Chương 36: Chương 36

Cô gái nhỏ mặt đầy thẹn thùng, khiến ý nghĩ nào đó của Tô Cận không thể kiềm chế được bùng lên.

Nâng mặt cô lên, Tô Cận nhẹ giọng dỗ dành: “Nguyệt Nguyệt, chuyện anh vừa nói em có đồng ý không?”

Thích Nguyệt mặt đỏ hồng liếc anh một cái, bắt lấy tay anh mờ mịt hỏi: “Anh vừa nói cái gì?”

Nhìn ánh mắt ngây thơ của cô gái nhỏ, đầu quả tim Tô Cận hơi nhảy lên, anh nâng cô gái nhỏ cao lên, ghé vào bên tai cô, từng câu từng chữ, thong thả nói lại một lần.

Nói xong, bắt lấy tay cô gái nhỏ, nhẹ nhàng nhéo ngón tay trắng nõn mảnh khảnh của cô, giọng khói nhiễm ái muội khàn khàn, “Nguyệt Nguyệt, chỉ một lần, em giúp anh … ra.”

“Tô, Cận.” Thích Nguyệt khẽ cắn môi, “Anh còn nhắc lại chuyện này, sau này em sẽ không đồng ý lời tỏ tình của anh.”

///

Khi Thích Nguyệt xách theo mấy túi đồ ra khỏi trung tâm thương mại, phát hiện bên ngoài trời đang mưa nhỏ.

Gió quất vào mặt thật lạnh, hơi thở cô thở ra trong nháy mắt biến thành sương mù màu trắng hơi mỏng.

Nắm chặt áo khoác trên người, Thích Nguyệt sửa sang lại khăn quàng cổ, chóp mũi bị lạnh đến ửng đỏ.

Vì sắp đến Tết, các cửa hàng bên ngoài trung tâm thương mại đều phát nhạc năm mới.

Cho dù bây giờ trời đang rất lạnh, nhưng vẫn có rất nhiều người đang đi trên đường.

Lấy điện thoại ra nhìn giờ, 7 giờ tối hơn.

Thích Nguyệt nhón mũi chân, sắc mặt hơi vội.

Mấy ngày hôm trước, công ty Tô Cận có việc, anh đã ra nước ngoài công tác mấy ngày rồi.

Nhớ đến Tô Cận, sắc mặt Thích Nguyệt hơi mất mát.

Cô mở Wechat lên, nhìn lịch sử trò chuyện của hai người, đều là những lời xấu hổ khiến người mặt đỏ tim đập nhanh.

Mặt cô nóng lên, không được tự nhiên bỏ điện thoại vào túi xách.

Cũng không biết người đàn ông này học ai, cả ngày đều nói những lời không đứng đắn.

“Sao còn chưa đến nữa?” Thích Nguyệt nhìn thoáng qua bên đường, vẫn như cũ không thấy tài xế lái xe đến.

Bình thường chưa đến 20 phút thì tài xế chắc chắn sẽ xuất hiện, bây giờ đã qua 40 phút rồi.

Thích Nguyệt có chút nóng vội, vừa định cầm điện thoại gọi cho tài xế, đột nhiên thấy một chiếc xe quen thuộc, từ nơi xa chạy chậm qua đây.

Cô ngẩn người, hai mắt dần trừng lớn.

Đây không phải xe Tô Cận thích nhất sao?

Xe hơi dừng ở bên người Thích Nguyệt, cửa xe bị mở ra, Tô Cận bước xuống xe.

Thích Nguyệt ngơ ngẩn nhìn anh, ấp úng hỏi: “Anh, anh không phải cuối tuần mới về sao? Sao hôm nay anh đã về tới rồi?”

Cô ngẩng đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, đáy lòng vui sướиɠ từng chút lan tràn.

Cô không nghĩ đến, Tô Cận mới đi có mấy ngày, cô đã bắt đầu nhớ anh.

Thì ra là cô thích anh còn nhiều hơn những gì cô nghĩ.

Tô Cận cầm lấy những túi đồ trên tay cô gái nhỏ, một tay ôm eo cô, “Nguyệt Nguyệt, anh đưa em đến chỗ này.”



