Chương 16.2

Vương Linh đi tới, nắm tay Biên Biên nói: "Biên Biên, dì biết mấy năm nay con chịu khổ, sau này chúng ta là người nhà, con sẽ không còn lẻ loi hiu quạnh nữa."

Biên Biên rất muốn nói, tôi lẻ loi hiu quạnh, còn không phải là do bà, do bà và con gái bà cướp cha của tôi.

Nhưng...

Cuối cùng cô vẫn không nói như thế.

**

Vương Linh vẫn là không thể nào phạt Trần Nhân Nhân không được ăn cơm trưa, cả nhà im lặng ngồi vây quanh bàn ăn hình chữ nhật, Trần Trác ngồi cùng Trần Nhân Nhân, cha Biên Biên và Vương Linh ngồi cùng nhau, còn cô đơn độc ngồi ở bên kia, tựa như người ngoài xen vào một gia đình hạnh phúc.

Không khí rất gượng gạo.

Trần Văn Quân nâng cốc: "Nào, chúc mừng nhà chúng ta cuối cùng hôm nay cũng được đoàn tụ."

Vương Linh lập tức nâng cốc phụ họa: "Đúng vậy, hoan nghênh Biên Biên tới nhà của chúng ta, sau này chúng ta là người một nhà."

Biên Biên uể oải nâng cốc, cùng bọn họ chạm ly.

Trần Nhân Nhân buông cái cốc, mỉm cười nói: "Mẹ, chị có mang về rất nhiều váy đẹp, con có thể mặc không?"

Vương Linh tức giận trừng mắt nhìn Trần Nhân Nhân: "Đó là của Biên Biên, con muốn mặc thì đi hỏi Biên Biên."

Biên Biên rầu rĩ nói: "Em ấy cao hơn con, mặc không vừa."

"Sao không vừa, tôi cũng chỉ hơn chị vài centimet thôi mà, quan trọng là xem chị có ý cho mượn không thôi."

Vương Linh không nói gì, nhưng cũng dùng ánh mắt đánh giá nhìn Biên Biên.

Trần Văn Quân hoàn toàn không nhận ra màn đấu đá của con gái mình, ông hào phóng nói: "Ái chà, đều là người một nhà, của chị cũng là của em, nhiều áo váy như vậy, chờ lát nữa cho Nhân Nhân chọn là được."

"Ôi, cảm ơn cha, cha đối với con tốt nhất!"

Biên Biên ngẩng đầu nhìn Trần Văn Quân, ông cũng nhìn lại cô, ý của ông Biên Biên hiểu, ông muốn cô hiểu chuyện một chút.

Biên Biên dùng đũa đảo đảo cơm trong chén, không nói gì.

**

Sau khi ăn xong, Vương Linh đưa Biên Biên đi tham quan phòng.

Biên Biên nhìn ảnh cưới của Vương Linh và Trần Văn Quân treo trên vách tường, đồ bọn họ mặc là sườn xám và áo khoác ngoài kiểu Trung Quốc, phong cách cũng khá xứng với tuổi tác bọn họ. Bên cạnh ảnh cưới, chính là ảnh gia đình, cha mẹ ngồi ở ghế trên, chị gái và em trai thì ở phía dưới, trông rất hoà thuận vui vẻ.

Vương Linh thấy Biên Biên nhìn chằm chằm ảnh chụp, biết cô nhạy cảm, vì thế lập tức kéo cô đến phòng Trần Nhân Nhân, nói với cô: "Về sau chỗ này chính là phòng của con, giường đã chuẩn bị xong, mặc dù có hơi nhỏ, nhưng khá thoải mái."

So với cái giường lớn ở giữa của Trần Nhân Nhân thì giường của cô quả thật hơi nhỏ, rõ ràng là mới thêm vào sau, nên mới đặt sát tường, trông có vẻ chật chội.

Trần Nhân Nhân đứng ở trước vali của Biên Biên: "Mẹ, mẹ nhìn đi chị ta có thật nhiều váy đẹp, làm tiểu thư ở nhà có tiền thật tốt."

