,miệng không ngừng nói nhiều câu không đầu không đuôi.Tiếng khóc

uất nghẹn trong đêm vô cùng đáng thương..

Lục Hạo thu lại suy nghĩ , ngồi lên giường ôm cô vào trong ngực, anh vỗ nhẹ gương mặt của cô như muốn gọi cô tỉnh lại.

- Đừng sợ ..đừng sợ ..

Được ôm vào lòng ngực ấm áp , Bạch Tư Vũ không tự chủ chui vào lòng anh .Mệt mỏi cộng thêm vừa được tiêm thuốc , khiến giấc ngủ của Tư Vũ rất sâu, ác mộng vì thế cũng trở nên sâu hun hút, cảm thấy bên cạnh có nhiệt độ của người nào đó, người đó còn gọi mình thức dậy nhưng cô chẳng những không tỉnh lại, ngược lại còn bị quá khứ vây quanh, tay nắm thật chặt, chỉ sợ người kia sẽ rời đi.

Miệng nhỏ thì thào ..

- Đừng đi ..đừng bỏ con ..

Lục Hạo đưa tay vỗ nhè nhẹ lưng cô, giống như đang dỗ dành một đứa bé..

- Ngoan , tôi không đâu cả , ở lại với em..

Thật vất vả mới giúp cô ngủ an ổn trở lại, Lục Hạo đem cô nhẹ nhàng thả xuống gối..Kéo chăn đắp lên cho cô ..

Vẫn không an tâm rời khỏi phòng , chỉ cầm điện thoại gọi đi..

- Cho người điều tra lại lai lịch của Bạch Tư Vũ một lần nữa,chi tiết nhỏ cũng không được bỏ qua.

Sau khi điện thoại cho La Chí , Lục Hạo quay đầu nhìn Tư Vũ , ánh mắt đăm chiêu khó hiểu..