Chương 26

Vào buổi tối đầu tiên của kì nghỉ lễ, quý bà Hà Mạn- mẹ của Trang Cẩm Lộ gọi video về nói chuyện. Bà xin lỗi hai anh em: “Hai bé cưng của mẹ, lần này mẹ không về được rồi. Cơ mà sau khi xong việc lần này thì tháng sau mẹ được nghỉ một thời gian, nghỉ rồi mẹ sẽ chạy về nước thăm hai con liền. Đừng giận mẹ nha.”

Trang Cẩm Lộ thất vọng lắm, nhưng cậu không để lộ ra vì sợ Hà Mạn áy náy. Cậu bèn nói: “Mẹ ơi, mặt mẹ lại gầy đi nữa rồi. Mẹ đừng chỉ ăn rau thôi, như vậy không tốt đâu.”

Hà Ý Nhiên là con gái, yêu cái đẹp là thiên tính của cô. Cô nói với Trang Cẩm Lộ: “Lộ Lộ chẳng biết gì cả. Giới người mẫu ai cũng mặt nhỏ chân dài, nếu mẹ mình mà có nọng cằm thì chắc chắn sẽ bị đưa lên trang nhất, bị một đám người chanh chua chế giễu. Lần trước chỉ vì khóe mắt mẹ có một vết chân chim bé xíu mà đã bị chê là già rồi.”

Trang Cẩm Lộ lẩm bẩm: “Không khỏe mạnh chút nào. Mẹ ơi, mẹ đừng giận vì mấy lời bình luận đó của người ta. Mẹ là đẹp nhất.”

Hà Ý Nhiên nói: “Đúng đó. Nếu mấy người đó ăn no rồi kiếm chuyện với mẹ, vậy thì mình cứ nói bố mua quách mấy công ty truyền thông, rồi chỉ cho họ khen mẹ thôi. Dám chê mẹ một câu là cho phá sản luôn, để họ nuốt gió tây bắc mà sống.”

Hà Mạn che miệng cười.

Trang Cẩm Lộ cũng vui vẻ. Đôi mắt cong cong đó quả thật giống Hà Mạn y như đúc.

Mặc dù Hà Mạn đã sắp bốn mươi tuổi, còn là mẹ hai con nhưng vì bà chăm sóc tốt nên nét xuân sắc vẫn còn giữ được chừng bảy tám phần, lại thêm nữ tính và khí chất hơn. Chỉ cần bà giơ tay nhấc chân lên thôi cũng đã toát ra một vẻ gợi cảm mê hồn.

Trang Cẩm Lộ rất giống mẹ, khi cười rộ lên trông lại càng giống hơn.

Từ bé Hà Ý Nhiên đã ao ước được như cậu. Cô cảm thấy anh mình còn đẹp hơn mình nhiều. Tiếc là cô giống bố, không được xinh đẹp như mẹ.

Đây là nỗi tiếc nuối lớn nhất đời cô bé.

Tuy rằng Hà Mạn không về nhưng Trang Hướng Dương lại không đành lòng nhìn con trai cưng và con gái yêu phải thất vọng. Ông bảo trợ lý để trống lịch hai ngày, tự mình đưa Trang Cẩm Lộ và Hà Ý Nhiên bay sang Pháp xem Hà Mạn trình diễn.

Vợ không về với mình thì mình tới với vợ – Đó luôn là phương châm sống của Trang Hướng Dương.

Họ chơi ở Paris một ngày. Lúc ăn điểm tâm vào ngày thứ hai, Trang Cẩm Lộ nhận được tin nhắn của Tưởng Trầm Tinh.

Tưởng Trầm Tinh: “Lộ ơi, cậu ở nhà làm gì đấy? Đi chơi bóng rổ không? Mình kể cậu nghe, hôm qua anh Vĩ tới tháng, đấu một chọi một với mình mà cũng không nương tay, bào mình như bào củ cải vậy đó.”

Trang Cẩm Lộ: “Hôm nay thì không được rồi, mình đang ở ngoài. Hay là để ngày mốt đi, được không?”

Tưởng Trầm Tinh: “Ơ, cậu bận gì sao? Đừng nói là đang đi làm thêm chứ?”

Trang Cẩm Lộ: “Không phải đâu.”

Tưởng Trầm Tinh: “Được rồi, hẹn gặp cậu vào ngày mốt nhé. Cơ mà hai hôm nay mình chịu trận với anh Vĩ, hôm qua chơi với nó một ngày mà hôm nay lúc rời giường mình đau hết cả người. Phải nghỉ ngơi hai ngày cho khỏe mới được.”

Trang Cẩm Lộ: “Mình không biết chơi bóng rổ. Nếu cậu ấy chơi với cậu mà giống như đang bào củ cải, vậy thì chơi với mình cũng sẽ không khác gì đang bào cải trắng đâu.”

