Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cô Vợ Bá Đạo Của Trương Tổng

Chương 17

« Chương TrướcChương Tiếp »
Cô không ngờ rằng có người đến rước là bố mẹ cô cho đi luôn mà không do dự giữ lại. Cả thằng em giời đánh kia nữa, có ai làm gì nó đâu mà kêu khổ. Chỉ dành ăn, cướp điều khiển với cãi nhau thôi mà cũng kêu. Chán thế không biết.

"Được rồi nếu không muốn chị ở nhà nữa thì chị sẽ hành em cho đến lúc chị đi lấy chồng. Lêu lêu." Cô lè lưỡi ra trêu thằng em đang ngồi ôm bụng cười ở bên cạnh.

Bố cô thấy con gái không chấp nhận sự thật phũ phàng này liền vỗ vai nói:

"Không sao đâu con. Con đi chống lầy rồi thì sẽ hết lầy ngay ý mà. Với tính nhây với lầy của con thì 10 thằng có khi cũng không chống lại được."

Nói xong ông lại quay ra cười tiếp với vợ và con trai.

"Cả nhà cứ trêu con. Con biết bố mẹ đâu nỡ lòng để con đi chống lấy đâu."Cô dụi dụi vào người mẹ và nói.

"Bố mẹ nó thế thôi bây giờ con cũng nên đi tìm người yêu đi. Ngày xưa 26 tuổi ông bà đã cho mẹ lấy bố rồi đấy." Bà quay sang nhìn chồng rồi nhớ lại thời thanh Xuân trước kia.

"Bây giờ kiếm người yêu rồi năm sau cười rồi năm sau nữa cho bố mẹ bế cháu là được rồi." Ông xoa đầu con gái cười rồi nói.

Tự nhiên lúc này cả nhà cũng trầm hẳn xuống không còn nhiên tiếng cười rúc rích như vừa nãy nữa. Cô biết là bố mẹ đang nói nghiêm túc.

Cô cầm bó hoa ra đằng sau nhà nhờ dì Như cắm lên rồi mang ra ngoài. Dì Như đã theo và chăm sóc cô từ khi mới ra đời. Đi như người mẹ thứ 2 của cô lúc mẹ đi vắng vậy nên cô rất yêu quý và tôn trọng dì.

Cô mang ra hộp sô-cô-la với những hình dạng không được đẹp mắt cho lắm. Tuy nó không đẹp như đó là hết công sức cả một buổi tối hôm trước của Trương Minh Khánh.

Anh tự tay làm từng công đoạn một. Tỉ mỉ từng chút một làm ra từng miếng sô-cô-la. Là lần đầu tiên nên còn khá bỡ ngỡ, nhưng miếng đáng nhẽ phải tròn thì hơn méo. Trái tim thì bị lệch, nhưng không sao có lòng vẫn hơn bề ngoài.

Cô ngồi gặm nhấm từng miếng một. Vị của nó rất ngon giống như những hộp sô-cô-la trước cô ăn chỉ là hình dạng của nó có chút méo mó. Cô nhẹ nhàng thưởng thức từng miếng một. Từ miếng này sang miếng khác. Từ hình tròn sang hình vuông rồi đến hình trái tim. Anh làm không nhiều lắm nên ăn một tí đã hết.

Vừa ăn cô vừa mất một hồi suy nghĩ tại sao anh lại mang đến những thứ này vào mỗi ngày cho cô? Muốn dùng đồ ăn để dụ dỗ và làm thay đổi suy nghĩ của cô sao? Anh cứ mơ đi vì với lập trường vững như bê tông của cô thì rất khó có thể thay đổi.

Tối ngày hôm đó cô đã trở về nhà ở khu chung cư để sáng hôm sau đi thực tập. Tất cả các sinh viên được duyệt chọn hôm định mệnh anh và cô gặp nhau mai sẽ được đi nhận việc thực tập. Công ty cô đến là WQ- tập đoàn của Trương Thị người oan gia ngõ hẹp mà cô không muốn gặp lại.