Vương Linh trách cứ: "Nhân Nhân, không được vô lễ!"

"Sợ cái gì, vốn dĩ cũng không phải của chị ta, mẹ nhìn nè đến cả mác còn chưa tháo!"

Dưới tay áo, hai tay Biên Biên nắm chặt.

Trần Nhân Nhân xoay người qua một cái vali khác, Biên Biên nhìn Vương Linh, Vương Linh không có ý muốn ngăn cản, Trần Trác lại ở khóc ở bên ngoài, bà vội chạy ra ngoài xem con trai mình.

Đột nhiên, Trần Nhân Nhân hét lên, sợ tới mức nhảy dựng, té ngã lộn nhào lao ra khỏi phòng, rồi lại bị va vào ghế dựa, té ngã ở dưới chân Biên Biên.

Khóe mắt Biên Biên có ý cười sảng khoái.

Trần Văn Quân cùng Vương Linh trông con trai nghe thấy tiếng thét chói tai như thế, vội chạy nhanh vào trong: "Nhân Nhân, làm sao thế!"

Trần Nhân Nhân chỉ vào vali của Biên Biên, ngón tay run rẩy không thôi: "Có quỷ! Quỷ!"

Trần Văn Quân cất bước tiến lên, kiểm tra vali, Biên Biên cũng đi qua nhìn, nhìn xem là thứ gì dọa Trần Nhân Nhân thành như vậy.

Trần Văn Quân nhặt lên cái mặt nạ thú dữ tợn lên, hết cách nhìn Biên Biên: "Biên Biên, đây là của con?"

Vương Linh nhìn thấy mặt nạ cũng bị dọa sợ, vội tránh đi: "Ôi ông trời ơi, đây là cái gì?"

Biên Biên nhớ lúc cô dọn đồ, không có mang mặt nạ theo, lẽ nào nó tự chui vào vali của cô?

"Là của con." Biên Biên nói: "Là đồ chơi của bạn con."

"Con bao lớn rồi, còn chơi cái loại đồ chơi ấu trĩ thế này." Trần Văn Quân có chút giận: "Còn dọa em con thành như vậy."

"Mau vứt! Mau vứt đi!" Trần Nhân Nhân đến nhìn cũng không dám nhìn cái mặt nạ thú.

Biên Biên thấy Trần Văn Quân thật sự muốn vứt mặt nạ đi, cô nhào lên, cướp mặt nạ lại, ôm vào trong ngực: "Đây là của bạn con, không thể vứt."

Trần Văn Quân nói: "Không vứt, chẳng lẽ để ở trong nhà dọa người khác à? Lỡ như dọa em trai con sợ thì làm sao bây giờ?"

Biên Biên thấp giọng nói: "Ai bảo em ấy chưa được sự đồng ý của con đã lục lọi đồ của con."

Vương Linh thấy thế, giải vây nói: "Không vứt thì không vứt, không phải chuyện gì lớn, để Biên Biên trả cho bạn là được."

Biên Biên đặt mặt nạ vào vali, kéo khóa vali lại, sắc mặt không vui.

Trải qua chuyện này, Trần Nhân Nhân xem như bị dọa mất mật, buổi tối vẫn luôn làm mặt lạnh không nói chuyện, cũng không làm phiền Biên Biên nữa mà lên giường ngủ sớm.

Biên Biên nhìn ánh trăng sáng ngời ngoài cửa sổ, lăn qua lăn lại không ngủ được, cô nhẹ nhàng đứng lên, đi ra ban công biên, chống tay lên lan can ngắm ánh trăng.

Không biết Cố Hoài Bích ngủ chưa, đảm bạo cậu sẽ không ngủ sớm như vậy, nói không chừng còn đang nằm trên núi giả ngắm trăng.

Cậu thật sự thực rất thích ánh trăng.

Nếu cô có di động thì tốt rồi, có thể nhắn tin cho cậu, còn có thể liên lạc bất cứ lúc nào.

