Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Cô Giáo

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
-Cô: Nè dậy dậy đi đồ con heo lười biếng

-Nó: Ưʍ..một chút thôi cô *nắm tay cô kéo vào lòng*

-Cô: Dậy ăn sáng đi rồi còn vào lớp

-Nó: Hôm nay cô có tiết không???

-Cô: Hôm nay tiết bốn cô mới vào. May là như vậy. Không thôi là xong rồi -.-

-Nó: Sao vậy???

-Cô: Tại em chứ ai. Làm người ta đau nhứt cả người +.+

-Nó: Hì..hì..ai biểu cô của em quyến rũ sεメy quá làm chi. Còn thơm nữa. Mỗi khi em ngửi thấy mùi hương này em lại không kìm chế nỗi a~~~

-Cô: Đồ háo sắc ~.~

-Nó: Chỉ với mình cô thôi

Vscn xong xuôi nó bước xuống lầu. Đập vào mắt nó là hình ảnh cô đang đeo tạp dề để nấu bửa sáng. Hình ảnh ấy làm cho con tim nó xao xuyến. Nó cứ tựa vào cửa phòng bếp mà ngắm cô hoài không biết chán.

-Cô: Làm gì mà nhìn cô dữ vậy. Ăn sáng rồi đi học nè

-Nó: *đi lại ôm cô từ phía sau*

-Cô: Nè người cô toàn mùi dầu mỡ không à

-Nó: Cô để em ôm một chút thôi

-Cô: Bộ chùa hay sao mà ôm hoài vậy :)))

-Nó: Vợ tui tui ôm ai dám ý kiến ^.^

-Cô: Ai vợ mấy người

-Nó: Bây giờ không phải nhưng từ từ sẽ phải ^.^

-Cô: Hứ

Sau bửa ăn nó cứ loay hoay thắt cái caravat mãi không xong. Cô thấy vậy tiến tới nhón chân lên thắt dùm nó.

-Cô: Đi học nhớ ngoan nghe hơm. Đến trường mà thả thính lung tung là biết tay tui

-Nó: *hôn lên môi cô* Em biết rồi mà cô yêu ○.<

Reeng…reeng…reeng..

-Cô: Alo???

-Băng bạn thân của cô: Hôm nay tao về nước mày rãnh không đi cafe đi

(GT về cô Băng bạn thân cô: Hoàng Tuyết Băng, là bạn thân của cô hai người với nhau từ nhỏ đến lớn. Hiện đang là tổng giám đốc của chuỗi nhà hàng khách sạn lớn ở Pháp. Tính tình bên ngoài thì rất hòa đồng còn bên trong thì hơi phúc hắc, gương mặt xinh đẹp cộng với body cực chuẩn làm cho bao người say đắm.)

-Cô: Ok. Chỗ cũ nha

-Băng: Ừm

Tại quán cafe HCG. Nơi đây có một không gian thật yên tĩnh, được thiết kế như một khu rừng nhiệt đới thu nhỏ. Làm cho người ta có cảm giác thư giản sau những thời gian bon chen, chạy theo cuộc sống.

Một người phụ nữ xinh đẹp bước vào.

-Cô: *vẫy vẫy tay* Băng đây nè

-Băng: *mỉm cười rồi bước lại gần cô*

-Băng: Hôm nay cô giáo nhà chúng ta. Có gì vui hay sao mà gương mặt ánh lên niềm hạnh phúc thế kia

-Cô: Làm gì có chứ >.<

-Băng: Còn bày đặt chối tao còn lạ gì mày

-Cô: Mà hôm nay mày về nước có việc gì vậy???

-Băng: Đánh trống lãng hay lắm cô giáo :)))). Hôm nay tao về là để xử lí một số thủ tục để đầu tư vào thị trường trong nước

-Cô: Còn chuyện mày với vị hôn phu thế nào rồi???

-Băng: Haizzz nói đến lại phiền =.=

-Cô: Sao vậy???

-Băng: Nghĩ sao mà bắt tao lấy một thằng nhóc. Đã vậy còn trăng hoa không chịu nỗi *khuôn mặt nhăn nhó*

-Cô: Mày gặp vị hôn phu rồi hả??? Đẹp trai không???