Cô quyết định ngủ một giấc thật ngon và chuẩn bị tâm lí thật tốt để sáng mai đi làm. Cô được nhận cùng với 10 bạn cùng trường để vào làm thực tập sinh. Đây đều là những học sinh có năng lực và thành tích khi còn trong quá trình học tập và kết quả thi cử vô cùng xuất sắc.

****

Sáng hôm sau khi nắng sớm tỉnh giấc những chú chim trên cành hót líu lo cô đã thức dậy với tâm thế vô cùng phấn khởi.

Vệ sinh cá nhân xong cô chọn một chiếc áo sơ mi, một chiếc quần ống rộng màu đen kèm với giày thể thao trông rất năng động.

Vì ngày đầu tiên đi làm không muốn làm tâm điểm của mọi người nên cô chọn đi xe bus. Rất nhanh chóng xe đã đến trước nơi xa hoa lộng lẫy với khối người muốn vào làm mà không được. Nơi mà bao nhiêu người áo ước được đặt chân vào mà ngắm nhìn.

Cô theo chỉ dẫn của giáo sư trưởng Đại học đi lên phòng nhân sự. Mới bước vào cô đã bị choáng ngợp bởi vẻ xa hoa và tráng lệ của nó.

Đây là cũng điện nằm giữa thành phố đúng nghĩa của thành phố D rồi. Cô được các nhân viên lễ Tân dẫn lên phòng họp tầng 21 ngồi chờ cấc bạn và người phòng nhân sự.

Sau một lúc chờ đợi trong sự hồi hooj và lo lắng thì mọi người đã đến đủ. 10 người ngồi xung quanh chiếc bàn hình chữ nhật to và rộng lớn trong phòng họp.

Tiếng mở cửa làm mọi sự chú ý đều dồn vào phía cánh cửa. Sau cánh cửa đó là một người đàn ông với thế lực lớn mạnh sẽ phỏng vấn bọn họ.

WQ là công ty trọng người có tài hơn là người có thành tích vậy nên 10 người ở đây sẽ vẫn phải trải qua một vài test nhỉ bè chuyên nghành để được phòng nhân sự xếp vào vị trí hợp lí.

Anh bước vào phòng tiến đến ngồi vào chiếc ghế trọng điểm giữa đài bàn. Trông rất oai phong lẫm liệt, ra dáng một tổng tài không bá đạo. Trên công ty nghiêm túc là thế mà sao gặp cô thì như là rạp xiếc trung ương thế.

Anh ra hiệu cho nhân viên đi bên cạnh phát cho mỗi người một tờ giấy bên trọng có yêu cầu cần làm cho mỗi nghành nghề và cứu vụ khác nhau.

"Đây là bài test nhỏ để mọi người được chính thực được nhân làm thực tập sinh ở WQ. Nói người có 30 phút để hoàn thành bài thi. Sau 30 phút sẽ lên thuyết trình và nếu ai không có năng lực chúng ta sẽ loại ngay lắm tức." Giọng nói trầm ấm và đầy quyền lực vâng lên làm mọi người khá run sợ.

Vì cô cứ tưởng chỉ có phòng nhân sự tuyển người không nghĩ sếp cũng sẽ xuống nên chọn ngay ghế đầu tiên để nghe rõ hơn.

Anh với cô ngồi ngay sát nhau nhưng cỗ không hề lo lắng hay sợ hãi. Nhưng thái độ nghiêm túc của anh lúc làm việc đã làm cô có cái nhìn khác về anh.

****

Kết thúc buổi phỏng vấn cô xuất sắc được nhận vào làm với vị trí thư ký tổng giám đốc. Tuy không liên quan đến nghành học nên cô cũng rất lo lắng. Không những thế sếp của cô lại còn là người cô ghét nữa chứ.

"Thôi, miễn cưỡng đồng ý công việc vậy."
« Chương TrướcChương Tiếp »