Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Có Thứ Tình Yêu Chỉ Trong Thầm Lặng

» Tác Giả: DaoDaoBatDung
» Tình Trạng: Đang Cập Nhật
Đã bao giờ bạn nhận được một lời tình đậm chất Lâm Mộ Thư như này chưa:"Làm người yêu tôi, tôi sẽ mua khăn vào ngày này hàng năm và dán áo cho cậu, đảm bảo đó"

"Là đan khăn sửa áo, không thuyết phục nên không chấp nhận"

"Ê thật không thỏa đáng thời buổi này ai còn tự đan nữa"

Từ đầu tôi nghĩ sẽ tỏ tình với hắn bằng một thứ gì đó như rau muống hoặc thùng mì hảo hảo cuối cùng lại chọn cách làm thơ. Ai ngờ hắn lại bắt bẻ tôi...

Chương 1
Khi nhắc đến ngôi trường THPT XX thì không ai là không biết đến cái tên Cao Thần Duệ, một người con trai luôn sở hữu một khuôn mặt bảo vật, các cô nàng chính cống sẽ gọi hắn là hoàng tử, các nàng hủ sẽ ước hắn là nam công, còn các nàng đã có gấu cũng không có gì là xác định người thích người không, lũ con trai lại người ngưỡng mộ người sợ sệt, tên hắn còn lan truyền sang tận các ngôi trường lân cận. Thật là huy hoàng.

Nhưng về tính cách của hắn thế nào lại không ai xác định nổi

Có người nói hắn lạnh lùng,lãnh đạm.

Có người thì phản đối điều ấy, họ nói Cao Thần Duệ kia rất ấm áp lại ân cần.

Còn riêng tôi lại nhắc đến hắn với cái tên lưu manh.

Haizz cũng không thể xác định được nổi, bởi con người có ai một mặt một tính đâu.

Còn về điều chắc chắn nhất đó chính là hắn năm nay 17 tuổi. Bằng với tuổi của tôi, ban đầu tôi còn nghĩ chắc tại mẹ hắn thấy mẹ tôi sinh ra được một đứa con đáng yêu nên mới tập bắt trước theo đây mà,tôi đây cũng thuộc hạng thượng đẳng chứ ít à, ha ha tôi đùa đấy, căn bản là mặt tôi cũng dầy kha khá:D

Mà thử hỏi...

Nếu không ồn ào thì liệu ngôi trường còn được gọi là trường hay không???, đã là trường học thì tuyệt nhiên sẽ có nhiều thể loại, ồn ào náo nhiệt y như một phiên chợ vỡ....., Haizzz biết sao được, ai bảo nhất quỷ nhì ma, thứ 3 là học trò cơ chứ, nhưng cái ngôi trường này thật khiến người khác phát bực, điển hình như mấy cô nàng tụ tập thành một bầy ở phía dãy nhà bên cạnh kia, ăn mặc thì lòe loẹt, phấn son đỏ chót, đã thế chất giọng còn âm vang vọng xa, tôi đây hẳn có muốn nghe lén đâu, cơ mà tiếng nói nó cứ chui thẳng vào tai

'' Này bồ nghe gì chưa ''

''Chưa, là chuyện gì mới được chứ, nói luôn đi mà, cứ làm nhau tò mò ''

'' À tớ nghe mấy anh chị phía trên nói, trường này có bà chị tên Lâm Mộ Thư, lớp 11 ý, nhìn mặt đáng sợ cực, ôi nhắc thôi tớ đã thấy rùng mình rồi, nghe đâu nhiều người còn phải bỏ học vì chị ta đấy ''

'' Ừ ừ tớ cũng nghe vậy, các bạn nên cẩn thận, nghe đồn bọn con trai trong trường rất sợ chị ta ''

''Vậy chắc chị ta phải xấu tệ hại lắm nhỉ, không biết xấu như thế nào mà đến nỗi như vậy, hahaha tớ nghĩ đó chắc chắn là một bà chị già, vừa béo vừa đen ''

'' đúng đấy đúng đấy, nhưng các cậu nói nhỏ nhỏ thôi, nhỡ chị ta nghe được thì khổ lắm ''

uầy uầy (-.-*)....thành thật Xin lỗi, bà chị vừa béo vừa đen này lỡ nghe thấy hết rồi, thật là....., mấy con bé lớp mười mới vào quả nhiên phiền phức, chúng hệt như ếch ngồi đáy giếng, sống lâu mới biết được nhiều điều hay, không ngờ tôi lại có nhiều scandal như vậy .....Muốn sống bình yên một chút cũng không xong.