-Băng: Thì tao cho người điều tra, vẫn chưa nhìn thấy mặt. Không biết làm sao mà bộ hồ sơ đưa lên lại bị rơi mất tấm hình. Ôi chánnnnn

-Cô: Mạnh mẽ lên con gái ^.^

-Băng: Mày…mày giờ này còn trêu tao

1 con vịt 2 con vịt 3 con vịt- tiếng chuông điện thoại của Băng vang lên

-Băng: Alo???……ừm tôi biết rồi. Tôi tới ngay

-Cô: Bên công ty có việc gì hả???

-Băng: Ừm..ra ngoài chơi một chút cũng không được. Chán a~~~

-Cô: Haha. Mày vẫn trẻ con như ngày nào. Thôi đi đi tao cũng phải lên công ty xử lí chút chuyện

-Băng: Ừm

Tại phòng giáo viên tập thể của trường quý tộc X. Cô đang ngồi xem lại một số văn kiện thì ông thầy Long tiến lại gần.

-Thầy Long: Hôm nay cô An không có tiết hả???

-Cô: Tôi có tiết 4

-Thầy: Trưa nay cô rãnh không?? Đi ăn với tôi nha

-Cô: Tôi bận rồi

-Thầy: Hay buổi tối được không???

-Cô: Tôi bận. Lần sau thầy đừng làm phiền tôi nữa- nói rồi cô xách cặp lên lớp để lại ông thầy với vẻ mặt tức tối

-Thầy Long: (hừ…Trịnh Lê An An cô giỏi lắm. Để coi cô còn kiêu căng được bao lâu)

Tại lớp 10A2

-Nó: Lớp đứng *nháy mắt với cô*

-Cô: Các em ngồi đi *lườm nó*. Hôm nay cô có việc muốn thông báo. Trường có tổ chức một buổi đi cắm trại cho học sinh toàn trường sau kì thi cuối học kì hai.

Nghe vậy cả lớp reo lên thích thú nhưng cô lại bồi thêm một câu nữa

-Cô: Nhưng chỉ có lớp có điểm phẩy trên 7.5-8.0 mới được đi

-Cả lớp: Èooooo

-Cô: *mỉm cười* Vậy nên các em hãy cố gắng lên. Cô tin lớp chúng ta có thể làm được

-Cả lớp: DẠ…VÌ ĐI CHƠI CHÚNG EM SẼ CỐ GẮNG

Cô mỉm cười vì độ trẻ con của tụi nó.

Tại nhà cô.

-Cô: Chiều phải đi siêu thị thôi. Hết đồ ăn rồi. Em ăn như hạm ý

-Nó: Nà ní =.=

Cô: Không phải sao hửm??? *nhướng mày lên nhìn nó*

-Nó: Cô làm như có mình em ăn vậy

-Cô: hửm??? Em lầm bầm cái gì vậy hửm???

Nó chưa kịp chối thì cô đã xách lỗ tai nó lên.

-Nó: Á..á..đau em..đau em cô. Cô dám mưu sát chồng à..á

-Cô: Chồng nè..chồng nè – mỗi lần nói là cô lại xoắn lỗ tai của nó mạnh hơn làm cho tai của nó như muốn đứt ra

-Nó: Á…á…cô…cô tha…tha cho em..

Cô vừa bỏ tay ra nó đã quay sang chỗ khác làm mặt giận. Mặt phụng phịu ngồi xoa xoa lỗ tai nhìn rất đáng yêu. Cô thấy nó như vậy thì phì cười

-Nó: Cô cười gì chứ

-Cô: *xoay mặt nó qua* Nhóc giận à

-Nó: Hừ…đau muốn đứt lỗ tai rồi nè

Cô thấy tai nó đỏ bừng thì cảm giác thật có lỗi.

-Cô: Cô xin lỗi – vừa xoa xoa tai cho nó vừa thổi thổi

Nó thừa cơ lợi dụng ôm cô. Dụi dụi đầu vào ngực cô mà hít hà mùi hương quyến rũ vốn có của cô. Cô biết nó đang ăn đậu hũ của mình nhưng cũng mặc kệ nó muốn làm gì thì làm.