Khi xe dừng lại, Thích Nguyệt đỏ mặt, bị Tô Cận ôm ra ngoài.

“Được rồi, anh thả em xuống đi.” Cô kéo tay Tô Cận ra.

Thả cô gái nhỏ xuống, Tô Cận sửa sang lại đầu tóc hỗn độn và quần áo trên người cô.

Đầu ngón tay lơ đãng chạm vào mặt cô, xúc cảm lạnh lẽo từ lòng bàn tay truyền đến.

Tô Cận mặc áo lông mỏng cô gái nhỏ mua cho mình, cùng áo khoác màu đen, anh cũng không cảm thấy lạnh.

Nhưng mặt cô gái nhỏ lạnh đến đỏ lên, chóp mũi nho nhỏ cũng nổi lên màu hồng nhạt, hiển nhiên là do bị lạnh đến nỗi này.

Ôm cô gái nhỏ vào lòng, giơ tay che lại mặt cô, Tô Cận cúi đầu hôn môi cô, “Lạnh không?”

Thích Nguyệt lắc đầu trả lời “Không lạnh.”

Cô tùy ý nhìn thoáng nơi hai người đứng, nhỏ giọng hỏi: “Đây là đâu vậy anh?”

Kéo khóa áo khoác của cô gái nhỏ lên, Tô Cận nắm tay cô, “Nguyệt Nguyệt, em đi theo anh.”

Tay anh rất lớn, cũng rất ấm.

Thích Nguyệt nhìn tay mình hoàn toàn bị bao bọc lấy, cảm thấy không chỉ nơi bị anh nắm nóng lên, mà cả người cô cũng nóng lên.

Bị anh nắm tay đi đến một nhà hàng trang trí xa hoa.

Thích Nguyệt vừa bước vào, liền nghe thấy tiếng dương cầm du dương.

Cô sửng sốt, bước chân theo phản xạ ngừng lại.

Vội vàng nhìn lướt qua, Thích Nguyệt phát hiện cả nhà hàng đều trống, không có một người khách nào.

Trong không khí có một mùi hương không nói nên lời, ngửi vào khiến người cảm thấy vui vẻ thoải mái.

Ánh đèn trong nhà hàng hơi tối, tông màu ấm và tiếng đàn khiến giữa hai người hiện lên sự mập mờ.

Tô Cận kéo tay cô gái nhỏ đi đến chính giữa nhà hàng.

Thích Nguyệt ngây ngốc nhìn hoa hồng ướŧ áŧ tươi đẹp trên bàn, lại nhìn nơi này không có một người khách nào, trong nháy mắt cô liền hiểu rõ.

“Anh …” Cô ngước mắt nhìn về phía anh, mặt đỏ hồng không nói nên lời.

Tô Cận kéo ghế ra, đỡ cô gái nhỏ ngồi xuống, mới đi đến phía đối diện cô.

Trong lòng Thích Nguyệt bắt đầu khẩn trương, thấp thỏm bất an nắm quần áo trên người, nhỏ giọng nói thầm: “Sao anh không nói trước với em?”

Cô hôm nay không trang điểm, quần áo trên người cũng không đẹp.

Khóe môi Tô Cận hơi cong lên, đổ một ly rượu vang đỏ cho cô, “Nguyệt Nguyệt, tỏ tình sao có thể nói trước với em?”

Không biết vì sao, khi nghe anh nói thẳng ra hai từ “tỏ tình”, sự khẩn trương của Thích Nguyệt đột nhiên biến mất.

Thật ra cũng đâu có gì, người đàn ông này bình thường da mặt dày tỏ tình với cô rất nhiều lần, chẳng qua hôm nay nhìn chính thức hơn chút thôi.

Thích Nguyệt nhấp một ngụm rượu vang đỏ, liếc anh một cái, hừ nói: “Nhưng địa điểm tỏ tình này của anh cũng không có chút mới mẻ nào cả.”

Sắc mặt Tô Cận cứng đờ, nhưng rất nhanh lại khôi phục bình thường.