Tôi đang đứng ở một nơi cao, rất cao, cũng không biết rằng chiều cao của nó là bao nhiều nữa???? Đỉnh cao của nơi tôi đang đứng phải nói là đỉnh của đỉnh, vươn xa trót vót, cao tận trời mây......Tôi đoán vậy =]]]]*.nhưng mọi người chớ vội tin vào suy đoán của tôi, lý do ư???? Ồ chỉ là mỗi lần tôi đoán một việc gì đó, thì việc ấy lại chệch sự thật 1000%)

À quên, lảm nhảm nãy giờ mà tôi vẫn chưa mật mí ra cái nơi tôi hiện đang đứng, ha ha ha sân thượng trường chứ đâu. Trường tôi có đến 4 dãy nhà, 1 dãy thuộc phần sở hữu của thầy cô, 3 dãy còn lại đủ cho 3 khối lớp 10,11,12,các dãy san sát nhau, đương nhiên là sân thượng cũng vậy, lớp 11 ở giữa, thành ra thỉnh thoảng tôi lại thu thập được chút tin tức hay ho đấy chứ,....à tất nhiên là không có lớp 13 ( Việt Nam chưa cải tiến vậy). Xung quanh trường đầy dãy những tiếng xì xầm to nhỏ, tiếng gào thét khi phát hiện soái ca của những cô nàng khối dưới, sau trường lại có thêm vài tiếng dọa nạt của mấy thằng côn đồ trong trường. Haizzz....chẳng hiểu sao tôi lại không ưa nổi những âm thanh đó, T.T chắc tại tôi không hợp với náo nhiệt chăng??? Hừm chắc vậy rồi........

Tôi luôn nổi hứng muốn đứng ở một nơi cao, nhìn mọi thứ thật nhỏ bé, khi ấy tôi lại có cảm giác mình to lớn, đó là lý do giải thích cho việc tôi ngày ngày đứng trên sân thượng ( chỉ là sở thích muốn ngồi đầu cưỡi cổ nguời ta thôi mà:)))) mọi người đừng để ý)......

''về lớp nhanh lên sắp vào lớp rồi đấy, đừng đi chậm vậy ''

Tùng tùng Tùng........

''Á Vào lớp rồi kìa chạy nhanh lên,nếu không cô Toán lại bắt đứng ngoài thì khổ ''

Cái tiếng trống quái quỷ kia lại vang lên, nếu suy nghĩ lại thì, thật sự tiếng trống to đùng ấy chắc chắn có nhiều kẻ thù lắm nhỉ???? Ai dè ở đời học sinh lại thích nó cơ chứ, một kẻ chuyên đi phá hoại cuộc vui của người khác.......vô duyên hết sức. Tiếng trống vàng cũng góp phần làm cho ngôi trường chở nên náo loạn, người chạy ngược chạy xuôi.....Thật hết nói nổi.....Haizzz.....

Với tạm chiếc máy điện thoại ra xem, 9 giờ 30....Vậy là đã bắt đầu tiết 2 rồi ư???? Nhanh vậy .....Tôi còn chưa thở đủ nữa cơ mà, mồm thì lẩm bẩm than vài tiếng vậy thôi,chứ ý tôi đã không muốn, ai bắt ép nổi tôi đây ???? Lười nhác chẳng thèm phủi đống cát bụi phía dưới, tôi thản nhiên nằm ngả người xuống đất, đầu hơi gối lên tay, mái tóc dài thả nhẹ xoã xuống đất an toàn, chỉnh một chút tư thế sao cho thoải mái,ánh mắt của tôi vô thức hướng về phía bầu trời trong xanh kia, tôi thích màu xanh.....chiếc ao khoác của trời, bởi nó nhẹ nhàng không vướng tục, thanh khiết ....nhưng tôi lại yêu quý màu đen hơn =]]]*

Màu đen đẹp

Màu đen quyến rũ

Màu đen tao nhã

Màu đen dễ phối đồ

Quan trọng nhất là màu đen sạch, ồ cho dù màu đen bẩn thì màu đen vẫn là đen =]]]*

Đùa chút thôi, lý do đơn giản để tôi yêu thích màu đen....... chỉ là nó hợp với tôi, với một đứa từ khi sinh ra đã bị coi là đứa trẻ khắc chết gia đình như tôi,chẳng lẽ lại không hợp với màu đen ư????, tôi cũng chỉ là đầu thai nhầm thời điểm nên bị họ coi như kẻ sát nhân ư?????.