Tưởng Trầm Tinh: “… Có lý lắm.”

Vừa tán gẫu với Tưởng Trầm Tinh xong thì Lý Di Tuyết cũng nhắn tin cho cậu.

Lý Di Tuyết: “Lớp trưởng ơi, lần sinh hoạt lớp này có thể tổ chức đơn giản một chút không? Mình vốn định tổ chức đi thăm cổ thành, hay là đi cắm trại hai ngày nhưng lại đặt xe buýt không kịp. Ngày 11 tháng 10 nhiều du khách quá, đông đúc lắm. Lần sau lớp mình hẵng đi chơi xa, còn lần này làm đơn giản thôi, nướng thịt và hát karaoke được chứ?”

Trang Cẩm Lộ: “Được thôi. Trước tiên tụi mình hỏi ý mọi người thử xem, sau khi chọn được ngày rồi thì mình đi đặt chỗ.”

Lý Di Tuyết: “Ừa, phiền lớp trưởng nhé. *ngại ngùng*”

Trang Cẩm Lộ tổ chức bầu chọn trong group lớp.

Chuyện nướng thịt và hát karaoke không bị ai phản đối. Dù sao thì đây cũng là một hoạt động lớp quen thuộc.

Nhưng khi chốt ngày thì họ lại bàn mãi, vì có nhiều bạn ra nước ngoài chơi mà vẫn chưa chắc chắn ngày về.

Trang Cẩm Lộ thống kê lại thời gian rảnh của mọi người. Cậu phát hiện vào ngày mùng 7 chỉ có năm bạn vắng mặt, ngày đó có số người đi đông nhất.

Ngày 7 tháng 10 à, Trang Cẩm Lộ suy nghĩ một chút, ngày đó cũng là sinh nhật của Khương Vĩ.

Không bằng nhân dịp sinh hoạt lớp, mọi người cùng nhau mừng sinh nhật Khương Vĩ đi?

Lần trước Khương Vĩ đã nhiều lần ám chỉ về ngày sinh nhật với cậu và Tưởng Trầm Tinh, còn có vẻ rất coi trọng ngày đó. Bây giờ cả lớp cùng mừng sinh nhật với cậu ấy, nhất định sẽ còn vui vẻ hơn.

Trang Cẩm Lộ liền bàn với Lý Di Tuyết về việc này. Lý Di Tuyết cũng đồng ý, nhận việc đặt bánh ngọt và trang trí phòng karaoke.

Trang Cẩm Lộ muốn hỏi thăm về lịch trình của Khương Vĩ. Lỡ bọn họ bận bịu chuẩn bị như vậy mà Khương Vĩ lại không thể tham gia vào ngày 7 thì chẳng phải là làm không công sao?

Bình thường Khương Vĩ cũng không thích tham gia hoạt động tập thể, tốt nhất là nên hỏi trước.

Trang Cẩm Lộ: “Khương Vĩ, cậu có đó không?”

Trang Cẩm Lộ: [Khỏe chứ người anh em. jpg]

Trang Cẩm Lộ: [Cụng ly vì tình bạn của chúng ta.jpg]

Trang Cẩm Lộ: “Thấy được tin nhắn thì trả lời mình nhé “

Thật ra khi Trang Cẩm Lộ nhắn thì chỉ là đơn thuần thôi, không hề có ý nghĩa nào khác.

Nhưng Khương Vĩ thì không nghĩ như vậy.

Hai hôm nay cậu vẫn giải stress bằng cách vận động, dốc cạn tinh lực vào đấy. Vất vả lắm cậu mới đủ lý trí để suy nghĩ lại về quan hệ giữa cậu và Trang Cẩm Lộ, thế mà khi tin nhắn của Trang Cẩm Lộ hiện lên, cậu vừa đọc thấy ba chữ này thì ý định “giữ khoảng cách” đã lung lay.

Trong lòng Khương Vĩ rất phức tạp. Mỗi một tin nhắn của Trang Cẩm Lộ đều khiến tim cậu giật lên thon thót.

Tay cậu dừng trên khung chat nhưng không gõ được gì, cũng không biết có nên nói chuyện với Trang Cẩm Lộ hay không.

Khó khăn lắm cậu mới hạ quyết tâm giữ khoảng cách với Trang Cẩm Lộ, cắt đứt tình cảm với người ta. Nếu Trang Cẩm Lộ gửi tin nhắn mà cậu trả lời, vậy còn hạ quyết tâm làm gì nữa?

Khương Vĩ đắn đo mãi rồi cũng quyết định làm như không thấy tin nhắn.



Một tiếng nữa hẵng trả lời cũng được.

Hoặc là nửa tiếng thôi.

Mà thật ra thì mười phút cũng đủ rồi.