Anh nhẹ nhàng quơ quơ ly rượu, bình tĩnh nói, “Địa điểm tỏ tình không quan trọng, quan trọng là tâm ý của anh, Nguyệt Nguyệt.”

Giọng anh đột nhiên trở nên khàn khàn trầm thấp, nhịp tim vừa bình phục của Thích Nguyệt lại bắt đầu thình thịch nhảy loạn lên.

“Làm gì vậy chứ?” Cô nhìn về phía Tô Cận, trên mặt một mảnh ửng đỏ.

Tô Cận nhìn sắc mặt kiều diễm của Thích Nguyệt, đầu quả tim hơi ngứa.

Cô gái nhỏ ngày càng đẹp, anh hận không thể mỗi ngày mang cô theo bên mình.

Ánh mắt anh nóng rực nhìn chằm chằm cô, nói: “Anh tên Tô Cận, năm nay 27 tuổi, độc thân.

Dưới danh nghĩa anh có mấy căn nhà.

Anh tự mở công ty, liên quan đến nhiều lĩnh vực.”

Thích Nguyệt nghe xong lời anh nói, căng thẳng cắn cắn môi, nhẹ nhàng “Vâng” một tiếng, “Em biết mà.”

“Anh hoàn toàn độc lập kinh tế, tính cách trầm ổn, mọi chuyện cá nhân đều có thể tự mình làm chủ.” Tô Cận nói tiếp: “Với chuyện tình cảm anh rất nghiêm túc và chung tình, đời này chỉ định có một người bạn gái duy nhất, cùng cô ấy tiến đến hôn nhân, giữa đường sẽ không thay đổi người.

Đương nhiên, cũng không cho phép đối phương đổi người.”

Mặt Thích Nguyệt càng nóng lên, cô đỏ mặt hừ hừ, gật đầu.

Khuôn mặt Tô Cận nghiêm túc, tiếp tục nói “Cùng anh ở bên nhau, cô ấy sẽ không có phiền não về chuyện mẹ chồng con dâu.

Cho dù xảy ra chuyện gì, anh đều sẽ đứng về phía cô ấy bảo vệ cô ấy.”

“À.” Thích Nguyệt chậm rãi cúi đầu.

Ánh mắt anh quá nóng rực, cô căn bản không dám nhìn thẳng anh.

Thấy cô gái nhỏ cúi đầu, lộ ra đoạn cổ trắng nõn, dưới ánh đèn khiến người ta suy nghĩ miên man.

Tô Cận đứng lên, đi đến bên cạnh cô gái nhỏ, dưới ánh mắt kinh ngạc của cô, khom lưng ôm cô vào lòng.

Ngồi trên ghế, điều chỉnh vị trí cô gái nhỏ để cô thoải mái dựa vào người mình.

Tô Cận ôm mặt cô, không nhịn được mà hôn vài cái lên môi cô.

“Anh sẽ không để vợ mình ủy khuất, sẽ thương cô ấy sủng cô ấy cả đời.” Nói đến đây hô hấp anh hơi gấp, “Nguyệt Nguyệt, anh thích em, muốn em làm bạn gái anh, làm vợ tương lai của anh, em có đồng ý không?”

Tô Cận nhìn chằm chằm cô gái nhỏ, chờ đợi câu trả lời của cô.

Giơ tay khẽ vuốt đôi môi bị hôn đến nóng lên, Thích Nguyệt túm phần áo trước ngực anh, dịu dàng nói: “Sao anh lại như vậy chứ.”

Hừ, tỏ tình cũng phải tự khen bản thân mình trước.

“Nguyệt Nguyệt,” Giọng Tô Cận mang theo vội vàng, “Em không thích màn tỏ tình hôm nay của anh?”

“Đương nhiên không thích.” Thích Nguyệt dỗi liếc anh một cái, “Không có tí sáng tạo nào.”

Nghe cô gái nhỏ nói thầm, trong lòng Tô Cận thở dài, sờ đầu cô, “Không sao.

Nguyệt Nguyệt, em không thích thì anh lại nghĩ cách khác, nhất định sẽ khiến cho em hài lòng.”

Thích Nguyệt nghe ra sự mệt mỏi trong giọng anh, nhìn mặt anh xuất thần.