Vào ngày này 17 năm trước, tôi được sinh ra tại một chiếc giường nhỏ của một phòng bệnh tại Hà Nội, với những đứa trẻ khác thì được sinh ra là niềm hạnh phúc đối với bố mẹ, còn tôi lại là mối bài xích với tình cảm của bố mẹ. Thời gian trước bố tôi bị tình nghi là biển thủ nhân quỹ của công ty, ông bị tạm giam, một thời gian sau đó mẹ tôi mới biết mình có thai và người đàn ông ấy lại không tin đứa con đó là của ông. 6 tháng sau ông ta được thả, và người bố đáng quý ấy của tôi đã không ít lần định hãm hại đứa con chưa từng một lần được nhìn thấy mặt trời này, tôi đã may mắn không ít lần thoát khỏi sự dẫn dắ́t của quỷ thần. Vài tháng sau tôi được sinh ra trong cái cảnh tràn ngập nước mắt của mẹ, cùng sự thù hận của bố. Mẹ tôi là nguời cố gắng bảo vệ tôi, cho đến một năm tôi tròn 2 tuổi, sinh nhật năm ấy cũng chỉ có mẹ mà thôi, hôm ấy trời mưa to...... đột nhiên có một người đàn bà xin vào trú nhờ, bà ta mới nhìn thấy tôi đã hốt hoảng kêu lên

-' nghiệp trướng....! Oan nghiệt, kẻ sát nhân '

Mẹ tôi lúc đầu tức giận mắng chửi bà ta, xong lại đến gần ôm tôi vào lòng, khi đó tôi không hiểu gì, chỉ im lặng để mẹ ôm tôi như vậy thôi.

trước phản ứng gay gắt của mẹ tôi mà Người đàn bà ấy cũng không buông tha,vẫn nói tiếp

-' cô nên vứt bỏ đứa con này đi, nếu không chắc chắn không lâu sau sẽ bị nó khắc chết, hại cả gia đình cô....... cô có thể không tin tôi, nhưng hãy tin vào thần linh, các vị thần đã dẫn dắt cho tôi đến tận đây ......,chẳng lẽ cô vẫn cố chấp không tin ' bà ta nói lời chắc như đinh đóng cột, mắt không thèm chớp

Mẹ tôi lưỡng lự, vòng tay đang ôm chặt tôi bắt đầu buông lỏng. Mẹ không muốn tin, nhưng dường như mẹ hiểu đó là sự thật, từ khi tôi được sinh ra mẹ gặp không ít chuyện xảy ra, lúc thì bình ga bị hở, năm ngoái có lần mẹ định chạy xuống cầu thang cùng tôi thì lại vô tình bị trượt chân vấp ngã,phải cấp cứu tại bệnh viện, cũng có hôm mẹ đưa tôi đi công viên chơi, bất ngờ xe ôtô bị chệch bánh đâm vào tường một căn nhà gần đấy....... vv....

Mẹ tôi đang dần chở nên hoang mang thì Đúng lúc đó bố tôi về, không biết bố mẹ nói với nhau những gì??? Tôi chỉ biết rằng sau đó họ xách hành lý đi qua trước mặt tôi, tuy từ nhỏ tôi đã chẳng phải một đứa trẻ hay nhõng nhẽo gì, nhưng khi nhìn thấy mẹ đi tôi đã chạy theo giữ chặt tay mẹ lại, lúc đôi bàn tay nhỏ bé của tôi chạm nhẹ vào tay mẹ, mẹ có thoáng chốc đứng lại nhưng tiếp đó bà nhẹ giọng dỗ dành tôi, mẹ nói