Thế nhưng sau khi Trang Cẩm Lộ gửi câu “Thấy được tin nhắn thì trả lời mình nhé “, Khương Vĩ bị cái mặt cười tròn ủm đầy ẩn ý kia dọa cho sợ đến nỗi run tay.

Trời… Trời đậu! Đừng nói là Trang Cẩm Lộ nhìn thấy được cậu đang online nhưng vẫn không trả lời, nên đâm ra giận cậu mất rồi.

Cái mặt cười này rõ ràng là điềm báo cho thấy cậu ấy không vui!

Khương Vĩ không thèm làm cao nữa mà vội vã trả lời cậu.

Khương Vĩ: “Đây nè. Tôi thấy tin nhắn rồi.”

Khương Vĩ: “Tôi mới ăn vặt nên tay bẩn, thành ra mới không rep cậu.”

Khương Vĩ: “Cậu đừng giận mà, không phải tôi cố ý không rep cậu đâu.”

Khương Vĩ: [Cụng ly vì tình bạn của chúng ta.jpg]

Khương Vĩ: “Phải rồi, cậu tìm tôi có chuyện gì thế?”

Trang Cẩm Lộ: “Ngày mùng 7 này cậu có rảnh không? Vừa nãy cậu có vote trong group lớp chứ? Lớp mình tạm thời chốt sẽ sinh hoạt vào ngày 7, mình muốn hỏi xem cậu có rảnh không?”

Khương Vĩ: “Rảnh.”

Sau đó, ma xui quỷ khiến nên cậu lại hỏi: “Cậu mong tôi đi sinh hoạt chứ? Nếu cậu muốn tôi đi thì tôi sẽ đi.”

Trang Cẩm Lộ: “Đương nhiên là mình mong cậu sẽ tới rồi.”

Khương Vĩ hơi sững sờ, cậu mím chặt môi, lại mừng thầm. Tâm trạng của cậu cũng giống như một đứa nhóc ăn xin trộm được cái kẹo trái cây, vị chua chua ngọt ngọt. Trái tim cậu đã đau đớn xiết bao, hệt như nằm trong chảo dầu suốt hai ngày qua thế nhưng giờ đây chỉ vì một câu nói bâng quơ mà lại cảm thấy được an ủi.

Trang Cẩm Lộ: “Lớp mình đã có năm bạn vắng rồi. Nếu cậu cũng không tới thì tụi mình không được hưởng ưu đãi giảm giá 20% đối với bàn tiệc trên ba mươi lăm người của tiệm thịt nướng.”

Khương Vĩ: “….”

Ối.

Ăn phải kẹo trái cây quá hạn sử dụng rồi.

Phun phun phun.

Cậu tiu nghỉu rũ mắt. Dáng vẻ cúi đầu ủ rũ kia giống y khuôn Đoàn Tử, nhưng cậu vẫn chưa từ bỏ mà hỏi: “Chỉ vì thế thôi sao?”

Trang Cẩm Lộ: “Dĩ nhiên là không phải vậy rồi, đó là phụ thôi. Mình thật sự mong cậu có thể tới buổi sinh hoạt. Lớp là nhà của mình, người một nhà phải đông đủ, cậu không thấy thế sao?”

Trang Cẩm Lộ: “Cậu nhất định phải tới đó. Mình sẽ ghi thẳng tên cậu vào danh sách ăn liên hoan, nhất định nhất định phải tới, được không?”

Trang Cẩm Lộ: “Nếu cậu không đến, vậy mình sẽ không hoàn lại tiền quỹ cho cậu đâu. Sung công quỹ luôn đó.”

Trang Cẩm Lộ: [Chúc cho tình bạn của chúng ta mãi trường tồn.jpg]

Khương Vĩ không còn cách nào khác, cảm xúc trong lòng rối ren nhưng cuối cùng vẫn đồng ý.

Hiếm khi Trang Cẩm Lộ nhắn tin dài như vậy cho cậu, đành phải đi thôi.

Bây giờ chỉ cần nghĩ đến Trang Cẩm Lộ thôi cũng đủ để cậu hồn vía lên mây và buồn bực rồi. Không biết khi nhìn thấy Trang Cẩm Lộ, liệu cậu có đột nhiên mất bình tĩnh rồi làm ra chuyện mất mặt hay không.

Dù sao thì cậu cũng đã từng làm chuyện ngu xuẩn như là ôm cún con, rồi vừa gọi tên Trang Cẩm Lộ vừa khóc như thằng đần cơ mà…Lời editor:

Mình bị sốt một trận nên hôm vừa rồi không đăng chương mới, xin lỗi bạn nhé.

Sắp tới mình sẽ thi giữa kì, mong cho khỏe lại nhanh nhanh Tối thứ ba sẽ không có chương mới vì mình thi online, hẹn bạn vào ngày thứ năm nhé.