6g30 tại siêu thị

Một người con gái đi trước lựa đồ theo sau là một chàng trai đẩy xe đi theo. Điều quan trọng là họ rất đẹp đôi làm cho những người đi ngang qua đều phải ngoái đầu lại nhìn.

-Nó: Cô yêu. Hôm nay cô định cho em ăn gì vậy???

-Cô: Em chỉ biết ăn là giỏi. Hôm nay cô định sẽ làm sườn xào chua ngọt, rau muống xào thịt bò với lại canh cải.

-Nó: Nghe thật là hấp dẫn a~~~. Người em yêu thật là giỏi món gì cũng biết nấu ♡.♡

-Cô: Khỏi nịnh tui. Tui biết tui đẹp tui giỏi rồi

-Nó: …

-Cô: Nè ăn nhìu đồ đông lạnh quá không tốt đâu -vừa nói cô vừa lấy bớt một đống đồ đông lạnh mà nó bỏ trong xe về lại chỗ cũ

-Nó: Nhưng mà em muốn ăn mà *ngăn cản cô lại*

-Cô: Mấy đồ này có hại cho sức khỏe lắm. Ngoan *xoa xoa đầu nó*

-Nó: Nhưng mà nhưng mà…em muốn ăn- kèm theo câu nói đó là bộ mặt cún con rưng rưng nước mắt làm cho cô phải thỏa hiệp

-Cô: Được rồi. Một ít thôi đó =.=

Nó mừng quýnh lên ôm chầm lấy cô làm cho cô cũng bó tay vì sự trẻ con của nó

-Quần chúng 1: Haizzz tụi nhỏ bây giờ cứ hở một chút là ôm hôn. Haizzz

-Quần chúng 2: Nhưng mà cặp đôi đó thật đẹp đôi, có thể chấp nhận

Cô nghe vậy mà thẹn thùng đỏ mặt

-Cô: Em…đồ đáng ghét -Nói rồi cô bỏ đi trước làm nó phải í ới đẩy chiếc xe theo sau

8g30

Phố đã lên đèn người người nối đuôi nhau đi ăn uống vui chơi giải trí với nhau sau những ngày làm việc mệt mỏi, những cuộc chạy đua giữa cuộc sống. Trên con đường cạnh bờ hồ có 2 người đang nắm tay nhau đi dạo. Đó chính là nó và cô

-Nó: Thời tiết hôm nay thật là tốt cô nhỉ

-Cô: Ừmm

-Nó: *xiếc chặt bàn tay cô* Mọi chuyện xảy ra quá nhanh chóng. Làm em cứ tưởng như mình đang mơ vậy

-Cô: *cốc đầu nó* Em không mơ đâu ngốc à

-Nó: Em sợ. Sợ những thứ này sẽ nhanh chóng biến mất. Sợ…sợ cô không còn bên em nữa

-Cô: Ngốc…cô sẽ mãi ở bên em mà

-Nó: Em yêu cô. Cô đừng rời xa em

Nó ôm cô vào lòng. Cảm giác như thế giới bây giờ chỉ còn lại hai người là nó và cô mà thôi. Nó ước thời gian sẽ mãi dừng lại ở khoảnh khắc này. Để nó được bên cô mãi. Hai con người ấy cứ ôm nhau mãi cho tới khi những hạt mưa bắt đầu rơi thì mới dứt nhau ra. Tiết trời bắt đầu vào hạ nên hay có những cơn mưa bất chợt như thế này. Hai người nắm tay nhau chạy về nhà trong niềm hạnh phúc. Nhưng về tới nhà thì cũng cả hai người đều ướt như chuột lột.

-Nó: Cô mau đi tắm đi. Để người ướt không tốt đâu

-Cô: Em ướt nhiều hơn cô hay em tắm trước đi

-Nó: Cô lên tắm đi. Em khỏe lắm không sao đâu

-Cô: Nhưng…

-Nó: Hay cô muốn em tắm dùm – nó vừa nói vừa cười gian tà tiến lại gần cô làm cho cô chạy mất dạng

-Nó: (Cô thật đáng yêu ^.^)
« Chương TrướcChương Tiếp »