-' Mộ Thư ngoan, mẹ chỉ đi một chút thôi, rồi mẹ sẽ về với con '

tiếp đó mẹ bỏ tay tôi ra, lạnh lùng bước lên xe, chiếc xe lái đi mất, xa dần, xa dần với tầm mắt của tôi. Trong cái đêm sinh nhật đó, tôi chỉ lạnh lẽo đứng ngoài mưa, vô thức đợi mẹ, tôi không biết một chút của mẹ là bao lâu, nhưng mẹ nói sẽ quay lại, nên tôi nhất định sẽ chờ được......., chỉ cần mẹ về với tôi, bao lâu tôi cũng sẽ chờ,.....tối đó thỉnh thoảng có những luồng sáng loé lên cùng tiếng vang khắp trời, cứ mỗi giây sáng lên đó thì phía dưới mặt đất lại in lên hình bóng nhỏ nhắn của một đứa bé gái, bàn tay đang run rẩy nắm chặt con thỏ bông nhỏ, đứng thẫn thờ trước một căn biệt thự to bự.Tôi hoảng sợ, lạnh.... rất lạnh mà tôi lại không dám vào nhà, tôi sợ, mẹ quay lại mà không thấy tôi thì mẹ sẽ giận, nên tôi vẫn luôn kiên nhẫn chờ.......... Nhưng tôi đã chờ.....đã chờ mẹ được 15 năm, rốt cuộc mẹ vẫn không chở về......

Tôi đang vô thức nhớ lại những kí ức xưa thì tự nhiên cánh cửa trên sân thượng mở to ra, giật mình nhìn về hướng đó, hoá ra lại là một cô nàng lạ mặt đang xâm chiếm địa bàn của tôi. Thấy cô ta đang chuẩn bị trèo qua hàng rào sắt, tôi cau mày lên tiếng

-' này bạn gì đó ơi, nơi này không phải nơi để trốn tiết đâu, biết điều thì nên cắp đít trở về lớp đi ' ( đứa nào mới thực sự đang trốn tiết vậy.....:))) nghi ngờ)

Cô nàng kia nghe thấy giọng nói của tôi thì lập tức dừng lại mọi động tác, quay về hướng tôi, mái tóc cô ta còn bị gió thổi tung, khiến khuôn mặt càng chở nên mập mờ hơn, cô ta phủi đi bớt bẩn ở áo do những thanh sắt gỉ gây nên, nhìn tôi nhẹ giọng nói

-' tớ có lên đây để trốn tiết đâu, chỉ lên đây để tự tử thôi mà, cũng không được à '

Ồ hóa ra là lên sân thượng trường để kết liễu cuộc sống,cô nàng này thật biết cách hưởng thụ, tưởng gì chứ, tự tử á....

-' ờ. Vậy thì được '

Cô ta nghe vậy thì trợn trừng mắt nhìn tôi, như thể tôi là người từ hành tinh khác mới gia nhập trái đất vậy, sau đó cứ đứng lì ở đấy, được vài phút sau tôi mặc dù nhắm mắt nhưng tai vẫn còn nghe thấy tiếng thở dài, mất hết kiên nhẫn, tôi lên giọng khiển trách

-' muốn nhảy thì nhảy nhanh hộ cái, cậu cứ đứng đấy thở ngắn, thở dài làm cái quái gì .....????, không biết tốn thời gian à ' thật là bực mình....! Tôi chỉ muốn ngủ yên bình thôi vậy mà cũng không đươc.... đồ ngựa đen ( ý chỉ những kẻ phá đám)

Tự nhiên tôi nghe thấy bước chân càng ngày càng gần, mở he hé mắt ra nhìn thì bất chợt thấy nàng ta đột ngột đứng trước mặt

-' giật mình, mới thế đã hiện hồn về rồi ư???? Nhanh vậy, à mà cậu hiện hồn về cũng không nên dọa nguời tốt như vậy chứ '

Kế tiếp chỉ thấy cô ta bật cười sảng khoái, hoảng hồn.....thật là một xác chết lạ lùng, tôi cau mày nhìn, còn cô ta thì tiện tay hất tạm đống tóc ra phía sau, tiếp đó ngồi gần khoảng trống nơi tôi đang nằm, cô ta cất lên chất giọng nhẹ nhàng than một tràng đại hải ( tội nghiệp đôi tai của tôi T.T....)

