Chương 137: Ngoại Truyện: La Chí _ Lam Khiết

1451 Chữ Cài Đặt
Anh nép vào cửa ,nghe tiếng khóc Lam Khiết nghẹn ngào nức nở vọng qua cánh cửa, La Chí cảm thấy mình cực kỳ bất lực, trái tim bị tiếng nức nở kia làm cho vỡ vụn, cả thể xác lẫn tinh thần đều mỏi mệt, anh dựa vào cánh cửa ngồi xuống…



Gần đến chiều tối , Lam Khiết vẫn không ra ngoài…La Chí lo lắng gõ cửa…

- Lam Khiết ,ra ngoài ăn một chút gì đi em…

- Lam Khiết …

Cạch…

Cửa Phòng mở ra , bàn tay La Chí lơ lửng trên không , anh rút tay về …

Lam Khiết mặc một chiếc đầm ngủ mỏng , mắt cô đỏ au dường như sưng lên…Lam Khiết hỏi…

- Anh chắc chắn đã quyết định rồi .

La Chí nhìn cô , anh gật đầu …

Lam Khiết cắn răng ,bước đến nuốt đau thương trong lòng , đặt hai tay lên vai anh.

- Vậy em muốn anh phải nhớ rõ đêm nay , em muốn anh nhớ rõ ở nhà anh còn có người đợi anh . Em muốn anh phải có trách nhiệm với em , không phải chơi chán là bỏ…Bởi thế , anh phải giữ gìn cái mạng này quay về mà gặp em…

Nói xong cô nức nở ,choàng tay qua ôm cổ anh, hôn anh …Bàn tay càng gỡ ,cởi từng nút áo của La Chí …Lúc này La Chí mới hiểu ý tứ trong câu nói của cô , bốn năm bên cạnh nhau anh luôn giữ gìn cho cô .

Anh sợ , như đóan trước được tương lai dù yêu cô cách mấy ,anh cũng không dám làm đến bước cuối cùng …

Anh nghĩ khi nào mọi thứ ổn định ,cho cô một danh phận đàng hoàng ,anh mới chạm đến cô …

Giờ thì Lam Khiết bức anh đi vào thế tiến thoái lưỡng nan , cô biết anh là người trọng nghĩa tình ,có trách nhiệm…Sau khi cô thuộc về anh , anh sẽ không thể ngó lơ , mà trong lòng luôn nợ cô …

Chặn tay Lam Khiết lại , La Chí đau lòng ngăn cảng cô…

- Lam Khiết , em đừng ngốc như thế được không ?

- Em không ngốc , em rất tỉnh táo , em biết mình đang làm gì …Em tình nguyện , dù ngày mai anh có ra sao , em vẫn muốn giao mình cho anh …

Cổ họng La Chí nghẹn đắng , anh phước phần ra sao lại gặp được cô thế này…

- Lam Khiết , anh không muốn là gánh nặng cho em…

Lam Khiết nức nở hôn anh…

- Nhưng em muốn làm gánh nặng cho anh , La Chí đời này anh nợ em …

Nói rồi cô hôn anh vội vàng , La Chí nếm được vị mặn của nước mắt…Anh xoay người ôm cô về giường , hai người đồng loạt ngã xuống giường …Lam Khiết kéo áo anh , cô hôn lên cổ anh , đốt lửa châm ngòi trên người La Chí…

- Ừm…

La Chí thở mạnh , đè chặt hai tay Lam Khiết lại …Anh cúi đầu hôn cô thật sâu …

Ôm người mình yêu trong lòng ,tình yêu ,đau khổ gặm nhắm từng tế bào ,khiến cơn du͙© vọиɠ đánh bay lí trí …

La Chí không muốn nhẫn nhịn nữa , ngay giờ phút này anh chỉ muốn hòa hợp , nếu có thể xác nhập thân thể hai người hòa làm một…

Áo dần dần xốc xếch, lộ ra một mảng thân thể mềm mại tuyết trắng lung linh. Lưỡi của anh thuận lợi trượt vào trong miệng cô, bàn tay cũng gấp gáp lục lọi trên từng đương cong trên thân thể cô…

- Ưm…

Lam khiết non nớt ,miệng nhỏ không chịu nổi bắt đầu nức nở, cô bị anh ôm ngồi dậy dạng chân trên đùi, vòng tay qua cổ anh. Thân dưới hai người cọ xát, nơi mềm mại của cô cảm nhận rõ nơi đó của anh đã căng cứng, cách một lớp quần vải chọc vào đùi cô.

Bộ ngực bị bắt lấy, bàn tay anh cùng một lúc nắm lấy cả hai bên, bóp thành đủ mọi hình dạng.

Cô nức nở , cố hôn anh thật sâu , lưỡi quấn lấy từ miệng anh , trán cụng trán, hơi thở hoà quyện nhau.