Bây giờ cô mới phát hiện mặt mày anh mỏi mệt, dưới hai mắt có quầng thâm nhàn nhạt.

Cô nhớ đến mấy hôm trước có xem tin tức kinh tế tài chính, là về công ty Tô Cận bên nước ngoài đang bàn một hạng mục lớn.

Anh đi công tác bận như vậy, còn phải rút thời gian ra dỗ dành cô, phối hợp chơi mấy trò tỏ tình này với cô.

Trong lòng Thích Nguyệt nháy mắt trở nên mềm nhũn, cô khẽ vuốt hai mắt Tô Cận, đau lòng nói: “Có phải anh rất mệt không? Chúng ta về nhà đi, em muốn nấu cơm cho anh.”

Anh đúng là rất mệt.

Tô Cận cọ mặt cô gái nhỏ, “Ừ, chúng ta về nhà.”

Về đến nhà, Thích Nguyệt đẩy mạnh Tô Cận vào phòng ngủ, “Anh ngủ một giấc trước đi, em nấu cơm xong lại gọi anh.”

Tô Cận ôm cô gái nhỏ, chôn mặt vào cổ cô, thấp giọng nói: “Không cần, anh cùng em nấu cơm.”

Dùng sức đẩy đầu anh ra, Thích Nguyệt trừng anh nói “Anh nói sẽ nghe lời em mà, anh mau đi nghỉ ngơi đi.”

Tô Cận cuối cùng vẫn bị đẩy vào phòng ngủ.

Anh ôm cô gái nhỏ hôn một lúc lâu mới thả cô đi.

Khi nấu xong cơm tối đã là một tiếng sau.

Thích Nguyệt mở cửa phòng ngủ, nhẹ nhàng đi vào.

Ngồi bên giường, cô nhìn chằm chằm khuôn mặt anh lúc ngủ, giơ tay sờ khuôn mặt anh, không nỡ đánh thức anh.

Nghĩ một chút, cô đỏ mặt xốc chăn lên, nhẹ nhàng nằm bên cạnh anh, ôm eo anh.

Mấy ngày nay Tô Cận không ở đây, cô cũng không nghỉ ngơi tốt.

Bây giờ ôm anh, cô cảm thấy trong lòng cực kì kiên định.

Dần dần, Thích Nguyệt cảm thấy hai mí mắt nặng dần, cô chậm rãi nhắm hai mắt lại.



Thích Nguyệt là bị hôn tỉnh.

Trên mặt hơi ướt, thỉnh thoảng có người cọ mặt cô, chóp mũi cũng hơi ngứa.

Thẳng đến khi trên môi bị cắn một ngụm, cô mới mở hai mắt ra.

“Tỉnh rồi?” Sờ mặt cô gái nhỏ, Tô Cận cúi đầu tiếp tục hôn cô.

Thích Nguyệt che lại môi anh, đẩy đẩy, “Tô Cận, anh đừng náo loạn.”

Cô giật mình, vội vàng nói, “Anh buông em ra đi.”

Tô Cận nằm ngửa ở trên giường, trên tay hơi dùng sức, cô gái nhỏ liền dựa vào ngực anh.

Giãy giụa ngồi dậy, tay Thích Nguyệt chống lên ngực anh, khuôn mặt nghẹn đến đỏ lên, “Anh còn như vậy nữa thì em sẽ giận đó.”

Tay Tô Cận đỡ eo cô gái nhỏ, tùy ý nhìn thoáng qua tư thế bây giờ của hai người, ý cười trên mặt không rõ.

“Nguyệt Nguyệt,” Anh thấp giọng gọi cô, tay trái đặt trên mặt cô gái nhỏ, “Em thích tư thế bây giờ không? Sau này chúng ta có thể thử một lần.”

Mặt Thích Nguyệt dần nóng lên, nhẹ đánh ngực anh vài cái, “Tô Cận, anh đừng nói hươu nói vượn nữa.

Anh, anh chính là cố ý.”

Cô tức giận bò về lại trong lòng Tô Cận, bắt lấy tay anh cắn một cái..