Chương 26: Nhất chỉ lưu ngân

Sở Phong tìm tới một chỗ yên lặng, bước chân đã vô cùng lảo đảo, hắn ngũ tạng lục phủ bị thương cực kỳ nghiêm trọng, quả thực giống như nát. Hắn xé đi áo mặc, hít sâu một hơi, bình bình tâm thần đang phập phồng bất định, sau đó hai chân tự nhiên phân ra, hai mắt hơi khép lại, chậm rãi thu liễm thể xác và tinh thần, điều chỉnh hô hấp, sau đó hai tay bắt đầu chậm rãi xoè ra tại trước ngực vẽ hình cung, trong lòng mặc vận khẩu quyết.

Chỉ chốc lát, trên đầu hắn chậm rãi tụ khởi một đoàn khí, đoàn khí này là từ bốn phương tám hướng hội tụ mà đến, vô sắc vô hình, nhưng có thể cảm thụ được, cực thanh tú, tại trên đầu Sở Phong sau khi quay quanh, từ từ rót vào đỉnh đầu Sở Phong, sau đó chảy qua tứ chi bách hài của hắn, không ngừng tư nhuận ngũ tạng lục phủ bị thương nặng của hắn, lại từ huyệt Dũng Tuyền lòng bàn chân tiêu tan, phiêu tán vô hình.

Những khí cuồn cuộn thanh tú không ngừng rót vào trong cơ thể Sở Phong này, lưu chuyển toàn thân hắn, sắc mặt hắn chậm rãi chuyển thành hồng nhuận, hai mắt cũng bắt đầu phục hồi thần thái anh khí trước kia.

Sau nửa canh giờ, khí trên đầu hắn dần dần tán đi, Sở Phong thở dài một hơi thở, thầm nghĩ:

"Phương pháp dẫn khí này của Lão đạo sĩ quả nhiên diệu dụng vô cùng, nội thương nghiêm trọng như vậy, dĩ nhiên không có việc gì, thực sự thần kỳ, không biết vì sao luôn mãi căn dặn không thể làm cho người khác thấy, lại không thể tùy tiện dùng, không đến vạn bất đắc dĩ mới có thể sử dụng?"

Sở Phong thử vận vận khí, kinh hỉ phát giác chân khí trong cơ thể tràn đầy rất nhiều, nhưng lại có một tia chân khí, chân khí bản thân lưu chuyển, tia chân khí này cũng không phải là toàn bộ của bản thân, thập phần thuần khiết nhu hoà, là chân khí của Ngụy Đích. Đại khái là lúc đó bản thân triệt chưởng trước, Ngụy Đích đã có một tia chân khí nhảy vào trong cơ thể mình.

Hắn bây giờ chỉ có thể vận khởi một thành công lực, dù sao một chưởng kia của Ngụy Đích trút xuống chân khí toàn thân nàng, không chết đã là vạn hạnh, không có mấy ngày công phu, nội thương này cũng không có khả năng phục hồi toàn bộ.

Hắn sờ sờ khuôn mặt, có chút đau nhức, còn có vết máu, chính là đạo chỉ ngân Ngụy Đích lưu lại, không tính sâu. Hắn cười cười, tự giễu nói:

-Quên đi, bản thân cũng không phải rất anh tuấn, lưu lại đạo chỉ ngân cũng không quan trọng.

Hắn mặc lại y phục, lau đi vết máu trên người, ly khai.

Sở Phong phản hồi Vọng Giang Lâu, vừa vào cửa, chỉ thấy chưởng quỹ Vọng Giang Lâu đang gảy bàn tính lách cách.

-Lưu chưởng quỹ, còn đang tính toán sổ sách sao?

Sở Phong gọi một câu.

Chưởng quỹ này họ Lưu, hơn bốn mươi tuổi, có chút râu, tính tình vô cùng hòa khí, còn rất nhiệt tình. Hắn có một thằng bé , mười một, hai tuổi, rất nhu thuận, thường ngày nhàn rỗi thì hỗ trợ bưng thức ăn bưng rượu, rất làm cho người ta thích. Trước ngực thằng bé đeo một cái bùa bình an rất lớn, rất đặc biệt, là Lưu chưởng quỹ tại lễ đầy tháng của hắn, đặc biệt đi Linh Ẩn tự cầu được. Từ khi cầu được bùa bình an này, thì vẫn đeo ở trước ngực thằng bé, chẳng bao giờ cởi xuống.

Sở Phong tuy rằng hôm qua mới dọn đến ở Vọng Giang Lâu, nhưng đã cùng Lưu chưởng quỹ này rất quen thuộc nhất là thằng bé, Sở Phong còn đem cổ kiếm cho nó chơi đùa một hồi. Lúc đó Sở Phong muốn thuê một gian phòng, thằng bé tại cạnh quầy hàng liên tục theo dõi cổ kiếm phía sau lưng hắn, đại khái là không có gặp qua ai đeo cây kiếm cũ kỹ như vậy, Sở Phong thấy hắn lanh lợi, liền đem kiếm cho hắn. Thằng bé cầm kiếm dùng sức múa loạn chơi đùa, thực sự là hết sức vui vẻ.

Ngay sau đó Lưu chưởng quỹ vừa thấy Sở Phong, liền cười nói:

-Sở công tử, ngài đã trở về? Cảnh đêm Tây hồ không tệ chứ? ... A, sao trên mặt công tử...

