Chương 14: Uất Ức

Giữa khung cảnh tối tăm , mưa bắt đầu trít nặng hạt , sấm chớp thay nhau xé nát bầu trời ..

Bạch Thiển từng bước đi đến , Bạch Tư Vũ run rẩy , nhưng cố gắng làm cho mình tỉnh táo nhất có thể ..

Lần đầu cô thấy bất lực nói không được , thân người lùi về phía sau..

Bạch Thiển thì thào trong tiếng mưa..

- Tư Vũ ba rất nhớ con ..

Giới hạng của Bạch Thiển đã không còn cách nào ngăn lại được.Thời gian qua ở Thái Lan không ngày nào Bạch Thiển không nghĩ đến Tư Vũ .Hôm nay ông quyết tìm cách trở về gặp cô.Không ngờ khi đối mặt với Bạch Tư vũ ,Bạch Thiển mới rõ ông khát khao cô đến mức nào..

Bạch Thiển ngồi xuống giường , chồm người đến có thể nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn trơn bóng của Tư Vũ..

Đêm nay ông không muốn kiềm chế bản thân mình nữa.

Xưa nay luân thường đạo lý gì đó với Bạch Thiển đều chỉ lá rác rưởi..

Kéo lấy Tư Vũ ôm vào lòng hít hà hương thơm của cô..

Ông thì thào mãng nguyện..

- Tiểu Vũ..Tiểu Vũ đừng trốn tránh ba , con không biết ba nhớ con đến mức nào đâu.

Bạch Tư Vũ sợ hãi đẩy ông ta ra , miệng nhỏ cũng chẳng thể phát ra âm thanh nào..

Nhưng cánh tay Bạch Thiển như gọng kiềm ,có lẽ do không gian bao phủ bóng đêm.Cộng hưởng với trời mưa ,sớm chớp dày đặt.Càng kí©h thí©ɧ du͙© vọиɠ tìm ẩn khao khát trong lòng Bạch Thiển bấy lâu nay..

Mỗi lần Bạch Thiển muốn chạm đến Tư Vũ chỉ cần nhìn cô sợ hãi hay dùng đôi mắt to tròn đẫm nước mắt nhìn ông.Bạch Thiển sẽ không nỡ ra tay .Nhưng đêm nay , màn đêm che phủ ông chẳng thấy gì cả.

Tiếng nức nở yếu ớt của cô cũng bị tiếng mưa gió cuốn lấy ..

- Tiểu Vũ ngoan , ba không ngại nguy hiểm vì quá nhớ con mới phải quay về..

- Tiểu Vũ ..

Bạch Tư Vũ lần đầu trong đời cảm giác sợ hãi đến như vậy.

Cô cố gắng dùng sức đẩy Bạch Thiển ,nhưng ông ta hôm nay dường như không có ý bỏ qua cho cô.

Bạch Thiển thở hỗ hển , dùng sức nhẹ nhàng đã có thể đè Tư Vũ dưới thân.

Cô mặc chiếc váy ngủ dài có tay , dùng chút sức Bạch Thiển xé cổ áo ..Theo tia sấm chớp có thể thấy được nửa bầu ngực trắng mịn..

A...

Tiếng hét của Bạch Tư Vũ hòa vào tiếng mưa nghe càng thê lương và uất nghẹn..Chỉ là bị du͙© vọиɠ che lắp Bạch Thiển không hề phát hiện đều bất thường..

Bạch Thiển vuốt ve thân người mãnh mai của cô..

Yêu thương vỗ về , hai mắt ông ta đỏ rực du͙© vọиɠ như xâm lấn mọi lí trí..

- Tiểu Vũ , Tiểu Vũ hãy tha thứ cho ta..

Bạch Thiển vùi mặt vùi cổ hôn lấy da thịt non mềm của Tư vũ..

Bạch Tư Vũ vùng vẫy trong vô vọng..Trước mắt cô hiện ra rất nhiều máu , mưa gió ,tiếng hét thất thanh mọi thứ như diễn ra trước mắt..

_____________________

Xe vừa ngừng , Trác Tư Sở được quản gia che dù bước vào nhà.Sắc mặt vô cùng khó coi ,lạnh lùng hỏi quản gia.

- Chồng Tôi đâu ?

Lúc vừ xuống sân bay , Trác Tư Sở đã gọi điện cho quản gia trước..

Quản gia khó xử ,lời nói có chút run rẩy..

- Ông chủ..Ông ấy đang ở trên phòng Tiểu Vũ..

Trác Tư Sở cười lạnh ,khuôn mặt xinh đẹp vì tức giận mà trở nên vặn vẹo..

Cô ta đẩy quản gia ra , chỉ muốn một bước có thể xông lên gϊếŧ chết hai người trên đó..

Chỉ là lúc này chưa vội đi lên , một bóng người đã chạy xuống..

Bạch Tư Vũ đầu tóc hơi rối , chiếc váy ngủ xốc xếch bị xé ở phần cổ áo , đang được cô dùng tay che lại .

Khuôn mặt đầm đìa nước mắt , đặt biệt là trên áo còn dính máu ..

Cảnh tượng gì đây..?

Chỉ cần nhìn qua cũng có thể hiểu được Bạch Tư Vũ vừa trãi qua chuyện gì..

Bạch Tư Vũ cũng không thể tin là gặp Trác Tư Sở trong hoàn cảnh này..Cô hé môi , đôi mắt mở to uất ức sợ hãi..

Chát..

Nơi mặt đau nhói , Bạch Tư Vũ ngã xuống thềm cầu thang ,cô hưởng trọn cái tát từ Trác Tư Sở..

- Con khốn tao nuôi mày lớn để giờ mày báo đáp tao thế này đúng không?