Lúc này, Biên Biên nghe thấy tiếng trò chuyện của Vương Linh và Trần Văn Quân ở cách vách.

"Ông nói muốn chăm sóc cho con gái, tôi vì ông mà bỏ việc, ngàn dặm xa xôi chạy tới Giang Thành không ai thân thích, muốn chăm sóc cho con gái ông. Kết quả là, con gái ông dọa Nhân Nhân sợ tới mức hai hồn bay một nửa, tôi thấy kiểu này hơn phân nửa là sẽ không nhận tôi, mẹ kế thế nào cũng là mẹ kế, mặc kệ làm cái gì đều bị người khác nói này nọ."

Vương Linh nói xong tủi thân khóc lên.

Trần Văn Quân an ủi bà: "Chắc là ngày đầu Biên Biên tới nên không quen, một thời gian nữa là ổn thôi, con bé là một người vừa hiểu chuyện lại lương thiện, thế nào cũng sẽ hiểu khổ tâm của bà."

"Đúng rồi, còn chuyện ông đồng ý cho Nhân Nhân chuyển tới trường Gia Đức..."

"Yên tâm, chắc chắn là được, phu nhân Đỗ là người dễ nói chuyện, cô ấy đồng ý giúp đỡ."

Nghe chồng nói vậy Vương Linh an tâm, nói thêm vài câu, hai người đi ngủ mất.

Mọi chuyện xảy ra cho tới hiện giờ, Biên Biên đã suy nghĩ rất nhiều, cha cô đã không còn là cha của một mình cô, ông có con gái, còn có con trai, gia đình ông thật sự thực hạnh phúc... Cô đây mới là gánh nặng.

Nhưng cô không cam lòng, khó trách đời trước cô bỏ học đi làm, cha cô chẳng quan tâm, dù cho khi đó có quan tâm cô một ít thì có lẽ cô cũng không đến mức đi lạc lối.

Biên Biên nắm chặt tay, cô cảm thấy mình không thể nào sống một cách hồn nhiên ngây thơ như ở Cố gia, vô ưu vô lo mà trưởng thành, có rất nhiều chuyện, cô cần phải tính toán cho mình.

Trong lúc Biên Biên miên man suy nghĩ, bỗng nhiên, xung quanh cô xuất hiện những đốm ánh sáng xanh, có vô số con đom đóm từ khắp nơi bay đến, ở trong bóng đêm xanh biếc như màu biển cả.

Biên Biên hơi hé miệng, kinh ngạc không thôi.

Cô quay đầu lại nhìn Trần Nhân Nhân, Trần Nhân Nhân ngủ như heo, nên tất nhiên không nhìn thấy được biển đom đóm.

Cảnh tượng này chỉ thuộc về một mình cô.

Biên Biên vươn tay ra, lập tức có đom đóm sà xuống đậu trên đầu ngón tay cô.

Cô không biết phải hình dung cảm giác này như thế nào, giống như đom đóm biết cô không vui, cho nên mới đậu hết lên người cô, an ủi cô.

Nhưng trong thành sao có thể có nhiều đom đóm thế chứ!

Biên Biên tò mò hỏi: "Các em ở đâu đến vậy?"

Đom đóm không trả lời câu hỏi của Biên Biên, chúng nó nhẹ nhàng bay múa xung quanh cô, Biên Biên cứ ngỡ mình nằm mơ.

"Thật đẹp, nếu như có di động thì tốt rồi, mình có thể chụp ảnh cho Cố Hoài Bích."

Thiếu niên ngồi ở trên mái nhà, ngắm nhìn trăng tròn trên bầu trời đêm, nghe cô nói muốn chụp cảnh đẹp cho cậu xem.

Có mấy con đom đóm quanh quẩn ở bên người cậu, cậu vươn đầu ngón tay ra, đom đóm từ khắp nơi theo cậu đầu ngón tay cậu chuyển động, ngày càng bay đến nhiều, sau đó bay đến chỗ cô gái đang không vui kia.

Cậu lẩm bẩm nói ――

"Ngu ngốc."