Sở Phong cười nói:

-Không có gì, không cẩn thận bị cành liễu quệt phải một cái. Lưu chưởng quỹ quả nhiên nói không sai, cảnh đêm Tây hồ quả thật là có điểm thú vị.

Lưu chưởng quỹ vui vẻ nói:

-Đến Tây hồ du ngoạn, nếu như không thưởng dạ nguyệt ở Tây hồ, cũng là một việc rất tiếc nuối. Ta thấy công tử khí độ bất phàm, lòng dạ rộng lượng, cố tình lắm lời nói một câu.

-Chưởng quỹ thật có lòng, thằng bé ngủ chưa?

Sở Phong hỏi.

-Ngủ rồi, đêm nay không cần nhao nhao đòi chơi kiếm của công tử.

Lưu chưởng quỹ cười nói.

-Không quan hệ, nó thích chơi đùa, thì đem kiếm cho hắn chơi là được, ta xem thằng bé rất có tư chất luyện võ.

Lưu chưởng quỹ chỉ cười.

Sở Phong đột ngột nhớ tới cái gì, vội vàng nói:

-ÔI chao, Lưu chưởng quỹ, tiền cơm sáng sớm hôm nay ta còn chưa có trả.

Nói rồi muốn sờ tay vào ngực lấy bạc.

Lưu chưởng quỹ vội vã xua tay nói:

-Không cần, tiền cơm kia đã có người giúp ngài thanh toán.

-A? Ai giúp ta trả?

Sở Phong hết sức kỳ quái.

-Chính là vị cô nương cùng công tử chào hỏi, lại mời công tử đồng tịch.

Lưu chưởng quỹ đáp.

-Là nàng!

Sở Phong thực sự là không nghĩ đến.

Lưu chưởng quỹ bỗng giả vờ thần bí hướng Sở Phong vẫy vẫy tay, ý bảo Sở Phong đi tới gần.

Sở Phong liền đi qua, Lưu chưởng quỹ nhỏ giọng nói:

-Công tử, vị cô nương như thiên tiên kia cũng ở trên lầu đấy.

-A?

Sở Phong có chút ngoài ý muốn.

-Ta thấy nàng cùng công tử chào hỏi, lại mời công tử đồng tịch, nói vậy cùng công tử nhận biết, liền tìm một gian thượng phòng cho nàng cùng sát vách với công tử.

Lưu chưởng quỹ nói.

Sở Phong lòng thầm buồn cười, nói:

-Ta cùng nàng lúc trước chỉ ở Tây hồ gặp qua một lần.

Lưu chưởng quỹ "Ha ha" cười nói:

-Tây hồ chính là địa phương tốt dành cho người hữu tình gặp gỡ.

Sở Phong cười cười, thuận miệng hỏi:

-Nàng là ngày hôm nay mới đến ở?

Lưu chưởng quỹ nói:

-Nàng là sáng nay sau khi ăn cơm xong mới đến ở, ở cùng nàng còn có một vị sư thái, hình như là sư phụ của nàng, vẻ mặt hung lạnh.

Sở Phong không có hỏi lại, xoay người đang muốn lên lầu.

Lưu chưởng quỹ bỗng đè nặng thanh âm nói:

-Công tử, sáng sớm hôm nay ngài không nên nói đắc tội với Thiếu bảo chủ của Chấn Giang Bảo.

-A?

Sở Phong xoay người lại.

Lưu chưởng quỹ lại nói:

-Chấn Giang Bảo tại Hàng Châu rất có danh vọng, giang lão bảo chủ hiếu khách trượng nghĩa, tuy nhiên con hắn lại không có việc xấu nào không làm, có thù tất báo! Tửu lâu này của ta cũng ăn không ít thiệt thòi của hắn!

Sở Phong cười nói:

-Loại mặt hàng như hắn, ta còn chưa để vào mắt.

Lưu chưởng quỹ nói:

-Hắn võ công mặc dù không ra gì, nhưng bên cạnh hắn có hai tên đồng lõa, có tiếng là Hàng Châu nhị ác, thân thủ cũng được, nghe nói là được qua cao nhân chỉ điểm.

Sở Phong còn tưởng rằng hắn là nói hai tên công tử bột còn lại, không đồng ý nói:

-Ta cứ ngang nhiên mà đi, tại sao phải sợ hắn tới tìm ta? Chính là Diêm Vương gia tới tìm ta, ta vẫn đem hắn đạp trở lại!

-Ai, tục ngữ nói, 'mãnh hổ bất áp địa đầu xà', công tử vẫn là cẩn thận một chút.

-Đa tạ chưởng quỹ, ta biết rồi. .

Đang nói, bụng "Ùng ục" vang một tiếng rất to, Sở Phong cười nói:

-Ai nha, đi dạo Tây hồ một đêm, cái bụng cũng đánh ùng ục rồi, chưởng quỹ mang giúp ta mấy món ăn đưa tới gian phòng, quan trọng nhất là chuẩn bị một bình hảo tửu."

Lưu chưởng quỹ cười dài nói:

-Công tử 'đỗ dung thiên hạ, khẩu nạp thiên bôi', ta còn không biết sao? Ta sẽ đích thân vì công tử làm mấy món ăn sở trường, lại thêm một bình Bồng Lai xuân hảo hạng nổi danh nhất Hàng Châu. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyenHD

-Vậy làm phiền chưởng quỹ.

Sở Phong cười lên lầu.