-'cậu đúng là một kẻ máu lạnh vô tình, quỷ đội xác người, thấy người sắp chết trước mắt còn không cứu giúp, cậu có đúng là người không vậy '

???? Gì đây, cái người mà vừa phá hoại không khí yên tĩnh của tôi, giờ lại còn lên tiếng hỏi tôi có phải là người hay không????? Hừ cô ta nghi ngơ cái gì cơ chứ, người cần nghi ngờ phải là tôi mới đúng, không biết cô ta chết chưa nhỉ?????, Tôi nói

-' ngày có biết bao nhiêu người vì buồn chán mà tự tử, tôi cũng không phải người hùng của trái đất, tại sao phải ngăn cản, cũng chỉ là ra đi thêm một người thôi, điều đó có ảnh hưởng đến kinh tế nhà tôi ư????? Ồ không hề, vậy nên mạng ai người ấy tự giữ đi thì hơn '

Cô ta thở dài, lên tiếng

-' cậu lạnh lùng như đàn ông vậy, nhìn là biết ế lâu năm rồi chứ gì, mà cậu vị bệnh hoang tưởng chắc,cậu nói *không biết tốn thời gian à *, có ai đời sắp tự tử còn tiếc thời gian hay không????'

Tôi cười trừ, đáp

-' chỉ là tôi nói lên suy nghĩ của bản thân thôi, người sắp chết đừng để ý, cậu muốn nhảy lầu thì cứ tiếp tục đi '

-' không nhảy nữa, tớ chán rồi '

?????........! Cô ta lên đây để câu giờ với tôi chắc, hay là diễn kịch, tôi ngó ngang ngó dọc cũng chẳng thấy cái camera dấu kín nào, bực dọc quát

-' không làm gì nữa thì đi ngay hộ phát, bà trẻ của tôi ơn, làm ơn tránh xa nơi này ra, và nếu có thể thì tránh xa tôi nữa....., cảm ơn '

Thật ám quẻ, tôi lên tiếng đuổi vậy mà cô ta cũng chẳng nhếch mông đứng dậy, trái lại còn ngồi ì ra đấy, thật tức chết......

Tôi bật người dậy, hướng đến cánh cửa mà bước,.... ấy vậy cô ta lại lẽo đẽo theo tôi mới bực không cơ chứ, tôi dừng bước quay người lại đối diện mặt với cô ta, tôi hằn giọng nói

-' giờ cậu muốn gì???? Muốn xin tiền hay tống tiền, dù với lý do gì tôi cũng nhất định thực hiện nên nói nhanh đi, tôi mà không được yên tĩnh thì rất có khả năng dẫn đến stress nên làm ơn tha cho tôi đi '

Cô ta nhìn tôi thành khẩn bằng con mắt long lanh thầm kín, sợ sệt nói

-' mấy đứa dọa đánh tớ có lẽ vẫn đang ở phía dưới, cho tớ đi cùng với được không????, cậu trốn tiết trên sân thượng chắc là cũng do bị bắt nạt chứ gì???? Chúng ta cùng hoàn cảnh....., vậy nên làm bạn nhé......, tớ tên Cao Bảo Ngọc, học lớp 11A2 '

Lúc này tôi mới để ý, nhìn nàng ta một lượt từ trên xuống dưới, thiên la ( trời ơi)......thảm hại kinh khủng........, áo thì bị rách vai, tóc với quần đầy ắp bột mì v...v.... nói chung là các loại....... vậy là chuẩn luôn một kẻ vừa bị đánh hội đồng đây mà. À à.....từ từ đã......cái gì mà bị bắt nạt????? Tôi giống nàng ta, trốn tiết vì sợ ư?????.....hahaha.....T.T ước còn chả được, tự nhiên có một thằng con trai đi qua, cậu ta nhìn thấy tôi đã hoảng sợ cúi chào

-' đại ca giờ mới trở về lớp ạ '

-.- vậy đấy, một người hiền lành như tôi thế mà toàn bị làm côn đồ bất đắc dĩ của trường, tôi cũng cạn lời......, còn nàng Ngọc kế bên lại trợn to mắt nhìn tôi, mãi mới lắp bắp thành lời

-' cậu...Cậu ta vừa gọi bạn là đại....đại ca đúng không?????, ha haha chắc tớ nghe nhầm mất rồi, tý phải đi khám lại tai mới được '

Tôi cau mày nhìn nàng ta, có cần phản ứng mãnh liệt vậy không???? Định thanh minh nhưng nghĩ lại thì tôi với nàng ta cũng chẳng thân thiết gì, nói nhiều...mệt, tôi chỉ trả lời đại

-' ừ '

Tưởng nói vậy nàng ta sẽ sợ hãi tránh xa, ai ngờ Bảo Ngọc này lại dị dạng như vậy, biết tôi làm đại ca của trường còn bám diết lấy tôi hơn, cô ấy hỏi

-' chắc cậu đánh nhau giỏi lắm nhỉ?????'