Vì tư thế ngồi nên cô cao hơn anh , La Chí nhìn cô thở hỗn hển , dựa vào ánh sáng của đèn đường , anh nhìn rõ khuôn mặt xinh đẹp của Lam Khiết tuy đau khổ nhưng đầy cố chấp…

- Em sẵn sàng chưa…?

Lam Khiết ngại ngùng ,gật đầu .

Anh hôn cô thật sâu ,gặm cắn từ quai xanh đến cổ Lam Khiết , vùng ngực mềm mại lộ ra , anh vùi mặt hôn mυ"ŧ …Nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống giường, đưa tay cởϊ qυầи dài.Anh nằm xuống áp tới, cánh môi hạ xuống cổ cô, lưu lại từng dấu vết đỏ bừng. Anh cầm lấy tay cô, đặt lên vật phía sau qυầи ɭóŧ.

- Sẽ rất đau đó…

La Chí cắn tai cô thì thầm ,hù dọa …

- Em…em không sợ …

Qυầи ɭóŧ bị kéo căng, Lam Khiết theo sự dẫn dắt của anh, kéo nó xuống, bật ra ngoài…

La Chí tách khỏi môi cô, thở một hơi dài, cúi đầu nhìn xuống nơi đó, phân vân một chút, cuối cùng vẫn quyết định đè cô xuống.

Lần đầu tiên trong đời lộ thân thể ra trước mặt người khác, cảm giác thật kì diệu.Vì cô trao cho người mình yêu …

Trong bóng tối, mắt cô mở to hết cỡ để nhìn anh hành động có chờ mong ,hồi hộp ,lo lắng , đau lòng… Trong không gian yên tĩnh, chỉ nghe được tiếng thở dốc của cả hai người.

Một chân bị nâng lên, qυầи ɭóŧ bị kéo xuống. La Chí dùng tay thăm dò ,Lam Khiết ngả đầu ra sau hé miệng rên lên…

- A…ư…m …La Chí …

Lam Khiết bị anh nâng cằm, hôn sâu, mơ hồ nghĩ đến hành động của anh sắp tới đỏ mặt…

Triền miên một hồi lâu, cho đến khi dưới thân không nhịn được mà giật giật,La Chí mới tách hai chân cô ra, cầm lấy nơi cứng rắn đặt trước nơi mềm mại ướt đẫm, ma sát rồi đâm thằng vào…

- A…

Lam Khiết đau điếng ,hét toáng cong người…Nước mắt cô chảy dài ,nỗi đau này oanh tạc mọi dây thần kinh của cô lúc này…

Của cô vốn đã chật hẹp, này lại bị kí©h thí©ɧ mà co rút, khiến La Chí muốn tiến vào cũng không được, mà rút ra cũng không xong.

Anh thấp giọng bên tai cô dụ dỗ

- Ngoan,em thả lỏng một chút …

Cô bấu lấy lưng anh , vùi mặt vào cổ anh chịu đau để anh đi vào…

Nghẹn ngào hòa vào là nước mắt …

- Em yêu anh …

Cảm nhận cô đã thoải mái hơn, anh nhấp thắt lưng một cái, tiến vào tận cùng.

- Anh yêu em ,yêu em Lam Khiết …

Động tác eo của anh nhanh dần, khiến Lam Khiết bắt đầu không nhịn được mà rêи ɾỉ. La Chí cảm thấy mình sắp phát điên rồi, hai cánh tay chống bên người cô, cong người, ra vào mãnh liệt…Đêm nay, anh đã không còn hiền lành như mọi ngày, bây giờ đã biến thành một con sói hoang như muốn nuốt chửng cả người cô .

Lam Khiết cao trào tới hai lần, trong cơ thể cô , anh vẫn ra vào không có hồi kết. Anh không biết chừng mực, động tác nhanh đến nỗi mấy lần ép cô đến mép giường, thiếu chút nữa đã rơi xuống thì lại bị anh nắm lấy eo kéo về, trong lúc cao hứng, lật người cô lại, để tấm lưng trắng nõn đối diện trước mặt, từ phía sau tiến vào, tiếp tục cho đến hơn một giờ sáng.

Trong phòng ngủ lại một lần nữa vang lên giọng nam trầm thấp thở dốc và giọng nữ khóc thút thít thanh nhẹ.

Yêu hận đan xen triền miên như không có ngày mai……

Ánh mặt trời len lõi vào tấm rèm chiếu vào khuôn

mặt .Lam Khiết mở mắt thức dậy ,người bên cạnh đã đi rất lâu rồi …Hơi ấm chăn mền cũng chẳng còn , Lam Khiết ôm chiếc gối anh vào lòng …Nức nở khóc đến đau lòng…

👍👍👍⬅️⬅️