-'không, Tôi chưa đánh nhau bao giờ'

-' cái gì đừng có đùa, cậu đúng là lạ lùng, những người đại ca khác họ đều muốn khoe hết khả năng bản thân còn cậu lại khiếm tốn như vậy, thật hiếm gặp '

-.- biết mà, tôi nói thật chả ai tin, lúc nói dối lại tin sái cổ, tôi không hề biết võ cũng chưa hề đánh nhau, mà cho dù có đánh đi chăng nữa thì cũng chỉ là hồi bé mà thôi, nhưng mà đen đủi thay, lúc học mầm non tôi thường xuyên bắt nạt mấy thằng con trai, mà họ lại đa phần toàn những thằng con trai hiện nay đang làm đại ca của trường mới đau lòng không cơ chứ, T.T chắc do lúc bé bị tôi đánh nhiều nên đến tận bây giờ,cứ mỗi lần nhìn thấy bản mặt của tôi họ lại toàn đỏ mặt tím tái chạy đi, thành ra trong trường chả ai dám động vào tôi, còn tôn tôi một cái chức danh côn đồ như vậy nữa cơ chứ,......tôi....Tôi có biết đánh nhau đâu,làm ơn đi tôi muốn làm một cô gái bình thường thôi, thật sự không muốn làm đại ca bất đắc dĩ vậy đâu........, Haizzz mà thôi.....Tôi tự kỉ quen rồi, không có bạn cũng tốt ......rất yên tĩnh.

Thật may mắn khi không có bạn, chứ không cứ có mấy kiểu lắm mồm như cô ta thì tôi đau đầu ra đi sớm mất....., nàng Ngọc này cứ lải nhải mãi không ngừng nghỉ, cô ta hỏi

- ' này, bạn tên gì vậy???'

-' Mộ Thư'

-' ồ tên hay thật '

-' cái tên quái quỷ thì có '

-' bạn học lớp bao nhiêu vậy '

-' 11A1 '

-' chẳng phải lớp đó học kinh khủng lắm sao????, một người hay bỏ tiết như cậu cũng vào được đấy á, liệu có bôi trơn không vậy '

-'......' tôi cũng muốn ngu ngu một chút, nhưng căn bản ngày ngày đều bị bà chị họ nhồi nhét đầy kiến thức vào đầu muốn ngu một chút cũng không được, mà cô ta có cần hạ thấp trí óc của tôi vậy không????

Cuối cùng chán nản, dồn hết kiên nhẫn, tôi nhìn nàng ta rồi từ tốn nói

-' hỏi từng ấy câu đủ chưa???? Nếu đủ rồi thì tự đi về lớp đi chứ '

Nàng ta lại nắm được điểm yếu quý giá của tôi mang ra uy hiếp. Ngọc cười tươi, nhìn tôi nói

-' làm bạn với tôi đi, nếu không cứ mỗi lần tôi mà bị bắt nạt, thì đảm bảo tôi lại trốn lên sân thượng chơi với cậu '

-' cậu.....' con bé này được, dám uy hiếp tôi, xem ra cũng có chút bản lĩnh, suy nghĩ đắn đo một chút, tôi nói tiếp

-' cũng được, chỉ làm bạn thôi thì không thành vấn đề ' thôi thì đằng nào Tôi cũng không có bạn, xem như mở đặc cách cho nàng ta làm bạn đầu đời của tôi, dù sao thì chỉ làm bạn thôi chắc cũng không mấy khó khăn....... còn hơn là bị cô ta ngồi thãn vãn mỗi ngày, hừm cứ nghĩ đến cái cảnh cô ta ngày ngày chạy đến trước mặt tôi với bộ dạng thảm hại, vậy thì tức chết........, coi như làm bạn giúp nàng ta thoát khỏi cảnh địa ngục đi......thôi thì tôi đành làm việc thiện một chút vậy.

1 tiếng sau, tôi đang ở nhà cô ta T.T, Ngọc nói

-' đã là bạn thì không thể bỏ rơi nhau được, vậy nên bạn phải đưa tớ về '

Và rồi......., đó là lý do tại sao tôi có mặt ở nhà nàng ta, nhàm chán đứng trước chiếc gương đợi nàng ta đi thay đồ, tôi buồn chán tự kỉ, nhìn ngắm một đứa con gái có mái tóc dài đen truyền thống, khuôn mặt dài đôi mắt to đen nháy cùng chiếc môi mỏng màu cánh hoa anh đào, tự nhiên khá mộc mạc...... thời trang cũng chỉ dản dị áo sơ mi quần bò rách. Thật là đẹp ngời ngời, ai mà đẹp vậy ( vài phút tự sướng thôi mà, mọi người chớ để ý), cứ mỗi lần nhìn ngắm mình trong gương, bản thân tôi lại thường thốt ra cái câu nói bất hủ

-' gương kia ngự ở trên tường, thế gian ai được rực rỡ như ta.....' Haizzz tôi phục tôi quá, tối đẹp, sáng đẹp, ôi trưa cũng đẹp nữa là sao???? Ha ha ha.....

Đang tự sướng mà tôi lại bị một thằng giời ơi đất hỡi ở đâu chui ra, đứng lù lù phía sau, khinh mặt, cười nhếch môi, hắn nói

-' cóc ghẻ mà cứ tưởng mình đã hoá thành thiên nga, hừ bớt mơ tưởng đi '

Đậu....., cái tên này từ phương nào bay đến vậy?????, đẹp thì có đẹp nhưng duyên lại chẳng có, cái đồ vô văn hoá,Tôi cau mày nhìn hắn,nói

-' thiên nha tuyệt chủng lâu rồi, chú em nói vậy thật không thoả đáng, đừng có nhắc đến thiên nga như để tưởng nhớ như vậy, hiện thực chút đi....hừm nói vịt trời còn đúng đúng một chút, cái đồ không thuộc sách đỏ ' =]]]* ahihi tôi cũng vậy đó

Hằn lườm tôi bằng con mắt sắc bén, tôi cũng nhìn lại hắn y chang như vậy, giữa hai người sắp có giao tranh, cũng may nàng Ngọc đi xuống.

Hắn vẫn nhìn tôi, nhưng lời nói lại hướng về phía Ngọc,trầm giọng hỏi

-'cô ta là ai vậy????'

-' cô ấy là Mộ Thư, bạn thân mới của em đấy '

Hắn nghe đến chữ bạn thân thì chỉ cười nhếch môi, lạnh nhạt nói

-' bạn?????, hừ.....em đừng có thấy ai vờ nai mà cũng lao vào làm bạn như vậy, chắc cũng là mấy đứa đào mỏ như trước thôi '

Cái gì???? Đào mỏ?????, nhà hắn giàu......, ừ thì cứ cho là ở trong cái căn nhà to to giống cũng điện này là giàu đi, nhưng nhà tôi cũng chỉ nhỏ hơn nơi đây một chút, còn cần đào mỏ nhà hắn chắc, đồ tự kiêu. Tôi hỏi Ngọc

-'Ai vậy????'

-' À, là anh tớ '

-' ồ vậy sao, Ngọc..... cậu đừng có mà thấy ai cũng gọi là anh,phải xem người ta có xứng hay không đã chứ, hừm mà nhìn thì hai người thật giống như anh em cùng bố khác ông nội lắm chứ =]]]& một người vừa đẹp vừa hiền, còn một kẻ vừa điên vừa kiêu '

-' cô dám.....'

-'tôi làm sao, nói tiếp đi câm bất thình lình rồi à......, hay chưa biết nói thành thạo như người bình thường....., động vật vẫn là động vật thôi,đừng cố '

Kế tiếp đó chúng tôi lạng lùng nhìn nhau, tội cho nàng Ngọc đứng giữa cũng cảm thấy áp lực.

Hừ........

🎲 Có Thể Bạn Thích?